“Nhát đao này...Là vì ngươi đ.á.n.h tráo binh khí. Khiến Tạ gia quân đại bại.”
Sau đó.
Chàng rút đao ra.
Lại đ.â.m mạnh vào bụng Vinh Vương.
“Nhát này...Là vì ngươi cố ý kéo dài thời gian. Khiến phụ thân ta cô lập không viện.”
“Nhát này...Là vì lòng tham của một mình ngươi. Khiến bốn vạn tướng sĩ bỏ mạng nơi đất khách.”
“Nhát này...Là vì ngươi khiến tổ phụ và ngoại tổ của ta vừa mất con. Lại mất luôn cả mạng.”
“Nhát này...Là vì ngươi cố ý kéo nhà họ Vân xuống nước. Vu cho Vân tướng quân tội thông đồng với địch. Khiến một trăm ba mươi tám mạng người của Vân gia c.h.ế.t oan.”
“Nhát này...Là vì ngươi khiến mẫu thân ta uất kết trong lòng. Cuối cùng t.ự v.ẫ.n trong biển lửa.”
Mỗi nói một câu.
Tạ Ngọc Trần lại đ.â.m một nhát.
Rồi từng lát từng lát lóc thịt trên người Vinh Vương.
Giữa màn đêm.
Tiếng kêu gào thê t.h.ả.m của Vinh Vương vang vọng khắp từ đường nhà họ Tạ.
Hắn thở dốc từng hơi:
“Những điều trước ngươi nói...Ta đều nhận.”
“Chỉ riêng điều cuối cùng...Ta không nhận.”
Nói xong.
Vinh Vương nhếch đôi môi trắng bệch:
“Ngươi thật sự cho rằng...Mẫu thân ngươi là t.ự s.á.t sao?”
Nụ cười trên mặt hắn càng lúc càng rợn người.
Dưới ánh m.á.u.
Trông quỷ dị đến cực điểm.
“Tạ Ngọc Trần.”
“Mẫu thân ngươi, Thẩm Oanh…”
“Đêm trước khi c.h.ế.t…Vẫn còn nằm trên long sàng của hoàng huynh ta.”
31
Tạ Ngọc Trần mím c.h.ặ.t môi.
Chàng rút đoản đao ra, rồi lại đ.â.m mạnh vào đùi Vinh Vương.
“Nếu còn dám bôi nhọ mẫu thân ta...Ta sẽ khiến ngươi sống không bằng c.h.ế.t.”
Vinh Vương đau đến bật cười:
“Nếu không thì ngươi nghĩ vì sao lúc ngươi còn nhỏ, mẫu thân ngươi liên tục bị hoàng hậu triệu vào cung?”
“Lại vì sao lần nào cũng ở trong cung đến tận đêm khuya mới trở về?”
Dường như nghĩ đến điều gì đó.
Bàn tay đang nắm chuôi đao của Tạ Ngọc Trần bỗng buông lỏng.
“Hoàng huynh của ta...Từ thuở nhỏ đã đem lòng ái mộ Thẩm Oanh.”