Trạm Tỷ Chế Tạo Thần Tượng Hoàn Mỹ

Chương 93: Hợp tác (2)



Trong lòng cô thầm tính toán, nhưng nghĩ lại thì đây cũng là cơ hội tốt để xem thử trình độ thực tập sinh bên phía Tân Thế Kỷ ra sao.

Còn về việc liệu có bị đối phương "học lỏm" hay không, Lăng An Ni thực sự không lo lắng chuyện đó. Ưu thế của cô nằm ở khả năng phát huy tối đa điểm mạnh của nghệ sĩ, thiên về lộ trình "hàng tinh tuyển (được lựa chọn một cách kỹ lưỡng nhất, chất lượng nhất)". Còn Tân Thế Kỷ lại có mô hình đào tạo ổn định hơn, được mệnh danh là "lò luyện idol" trong giới. Họ không nhất thiết biến mọi nghệ sĩ thành đỉnh lưu chạm trần, nhưng chắc chắn chất lượng đầu ra sẽ không bao giờ thấp.

Nếu lúc trước Sầm Kha ký với Tân Thế Kỷ, có lẽ cô ấy đã không bị loại ngay từ vòng gửi xe —— bởi với trình độ của cô ấy, Tân Thế Kỷ chắc chắn không đời nào để cô ấy đi thi, ít nhất phải luyện đến mức đạt chuẩn trung bình của họ đã. Cho nên, lời Tân Thế Kỷ nói "trao đổi kinh nghiệm lẫn nhau" cũng có vài phần hợp lý.

Thế là cô nói với Lưu Anh đồng ý tổ chức buổi giao lưu này.

Phía Tân Thế Kỷ đến đúng hẹn, thành ý rất đầy đủ, thậm chí đích thân Tổng giám đốc công ty dẫn đoàn. Quy trình không có gì đặc biệt, chủ yếu là thực tập sinh hai bên lên đài biểu diễn phô diễn năng lực. Những tiết mục thực sự dùng cho vòng sơ khảo vốn là bảo mật kinh doanh nên chắc chắn không mang ra nhảy, hai bên đều chọn nhảy những bài đang hot gần đây hoặc tự biên đạo một đoạn ngắn, nhìn qua là đủ biết thực lực đến đâu.

Thực tập sinh Tân Thế Kỷ phát huy ổn định là điều Hoa An đã dự đoán được nhưng biểu hiện xuất sắc của thực tập sinh Hoa An lại khiến Tổng giám đốc Tân Thế Kỷ có chút kinh ngạc.

Nói công bằng thì Lâm Tịnh Y và Lê Khải Tình nổi tiếng có phần do marketing và sự trùng hợp, Lăng tổng trong khoản tuyên truyền đúng là bậc thầy. Nhưng Lý tổng không ngờ rằng, chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi, thực lực thực tập sinh của họ cũng có thể theo kịp như vậy. Điều này rất đáng nể, ông lại đ.á.n.h giá Lăng An Ni cao thêm một tầng.

Sau khi buổi diễn kết thúc, các thực tập sinh tự do giao lưu, nhanh ch.óng thiết lập tình bạn giữa những chàng trai. Còn Lý tổng của Tân Thế Kỷ và Lăng An Ni của Hoa An thì ngồi vào phòng họp, bắt đầu một cuộc đàm phán thương mại nghiêm túc.

Sau vài vòng dạo đầu, Lăng An Ni thấy không khí đã chín muồi bèn vào thẳng vấn đề: "Không biết Lý tổng bớt chút thời giờ ghé thăm là có chuyện quan trọng gì?" Nếu chỉ để nói mấy lời sáo rỗng, cô sẽ gọi Lưu Anh vào tiếp chuyện thay chứ không lãng phí thời gian của mình.

Lý tổng: "Lăng tổng đã sảng khoái vậy thì tôi cũng nói thẳng. Không biết Lăng tổng có hứng thú với quyền quản lý hoạt động của nam đoàn xuất đạo từ Tinh Quang Lấp Lánh mùa 7 không?"

Hử? Lăng An Ni nhướn mày, nhìn thẳng vào mắt Lý tổng.

Dù là nhóm nam hay nhóm nữ, chỉ cần là nhóm nhạc hạn định (project group) do Bắc Cực Hùng Video tạo ra thì quyền hoạt động cơ bản đều nằm trong tay nền tảng đó. Nhưng rõ ràng là họ quản lý chẳng ra sao, cũng không có công ty nào muốn rước cái "khoai lang bỏng tay" này về.

Bắc Cực Hùng Video nắm thóp phần kiếm tiền nhất là bình chọn trong tay, điều này đã khiến nhiều tư bản mất hứng thú. Đừng nhìn những nhóm hạn định này lúc mới ra mắt ngày nào cũng lên hot search, đó cơ bản đã là thời kỳ đỉnh cao nhất rồi. Sáu nhóm nhạc hạn định trước đó đều không ngoại lệ, đều đi theo vết xe đổ: khoảng cách nhân khí giữa các thành viên ngày càng xa, và cả nhóm trở thành công cụ để "cắt hẹ" fan.

Nguyên nhân cốt lõi vẫn nằm ở hai chữ "hạn định". Ngay cả "mẹ đẻ" là Bắc Cực Hùng Video còn chẳng nỡ vung quá nhiều tài nguyên cho cả nhóm, họa chăng chỉ lăng xê vài người họ ưng ý hoặc chịu ký hợp đồng dài hạn, vậy thì nói gì đến công ty chủ quản của từng thành viên?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tân Thế Kỷ đủ năng lực để tự vận hành một nhóm hạn định thật tốt, nhưng tại sao phải làm vậy? Tài nguyên cho idol ở thị trường trong nước quá ít ỏi, Tân Thế Kỷ chắc chắn muốn để dành cho nghệ sĩ nhà mình, việc gì phải làm lợi cho công ty khác. Hoa An cũng làm vậy thôi, mọi người chỉ coi nhóm hạn định là một công cụ để tăng nhiệt độ cho cá nhân mà thôi.

Lăng An Ni suy nghĩ một chút: "Ý của Lý tổng là muốn bỏ đi hai chữ 'hạn định'?" Bởi nếu không, cứ đợi đến khi nhóm tan rã, bao nhiêu tài nguyên đổ vào cũng coi như đổ sông đổ biển, chẳng có ý nghĩa gì cả.

Lý tổng lộ vẻ vui mừng: "Tôi rất thích nói chuyện với người thông minh như Lăng tổng. Đúng vậy, chúng ta có thể thành lập một công ty mới, chuyên quản lý các nhóm nam nhóm nữ xuất đạo từ các show tuyển tú. Dù sao thì show tuyển tú đâu phải chỉ có mình Bắc Cực Hùng làm."

Nhóm hạn định có cái khó của hạn định, nhóm lâu dài có cái dở của lâu dài. Với nền tảng video như Bắc Cực Hùng, duy trì lâu dài thì hại nhiều hơn lợi, nó chỉ muốn làm tuyển tú để hốt tiền nhanh, còn việc vận hành idol vốn không phải thế mạnh của nó, cũng chẳng cần thiết.

Nhưng với các công ty giải trí như Tân Thế Kỷ hay Hoa An, idol bước ra từ tuyển tú tương đương với việc nền tảng đã thay họ khảo sát thị trường, những người này chắc chắn đã có lượng fan nhất định, chỉ cần dụng tâm bồi dưỡng thì tỉ lệ thành công sẽ cao hơn nhiều.

Lăng An Ni mỉm cười, Lý tổng vẽ bánh cũng khéo đấy, cô thừa nhận mình có chút lay động. Đúng không hổ danh là Lý tổng giúp Tân Thế Kỷ đứng vững nhiều năm trong giới, thấy trực tiếp rót vốn vào Hoa An chắc chắn bị từ chối nên mới đổi phương thức khác, "đường vòng cứu quốc" để được đầu tư cùng cô?

Tân Thế Kỷ có tiền, có tài nguyên, nếu nói họ còn thiếu cái gì thì đại khái là thiếu cô đích thân ra tay để vận hành những nhóm nhạc này. Tuy nhiên, dù "bánh" có hấp dẫn thì vẫn còn một vấn đề không thể bỏ qua, đó là sự chồng chéo lợi ích với công ty gốc của các idol, rồi chia chác phần trăm thế nào... Dù sao người ta gửi thực tập sinh đi thi cũng đâu phải để mang tiền về cho người khác kiếm hộ.

Lăng An Ni chân thành nói: "Tôi thấy đề nghị của Lý tổng rất tuyệt."

Lý tổng vừa nghe xong đã thấy phấn khởi, đang định bàn cụ thể về việc phân chia cổ phần thì không ngờ Lăng An Ni lại đổi tông giọng: "Có điều, với thực lực 'mạnh - mạnh kết hợp' của hai công ty chúng ta, chỉ làm mấy việc cỏn con này thì phí quá, chẳng khác nào dùng d.a.o mổ trâu để g·iết gà. Nếu là tôi, đã làm thì phải làm cái gì đó thật lớn. Sau khi công ty mới thành lập, chúng ta sẽ hợp tác với các đài truyền hình lớn, lập một chuyên mục 'đánh ca' (sân khấu trình diễn) cố định hàng tuần cho idol. Biến nó thành chương trình uy tín nhất trong ngành, thành tiêu chuẩn kiểm chứng thực lực và mức độ nổi tiếng của idol trong nước."

"Lý tổng thử nghĩ xem, đây là một sáng tạo lớn đến mức nào ở thị trường này. Chỉ cần chúng ta liên kết được nhiều công ty, giai đoạn đầu chịu nhường lợi ích một chút để ký hợp đồng hợp tác độc quyền với họ, thì show này sẽ không ai có thể bắt chước —— trừ khi họ tự nuôi idol, mà chi phí đó sẽ cao hơn lợi nhuận rất nhiều."

"Một khi chúng ta nắm giữ kênh quảng bá độc nhất này và tạo được thói quen cho người dùng, biết đâu còn có thể dựa vào đó để tạo ra một nền tảng video của riêng mình. Tin tôi đi, độ bám của fan idol rất mạnh, họ sẵn sàng tải đủ loại app chỉ vì một bảng xếp hạng, thì một sân khấu trình diễn độc quyền thế này chắc chắn không thành vấn đề."

"Họ sẽ cung cấp lượng người dùng tích lũy ban đầu cho chúng ta. Nền tảng video của chúng ta sẽ lấy mảng idol làm trọng tâm, tạo ra sự khác biệt với ba 'ông lớn' hiện nay, rồi từ từ mở rộng sang các lĩnh vực khác... Lý tổng, đây là một vùng 'Biển Xanh' (Blue Ocean) rộng lớn đầy tiềm năng đấy!"

Lý tổng nghe mà choáng váng. Cảm giác này giống như ông định đi mua một khẩu s.ú.n.g gỗ, kết quả là bị chào mời mua b.o.m nguyên t.ử đang "giảm giá đặc biệt" vậy (không phải đâu nha).

Về khoản "vẽ bánh", Lăng An Ni chưa bao giờ chịu thua bất kỳ ai. Nếu Lý tổng đã dám vẽ trước mặt cô, cô sẽ tiện tay vẽ cho ông một cái to hơn gấp bội!

Lăng An Ni: Tôi, vẽ bánh, chuyển tiền đây!