Trần Đông Tuyết

Chương 2



Ta biết ta không nên quản. Nhưng chúng ta bảy tuổi đã vào viện, cùng nhau trải qua mười năm tháng, những ký ức tương trợ lẫn nhau đã làm tan biến lý trí của ta. Ta canh ba ngày, cuối cùng cũng canh được Đại gia.

 

Ngay bên ngoài viện của chúng ta, ngay dưới cây cầu hành lang nơi hắn từng thì thầm với Xuân Lộ, hắn chặn Hạ Hà lại, bóp nhẹ tay nàng ấy rồi cười nói: "Nha đầu tốt, đôi hoa tai này tặng ngươi, đợi khi vào viện, gia sẽ yêu thương ngươi thật tốt."

 

Ta không nói một lời mà quay người bỏ đi.

 

Là ta si mê rồi, chỉ là một món đồ nhỏ, ai sẽ quan tâm nó tên là Xuân Lộ hay Hạ Hà chứ.

 

4

 

Thu Sương là người đi sớm nhất, nàng ấy được chỉ định gả cho Liễu quản sự.

 

Ta và Hạ Hà đều được nâng lên làm di nương nên chỉ có thể mặc y phục màu hồng để bày tiệc rượu. Các nam nhân khác không thể nào xuất hiện nhưng nàng ấy lại có một hôn lễ hoàn chỉnh.

 

Ba đời, Liễu quản sử đều sống ở Hầu phủ. Cha hắn ta cũng là quản sự được trọng dụng, sớm đã mua nhà bên ngoài, ta và Hạ Hà dốc hết tâm sức, thêu cho nàng ấy một bộ hỉ phục long phượng trình tường, trong tiếng kèn thổi xập xình, nàng ấy bước vào cỗ kiệu hoa mà ta định trước sẽ không bao giờ được ngồi.

 

Khoảnh khắc cuối cùng, nàng ấy kéo tay ta rồi vừa khóc vừa nói: "Từ khi muội nói muốn làm di nương, ta vốn định đời này sẽ không bao giờ giao tâm với muội nữa nhưng không hỏi câu này thì ta lại không cam lòng. Rõ ràng trước đây muội cũng như ta, không thèm tranh giành, sao đến lúc lại hồ đồ, làm thiếp thì có được gì tốt đẹp? Muội nhìn Xuân Lộ xem."

 

Ta lau khô nước mắt cho nàng ấy rồi cười khẽ: "Ngoan, tân nương tử phải thật vui vẻ, sau này ta sẽ kể cho tỷ nghe."

 

Nhưng ta biết cả đời này ta sẽ không nói với nàng ấy rằng là vì hài tử, đó là đang ghim đinh vào lòng nàng ấy.

 

Nàng ấy vốn kiêu ngạo, viện lão phu nhân cũng yên bình, chuyện của Xuân Lộ là thảm khốc nhất rồi nhưng bảy tuổi ta đã từng thấy.

 

Năm đó Lão phu nhân cần người, người đáng lẽ vào viện của lão phu nhân không phải là ta mà là tiểu nữ nhi của nha hoàn hồi môn của lão phu nhân nhưng Đại gia lại để mắt đến tỷ tỷ của cô nương đó để làm thông phòng, tỷ tỷ nàng sợ cái danh tiếng của Đại phu nhân tương lai mà không chịu, thế là cả nhà bị xử lý rồi bán đi.

 

Nha hoàn đã lớn lên cùng lão phu nhân từ nhỏ, quỳ xuống cầu xin mãi, cũng không bằng Đại gia giả bệnh một trận.

 

Đó là những chuyện vốn không nên để trẻ con biết, mẹ ta lại ôm ta vào lòng mà tỉ mỉ kể cho ta nghe rồi nói: "Tiểu Tuyết à! Dù bây giờ con không hiểu, cũng phải ghi nhớ tình nghĩa của các chủ tử chỉ có bấy nhiêu thôi, con phải cúi đầu làm việc, đừng bao giờ để lọt vào mắt họ, nếu không thì việc xử lý chúng ta, chỉ là một lời nói mà thôi."

 

Sau này tuy mẹ qua đời nhưng ta vẫn ghi nhớ đạo lí ấy thật kỹ, ta không tranh giành, không đoạt lấy, hận không thể khiến người khác không nhìn thấy ta.

 

Nhưng ta không muốn sinh thêm một tiểu nô tài run rẩy sợ sệt như ta nữa.

 

5

Ngày ta hầu hạ Nhị gia, là Nhị phu nhân gặp ta trước.

 

Nàng ta có khuôn mặt bầu bĩnh, hòa nhã nói với ta: "Viện của chúng ta nhỏ, khó cho ngươi là người từ viện lão phu nhân mà vẫn nguyện ý đến đây, cứ yên tâm, sau này chúng ta là người một nhà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lòng ta kích động muốn nhảy ra ngoài, không kìm được ngẩng đầu nhìn nàng ta.

 

Ngươi xem, nàng ta cũng là thứ nữ do di nương sinh ra nhưng giờ đây nàng ta là chính thất của gia đình quan lại, đợi sau này phân gia, nàng ta còn sẽ trở thành lão thái quân như lão phu nhân.

 

Nàng ta làm được, nữ nhi của ta cũng sẽ làm được.

 

Ta cung kính phủ phục trên đất dập đầu: "Tạ ơn phu nhân, sau này nô tỳ nhất định sẽ nghe lời người."

 

Nàng ta đỡ ta dậy: "Đều là người một nhà, đừng tự xưng nô tỳ nữa, sau này ta sẽ gọi ngươi là tiểu Tuyết."

 

Giống như mẹ ta gọi ta vậy, ta đột nhiên cảm thấy an tâm một cách khó hiểu.

 

Sau khi gặp xong phu nhân, là một chuỗi ngày dài chờ đợi.

 

Mãi đến khi trời tối hẳn, Nhi gia mới vào phòng ta, gương mặt chất phác vẫn chất phác nhưng lại lấy ra một cây trâm từ trong túi áo rồi nói: "Phu nhân ta nói nàng không thể lên kiệu hoa là một nỗi oan ức cả đời, bảo ta đưa một món đồ để dỗ dành nàng, ta cũng không hiểu mấy thứ này, nàng xem có thích không?"

 

Ta đón lấy cây trâm rồi thành tâm thành ý vui vẻ nói: "Tạ ơn gia, thiếp thích lắm, rất thích."

 

Làm sao có thể không thích chứ?

 

Chủ mẫu mà lại bảo chủ quân tặng đồ cho thiếp, chủ quân lại kính trọng chủ mẫu đến thế, người mà ta đã tốn công sức lựa chọn, thật sự không chọn sai.

 

6

 

Những ngày làm thiếp, mỗi người mỗi khác.

 

Ta vẫn lặng lẽ sống trong viện Nhị gia, mỗi tháng hắn đến hai lần, mỗi lần đều vô cùng dịu dàng nhưng cũng chỉ đến hai lần.

 

Ban ngày, ngoài việc thỉnh an phu nhân, ta đều an tĩnh thêu hoa trong phòng, thỉnh thoảng cũng giả vờ đi ngang qua vườn hoa, nhìn Hữu Tuệ tiểu thư cười khúc khích vui đùa.

 

Phu nhân sinh được một trai một gái, Hữu Tuệ tiểu thư mới hơn hai tuổi, đang ở cái tuổi đáng yêu nhất.

 

Nhưng Hạ Hà làm thiếp lại rất phô trương.

 

Đại phu nhân dường như muốn tát vào mặt những kẻ nói nàng ta ghen tuông, vàng bạc châu báu, các loại bổ phẩm, cứ như không tốn tiền mà gửi vào phòng Hạ Hà.

 

Đại gia nhìn thấy vẻ hiền lương của nàng ta, cũng thả lỏng tay chân mà bày vẽ, một tháng có một nửa số ngày hắn ta ngủ lại phòng Hạ Hà, cảnh tượng này khác hẳn trước kia, náo nhiệt đến nỗi người trong phủ ai cũng đồn thổi.