“Các lang quân trong quán ai nấy đều vừa có dung mạo, vừa có tài hoa. Nếu chẳng phải phụ mẫu đều mất, lại còn gánh nợ, phải nuôi đệ đệ với muội muội, e rằng người nào người nấy đều đã là sĩ t.ử có thể bước vào trường thi.”
Cách ta vài bước.
Tạ Ngọc Trần chậm rãi vuốt ve chiếc ban chỉ ngọc trên ngón tay.
Chàng lặp lại:
“Có dung mạo, có tài hoa.”
Ta ra sức gật đầu:
“Đúng vậy.”
“Với quan hệ giữa ta và người, nếu Vương gia đến Như Ý Quán, mọi khoản chi cứ ghi hết vào sổ của ta.”
Mãi đến khi bóng dáng Tạ Ngọc Trần khuất hẳn khỏi điện Thê Ngô.
Thu Họa mới dám bước đến bên cạnh ta, run giọng hỏi:
“Điện hạ... Người thật sự không nhìn thấy sát ý trong mắt Vương gia vừa rồi sao?”
“Sát ý gì chứ?”
Ta lắc đầu.
“Rõ ràng là Vương gia rất hài lòng với lời giới thiệu của ta.”
4
Đêm nay là ngày ta theo lệ xuất cung.
Vừa thấy ta bước vào Như Ý Quán, mấy vị lang quân liền ùa cả tới.
Họ vây quanh ta, dìu ta lên lầu hai.
Người thì cười nói: “Công chúa cuối cùng cũng đến rồi.”
Kẻ lại nũng nịu: “Nô nhớ người muốn c.h.ế.t.”
Sau khi yên vị trong phòng, một vị lang quân lập tức rót đầy một chén rượu đưa đến trước mặt ta.
“Đã lâu công chúa không ghé, nô còn tưởng người có người mới rồi, chẳng cần bọn nô nữa. Phải tự phạt ba chén.”
Ta thuận tay ôm người ấy vào lòng, đang định nâng chén thì...
Đột nhiên, “két” một tiếng, cửa phòng bị đẩy mở.
Ta theo tiếng động nhìn sang.
Đập vào mắt đầu tiên là vạt áo màu huyền đen.
Nhìn lên trên nữa là một khối ngọc bội buông nơi vòng eo thon gọn.
Ta khẽ nheo mắt.
Khối ngọc ấy trông thật quen, dường như trước đây từng được ta cầm trong tay ngắm nghía rất lâu.
Cho đến khi chủ nhân của khối ngọc chậm rãi bước vào phòng.
Ta mới nhìn rõ, trên mặt ngọc khắc rõ ràng một chữ “Tạ.”
Ngay sau đó, gương mặt của Tạ Ngọc Trần hiện lên trọn vẹn trước mắt ta.
Trên trán chàng buộc một dải mạt ngạch ô kim, tóc dài b.úi cao, đường nét nghiêng sắc sảo như được gọt giũa.
“Keng…”
Chén rượu bằng ngọc bích trong tay ta rơi xuống đất.
Theo tiếng va chạm trầm đục, nó lăn một mạch đến bên chân Tạ Ngọc Trần.
Chàng chắp tay sau lưng, cúi mắt nhìn xuống.
Ánh nến lay động hắt lên hàng mi dài của chàng, tựa cánh bướm khẽ rung.
“Vị công t.ử này... phải chăng đi nhầm phòng rồi?”
Ta lên tiếng hỏi.
Lời vừa dứt, Tạ Ngọc Trần ngước mắt nhìn ta.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, bức rèm màu nhạt vốn lặng yên phía sau chàng bỗng bị gió cuốn tung lên.
Hệt như những đợt sóng ngầm đang cuộn trào trong đôi mắt ấy.