Ký túc xá do công ty sắp xếp là nơi hiếm hoi để các thực tập sinh được thả lỏng sau một ngày tập luyện mệt nhoài.
Ngày thường, sau giờ huấn luyện, đám con trai hay tụ tập lại tán gẫu, chơi mấy trò vô thưởng vô phạt để g.i.ế.c thời gian. Nhưng hôm nay, dưới cái bóng u ám của buổi khảo hạch loại trừ, phần lớn mọi người đều trở nên im lặng khác thường.
Khi hai chữ “loại” còn nằm trên giấy, họ chỉ cảm thấy lo lắng, nhiều lắm là than thở chế độ công ty quá tàn khốc. Nhưng thực tế là bạn bè bên cạnh họ sẽ phải thu dọn đồ đạc rời đi ngay trong ngày, không có bất kỳ cơ hội quay đầu nào.
Rõ ràng mới tuần trước mọi người còn ở chung rất vui vẻ… nhưng chẳng ai nói ra được lời oán trách gì. Tình nghĩa thì là tình nghĩa, còn việc tập luyện hời hợt của đối phương, ai cũng nhìn thấy rõ.
Việc đồng đội rời đi thật sự gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh cho những thực tập sinh còn lại. Nếu chỉ muốn sống qua ngày, ôm chút may mắn mong manh, thì tốt nhất nên rời đi sớm. Còn nếu thực sự muốn chen chân vào giới này, thì chỉ còn cách nỗ lực gấp bội để theo kịp tiêu chuẩn của công ty.
Người tự giác tập thêm ngày càng nhiều. Đã mười giờ tối, trong ký túc xá chỉ còn lại một mình Tống Tinh Sở nằm trên giường. Những người khác hoặc chưa về công ty, hoặc đang một mình luyện tập ở khu sinh hoạt chung.
Tống Tinh Sở trở mình. Về mặt thể xác, hắn mệt đến mức chỉ muốn ngủ ngay, nhưng tinh thần lại tỉnh táo lạ thường, thế nào cũng không ngủ được.
Hắn lăn qua lộn lại, trong đầu không ngừng vang lên những lời của Lăng An Ni.
“Thừa nhận là trình độ ca hát của mình đã thụt lùi, khó lắm sao?”
“Anh dường như không tìm lại được trạng thái ngày trước.”
“Tay anh run khi chơi guitar là vì quá căng thẳng, hay vì sợ hãi?”
Một giọt nước mắt trượt khỏi khóe mắt Tống Tinh Sở.
Hắn bản năng muốn né tránh những lời nói tàn nhẫn ấy, nhưng lại không thể không thừa nhận — từng câu từng chữ đều trúng tim đen.
Hắn thật sự không còn hát được như trước nữa.
Dù số phận một lần nữa ném cho hắn cành ô-liu, hắn vẫn không kiểm soát được việc nhớ lại đêm chung kết năm đó, đêm hắn trơ mắt nhìn người khác bước lên vị trí vốn thuộc về mình, còn bản thân thì bất lực.
Đó là cơn ác mộng đeo bám hắn suốt nhiều năm. Mỗi lần cầm micro, hắn lại nhớ đến bài phát biểu ra mắt đã chuẩn bị sẵn, nhưng mãi mãi không có cơ hội nói ra.
Tống Tinh Sở biết mình vô dụng. Hắn yếu đuối, cũng là một kẻ ngốc.
Sau đêm chung kết, khi những thí sinh bị loại khác đều tích cực tham gia gameshow, nhận quảng cáo, livestream để nhanh ch.óng kiếm tiền khi độ hot còn đó, thì hắn lại một đầu lao vào hố sâu phát hành album.
Ký hợp đồng không đủ cẩn thận, không để ý đến cách chia lợi nhuận có lỗ hổng lớn đến vậy. Hắn chìm lặng hơn nửa năm, thì một mùa tuyển tú mới lại bắt đầu, fan cũng theo đó rơi rụng hàng loạt…
Hắn không thể hiện tốt trong gameshow, khán giả chê hắn vừa vướng víu vừa khó ưa. Hắn không biết diễn xuất, đóng vai nào cũng bị người ta cắt ảnh chế giễu.
Album thì thất bại t.h.ả.m hại, chuyển hướng sang làm diễn viên cũng không thành. Tống Tinh Sở thật sự mơ hồ — rốt cuộc hắn còn có thể làm được gì?
Bắt đầu lại từ đầu, hắn có thể hô to khẩu hiệu ấy cho cả thế giới nghe. Nhưng đôi tay run rẩy khi chơi guitar đã nói lên tất cả.
Hắn không cho phép mình thất bại, cũng không dám thất bại. Thậm chí, hắn còn không dám mở miệng hát.
“Anh đã bao lâu rồi không nghiêm túc luyện thanh?”
Lâu lắm rồi. Lâu đến mức chính hắn cũng không nhớ nổi…
Hắn có thể lấy lý do bận rộn, nhưng một nghệ sĩ hết thời thì làm gì có nhiều lịch trình như vậy?
“Anh vẫn hát mấy bài trong album cũ. Mấy năm nay không có tác phẩm mới sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không có. Hắn hoàn toàn không viết nổi thứ gì. Hắn muốn đổ lỗi cho hoàn cảnh, nhưng thực ra trước khi tham gia chương trình, điều kiện sống còn tệ hơn, chẳng phải hắn vẫn viết được vài ca khúc gốc đó sao?
Chỉ là hắn trống rỗng, muốn trốn tránh, không muốn đối mặt mà thôi.
Chỉ cần không cầm guitar lên, hắn có thể nói mình bận, nói mình không có thời gian. Nhưng một khi cầm guitar —
Thì việc kỹ thuật sa sút, không viết được bài mới… sẽ không thể tự lừa dối bản thân nữa.
Nhiều năm trôi qua, vẫn còn fan trung thành sẵn sàng chờ hắn. Nhưng hắn đã không còn là Tống Tinh Sở xứng đáng được yêu thích nữa.
Hắn khó chịu đến cùng cực. Nước mắt thấm ướt gối và chăn. Hắn còn không dám khóc thành tiếng, sợ bạn cùng phòng nghe thấy — quá mất mặt.
Không biết là ai, vậy mà hôm nay vẫn có tâm trạng ăn đồ nướng… Mùi hương lan thẳng vào mũi hắn, làm dạ dày réo lên dữ dội.
Đồ nướng nhiều calo kinh khủng như vậy, rốt cuộc thực tập sinh nào dám ăn khuya kiểu “tội ác” này? Là không cần dáng nữa, định ngày mai cuốn gói đi luôn sao?
Tống Tinh Sở vừa đói vừa tủi, nước mắt càng không kiềm được. Đột nhiên, chăn của hắn bị kéo ra.
Trên giường là một idol mắt đỏ hoe, dáng vẻ chật vật, cặp mắt nai long lanh đầy kinh ngạc và đáng thương. Còn trước mặt hắn, là ông chủ mặt lạnh ban ngày vừa nghiêm khắc răn dạy hắn, khí thế áp đảo, đang dùng ánh mắt đ.á.n.h giá “cục bông khóc nhè” trên giường.
Tống Tinh Sở sụt sịt: “Lăng tổng…”
Khoan đã, hình như mở nhầm kịch bản
Tổng tài bá đạo và cô ấy… trượt tay rồi trượt tay rồi
Lăng An Ni giơ hộp đồ nướng trong tay lên: “Tôi nghĩ là… anh có lẽ cần ăn chút gì đó.”
Tống Tinh Sở thèm đến mức nuốt nước bọt: “Được… được ạ.”
Không phải công ty cấm ăn mấy thứ này sao? Lăng tổng vậy mà phá lệ vì hắn, cô ấy đúng là tốt quá…
Tống Tinh Sở mở hộp cơm của mình ra, nhìn bắp hấp bên trong mà lặng người.
Cô ấy đúng là có tâm đến quán đồ nướng còn gọi được món này, người ta lại còn chịu làm.
Hắn vừa gặm bắp, vừa trơ mắt nhìn Lăng An Ni cầm một xiên bò nướng, rắc đầy thì là và ớt bột, trông ngon không chịu nổi.
Tống Tinh Sở: …
Niềm tin sụp đổ.jpg
Lăng An Ni không hỏi hắn vì sao khóc, cũng không vội vàng khuyên nhủ. Cô chỉ tập trung ăn đồ nướng. Chính sự im lặng đó lại khiến Tống Tinh Sở càng thêm bối rối.
Lăng tổng đến để an ủi hắn sao? Sao cảm giác… không giống lắm vậy?
Cuối cùng, sau khi ăn xong bắp, không chịu nổi bầu không khí, Tống Tinh Sở chủ động mở lời, trước mặt Lăng An Ni kể lại toàn bộ hành trình tâm lý mấy năm qua của mình.
Hắn thừa nhận bản thân yếu đuối, bất lực, luôn trốn tránh hiện thực. Vì tự bảo vệ mình, hắn chỉ chọn lọc tiếp nhận những gì muốn nghe từ thế giới bên ngoài…
Hắn nói rất nhiều, rất lâu. Nói đến khô cả cổ họng. Lăng An Ni còn đưa cho hắn một chai nước.