Trạm Tỷ Chế Tạo Thần Tượng Hoàn Mỹ

Chương 63:



◎ Thừa nhận trình độ ca hát của mình bị thụt lùi, thật sự khó đến vậy sao? ◎

Vừa rời khỏi phòng nghỉ, Lăng An Ni liếc mắt đã thấy Quý Tri Du đang ném bóng trên sân bóng rổ.

Buổi chiều phải quay cảnh chơi bóng rổ, nên tranh thủ tập thêm sao?

Thầy Quý quả thật là một diễn viên rất nghiêm túc và có trách nhiệm.

Trong buổi quay chiều nay, người đóng vai nữ sinh chuyển trường xinh đẹp là Cảnh Quân. Đoàn phim không quay theo trình tự thời gian của kịch bản, nên khi《Chuyện Xưa Ở Trường Thất Trung》đã quay được hơn nửa chặng đường, Cảnh Quân mới bắt đầu diễn đến đoạn “xuất hiện kinh diễm”.

Lúc này cô đã thân quen với hầu hết các diễn viên trong đoàn.

— Có không ít nam diễn viên lén nói rằng, nếu quay theo đúng trình tự thời gian, thì đoạn “kinh diễm” này căn bản chẳng cần phải diễn, hoàn toàn là phản xạ bản năng.

Chứ đâu giống bây giờ, mọi người quen nhau cả rồi, ngược lại còn phải cố tìm lại cảm giác.

Lăng An Ni nhớ ra, lúc nãy gặp Cảnh Quân, cô ấy cũng vừa than phiền chuyện này.

Hừ, đúng là đám đàn ông!

Nghĩ tới đây, Lăng An Ni đứng tại chỗ bật cười. Còn Quý Tri Du, khi nhận ra cô đang tới gần, thì lập tức căng thẳng.

Trùng hợp thế nào, lại để Lăng An Ni thấy đúng lúc anh ném trượt quả bóng kia?

Rõ ràng sáu quả trước đều vào mà, đáng ghét QAQ!

Ánh mắt đã chạm nhau, không chào hỏi thì cũng không tiện giả vờ không thấy.

Lăng An Ni đi về phía sân bóng, nhặt quả bóng trên đất rồi ném lại cho anh.

“Thầy Quý sao lại tập một mình thế này? Ít nhất cũng nên tìm người tập cùng chứ.”

Quý Tri Du cúi đầu nhìn xuống đất: “Không phải tập đ.á.n.h thật, chỉ ném vài quả cho quen tay thôi. Nếu đ.á.n.h nghiêm túc thì mồ hôi ướt người, lát nữa còn phải làm tạo hình, không tiện.”

“Hôm nay cảm giác cũng ổn, mấy quả trước đều vào cả.”

Anh chơi bóng rổ không tệ, cú ném hỏng vừa rồi đúng là ngoài ý muốn!

Lăng An Ni đương nhiên nghe ra anh đang tự giải thích cho mình. Quay phim học đường lâu quá, đến cả anh cũng bắt đầu trẻ con như mấy cậu học sinh tuổi dậy thì rồi sao?

… Nhưng nghĩ lại thì hình như anh vốn dĩ vẫn thế, hừm.

Đoàn phim《Chuyện Xưa Ở Trường Thất Trung》đã thắng thế trong cuộc cạnh tranh giành địa điểm quay, nên hiện tại không có đoàn nào khác đến đây. Vì vậy, Lăng An Ni cũng có thể đứng lại trò chuyện với Quý Tri Du thêm vài câu.

Cô đổi sang chủ đề khác: “Lương Lương nói với tôi rồi, kỹ năng diễn xuất của cậu ấy tiến bộ nhanh như vậy đều nhờ thầy Quý chỉ dạy. Vất vả cho anh rồi.”

Quý Tri Du hơi buồn bực. Rõ ràng đâu phải mới quen, sao cô vẫn cứ gọi anh là “thầy Quý” mãi thế?

Dù trong giới gọi như vậy là lịch sự, nhưng mối quan hệ của họ… ít nhất cũng đủ để gọi thẳng tên nhau rồi mà.

“… Lăng tổng quá khách khí. Tôi chỉ chia sẻ một chút kinh nghiệm của mình thôi, coi như học hỏi lẫn nhau, cùng tiến bộ. Lương Lương có thiên phú hài kịch rất mạnh, tôi còn phải học từ cậu ấy nhiều.”

Lăng An Ni mỉm cười: “Vậy tôi không làm phiền thầy Quý nữa, anh cứ tiếp tục tập cho quen tay đi, đừng quá mệt.”

Đừng bây giờ dùng hết sức, đến lúc quay chính thức lại chạy không nổi, thế thì xấu hổ lắm.

Nhưng Quý Tri Du nghe vào tai lại thành — cô bảo anh đừng mệt!

Cô đang quan tâm anh!

Anh lập tức phấn khích đến mức lâng lâng, cảm thấy vai nam phụ số hai trong kịch bản “muốn thể hiện trước mặt nữ sinh chuyển trường xinh đẹp” chính là đang viết về mình. Nếu đạo diễn hô “Action” ngay lúc này, anh tự tin có thể cống hiến một màn diễn đạt chuẩn ảnh đế Oscar.

Không có kỹ xảo gì cả, toàn là cảm xúc thật

Sau khi Lăng An Ni quay người rời đi, Quý Tri Du hưng phấn đến mức muốn làm một pha lên rổ ba bước thật ngầu.

Kết quả vì quá lâng lâng, không để ý dưới chân, anh ôm c.h.ặ.t quả bóng và ngã sõng soài một cú thật mạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghe tiếng động quay đầu lại, Lăng An Ni: ……

Quý Tri Du — người vừa mất mặt ngay trước mặt đối tượng mình rung động: ……

Dù không bị thương, anh cũng nhanh ch.óng bò dậy, nhưng Lăng An Ni dù không phải diễn viên chuyên nghiệp, ánh mắt cô vẫn viết rất rõ: cô đã thấy hết rồi.

Trong bầu không khí im lặng ngượng ngùng đến mức có thể làm người ta c.h.ế.t ngất tại chỗ, Lăng An Ni cảm thấy mình phải làm gì đó để cứu vớt tâm trạng đang sụp đổ của Quý Tri Du.

Cô dừng lại một chút rồi nói: “Thầy Quý, khả năng diễn hài của anh… thật ra cũng không tệ đâu.”

Quý Tri Du: ???

Quý Tri Du: ……

Thôi xong. Nhìn vẻ mặt càng lúc càng xấu hổ pha lẫn tức giận của anh (?), Lăng An Ni cảm thấy mình hình như vừa làm hỏng việc.

Không sao cả, dáng vẻ này của anh… cũng khá đáng yêu mà (không phải).

Lăng An Ni nhanh tay rút điện thoại ra, trong chớp mắt chụp lại một tấm hình làm kỷ niệm, rồi vui vẻ rời đi.

Hì hì, quyết định rồi, dùng tấm này làm thẻ sưu tầm bản đặc biệt!

**

Đến thứ Sáu, Lăng An Ni bắt taxi tới Hoa An.

Hôm nay là vòng đ.á.n.h giá loại đầu tiên dành cho thực tập sinh mới vào công ty. Là ông chủ, cô vẫn nên ghé qua xem một chút.

Đến công ty, Lăng An Ni về văn phòng mình trước, rồi lần lượt gọi các trưởng bộ phận vào báo cáo công việc.

Độ hot của Lê Khải Tình vốn đã hạ nhiệt phần nào, nhưng sau khi ca khúc chủ đề của năm bộ phim điện ảnh mới được công bố, độ nổi tiếng của cô bé lại dần phục hồi. Dự đoán đến giai đoạn phim ra rạp, cô bé sẽ còn có một đợt bùng nổ nhỏ nữa.

Vì thế, bộ phận idol bận rộn đến mức quay cuồng. Nhưng đó là cái bận vui vẻ — nghệ sĩ càng nổi thì tiền thưởng thành tích của họ càng cao.

Người quản lý mới mà Lăng An Ni tuyển cũng chính thức nhận việc. Khác với kiểu quản lý ăn lương + thưởng như Sầm Kha, người này làm theo hình thức ăn chia doanh thu, nắm trong tay không ít mối quan hệ, và còn được Lăng An Ni giao cho một phần quyền khai thác thực tập sinh mới.

Hiện tại nhìn chung, mảng idol phát triển rất tốt, tạm thời chưa cần cô phải lo. Ngay cả Lâm Tịnh Y — người có độ phủ đại chúng thấp hơn một chút trong giới idol cũng đã là gương mặt mới rất “hot”, chụp tạp chí, nhận quảng cáo liên tục, bảng kiểm soát dư luận của fan vài ngày lại cập nhật một lần.

Còn bên mảng diễn viên, Liễu Vi đang trong thời gian quảng bá cho bộ phim mới.

Dù sao cũng là phim của công ty, lúc ký hợp đồng đã cam kết phối hợp tuyên truyền, nên dạo này cô nàng vừa nghiên cứu dàn ý kịch bản, vừa theo đoàn tham gia mấy chương trình giải trí không quá nổi bật nhưng cũng không tệ.

Lăng An Ni sắp xếp lại mốc thời gian. Dự đoán sau khi web drama kia phát sóng xong, Cảnh Quân bên này cũng có thể đóng máy《Chuyện Xưa Ở Trường Thất Trung》.Khi đó, dù thế nào Ninh Mộng cũng nên hoàn thành tiểu thuyết,《Cây Trúc Đào và Hoa Kim Trà》có thể chính thức lập tổ dự án, bắt đầu chuẩn bị giai đoạn đầu.

Điều hơi đáng tiếc là bộ phim này vẫn chỉ có thể quay ở phim trường Hoành Điếm, nơi khán giả đã nhìn đến chán mắt. Trường An Thành mà cô đầu tư hiện tại mới chỉ đang thi công phần móng.

Dù Lăng An Ni đã nhiều lần nâng dự toán, nhưng dù sao cũng không thể so với phim điện ảnh trăm triệu, nên không thể vì một bộ phim truyền hình mà xây hẳn một tòa thành.

Sau này cô còn phải suy nghĩ xem, làm thế nào để trong một Hoành Điếm mà từng viên gạch từng mái ngói đều đã bị quay đến “mòn”, vẫn có thể tạo ra cảm giác mới mẻ.

Không phải cổ trang nhất định phải theo đuổi cái mới, mà là sợ cảnh quay quá quen thuộc, khán giả vừa xem đã lẫn sang bộ phim khác, như vậy thì còn nhập tâm vào bộ phim này kiểu gì?

Rất nhiều phim cổ trang đều gặp phải vấn đề khó xử như vậy. Nếu không thì đã chẳng có chuyện vừa nghe tin Lăng An Ni xây phim trường mới, Mạc Bắc Sơ còn chưa chắc có quay phim cổ trang hay không mà đã vội xếp hàng “đặt chỗ” trước.

Những đạo diễn, nhà sản xuất thật sự có ý định quay phim, khi nghe tin Trường An Thành chính thức khởi công, ai nấy đều nhiệt tình hẳn lên, thỉnh thoảng lại hỏi han Lăng An Ni.

Tiền thuê không thành vấn đề, chỉ cần được dùng bối cảnh mới là được!

Có lẽ nên bắt đầu từ phục trang, hóa trang và đạo cụ — nếu trang phục đủ hút mắt, sự chú ý của khán giả sẽ bị phân tán.

Lăng An Ni nghĩ tới điểm mấu chốt này, liền ghi chú lại bằng b.út.

Cảnh quay thì không đổi được, nhưng phần phục trang nếu làm cho nổi bật, với ngân sách phim truyền hình vẫn có thể kham nổi.

Nguyên tác là bối cảnh lịch sử giả tưởng, vậy thì phục trang, hóa trang và đạo cụ của phim truyền hình có không gian sáng tạo rất lớn. Có thể dựa trên nền tảng Hán phục truyền thống rồi cải tiến cho hợp thẩm mỹ hiện đại, không cần phải cố bám sát lịch sử một cách cứng nhắc.