Trạm Tỷ Chế Tạo Thần Tượng Hoàn Mỹ

Chương 55: Ấm áp (2)



Lăng An Ni tinh thần phấn chấn, đổi sang trang PPT tiếp theo. Đó là bức vẽ cung điện mà cô bỏ ra mấy ngàn tệ để nhờ một đàn anh khoa kiến trúc của Đại học Đế Đô thức trắng đêm vẽ giúp. Đàn anh vì nhận đơn của cô mà c.ắ.n răng làm thâu đêm mới kịp vẽ ra cái bản nháp thô ráp này, dù sao khối lượng công việc cũng quá lớn.

Lăng Nghiệp hỏi: “Vừa rồi cháu nói đạo diễn nổi tiếng, biên kịch hạng top, đội ngũ làm phim chuyên nghiệp… Nhưng sao lại không thấy tên ai cụ thể? Chưa tìm được à?”

Lăng An Ni mặt tỉnh bơ: “Đúng là hiện tại chưa có, nhưng chỉ cần ông đầu tư, cháu đảm bảo lập tức sẽ có ngay.”

Những đạo diễn biên kịch đó đều là người thật sống thật, không có tiền thì ai rảnh đi theo cô làm mấy giấc mộng hão huyền?

Thời buổi này, tiền của nhà đầu tư là dễ lừa nhất. (bushi: đùa thôi đó)

Lăng Nghiệp: …

Ông nhìn bản vẽ cung điện, nhận xét: “Không ngờ cháu còn có năng khiếu nghệ thuật.”

Trong lòng Lăng An Ni tràn đầy mong chờ, dùng đôi mắt chân thành nhìn ông: “Ý ông là khen cháu hả? Cảm thấy bức vẽ này rất đẹp đúng không ạ?”

Lăng Nghiệp: “Cháu nghĩ nhiều rồi. Tề Bạch Thạch* biết vẽ tôm, còn cháu thì chỉ biết vẽ bánh.”

*Tề Bạch Thạch là một trong những họa sĩ nổi tiếng và có ảnh hưởng nhất của Trung Quốc hiện đại.

Lăng An Ni: ……

Không sao, người làm đại sự không câu nệ tiểu tiết. Chỉ cần ông không từ chối thẳng thừng thì tức là có hứng thú!

Cô cười tươi như hoa, nói thẳng: “Ông nội, dự án của cháu… còn thiếu một miếng đất.”

Lăng Nghiệp c.h.é.m đúng chỗ đau: “Trừ vẽ bánh ra thì có cái gì là không thiếu?”

… Ờ thì đúng là hai bàn tay trắng thật, toàn dựa vào c.h.é.m gió, nhưng chuyện đó không quan trọng!

Lăng An Ni mở bản đồ, chỉ vào vị trí đã chọn sẵn: “Cháu thấy mảnh đất này rất hợp. Một khi xây xong giai đoạn một, giai đoạn hai ba còn có nhiều không gian để mở rộng nữa.”

Quan trọng nhất là, mảnh đất này vốn đã được một công ty con thuộc Nhà họ Lăng xin cấp phép sử dụng!

Ban đầu họ dự tính xây công viên giải trí theo chủ đề âm nhạc, quy mô tương đương với Disney. Nhưng đúng lúc người quản lý phụ trách dự án bị phanh phui bê bối cả trăm triệu, nên dự án bị gác lại, còn chưa khởi công.

Đúng là trời cho cơ hội. Nếu không giành lấy miếng đất này, Lăng An Ni cảm thấy có lỗi với bản thân vì đã cố gượng cười cả đêm, mệt muốn xỉu.

Cô dùng ánh mắt sáng lấp lánh nhìn Lăng Nghiệp — tất cả đều là mong đợi.

“Ông nội hiền từ tốt bụng ơi, ông không cảm thấy miếng đất này rất thích hợp làm quà giao thừa quà năm mới cho cháu sao?”

Đáng tiếc, cô không phải đứa trẻ ba tuổi rưỡi. Lăng Nghiệp từng trải mấy chục năm sao lại để bị cô dỗ đến mềm lòng, muốn gì cho đó?

Lăng Nghiệp nói: “Kế hoạch ban đầu của họ là xây công viên chủ đề âm nhạc. Phương án của người ta chắc chắn tinh tế hơn của cháu.”

Lăng An Ni chẳng hề rối: “Ông nội, chúng ta nói thẳng nhé. Giữa hai phương án đối lập, ông cũng biết rồi: ý tưởng mới mới là sức cạnh tranh cốt lõi. Còn tinh tế hay không chẳng qua là cháu bị giới hạn thời gian nên vẽ chưa đẹp. Chứ tới lúc dự án chính thức bắt đầu, muốn phương án nào cháu cũng ‘chém’ ra được.”

Vừa dưới lầu, mấy anh chị đó còn c.h.é.m gió ba hoa, toàn những thuật ngữ chuyên môn nghe cực “xịn”, nhưng nói đến sáng tạo cốt lõi thì toàn là chơi lại đồ cũ của người khác.

Không phải mô phỏng cái “hot trend” thì sẽ không kiếm được tiền. Ngược lại, với doanh nghiệp con của Nhà họ Lăng, sao chép ý tưởng và chiếm thị trường trước mới là cách nhanh, an toàn, lợi nhuận cao.

Nhưng với Lăng Nghiệp người muốn đưa Nhà họ Lăng lên tầm cao mới thì ông chưa già đến mức chỉ biết kiếm tiền an toàn mà không dám mở đường mới để ăn trọn lợi nhuận lớn hơn.

Lăng An Ni nói: “Ở mảng công viên giải trí, đỉnh cấp nhất trong nước cũng chỉ có Disney. Nhà họ Lăng tuy có thể đấu với họ để chiếm thị trường, nhưng phải tốn bao nhiêu chi phí? Disney đáng tiền nhất là thương hiệu, chứ tàu lượn siêu tốc, ngựa gỗ xoay thì chỗ nào chẳng có. Sao du khách lại nhất định phải đến chỗ họ?”

“Thay vì mất mấy chục năm giành giật với họ, không bằng khai thác văn hóa truyền thống Hoa Hạ — thứ đã được trầm tích qua nghìn năm, chỉ cần khẽ chạm là chạm đến sự đồng cảm của quần chúng. Không chỉ cung điện này có thể kiếm tiền, mà còn nâng cao thiện cảm của dân chúng đối với Nhà họ Lăng chúng ta.”

Đoạn này cô nói thật lòng. Còn chuyện quảng bá phiên bản phục dựng Thành Trường An thời Thịnh Đường cũng cần phải đổ vào một khoản phí marketing khổng lồ thì cô tạm thời chưa cần nói rõ ra.

Lăng Nghiệp trầm ngâm.

Con bé này c.h.é.m gió thì giỏi, nhưng cũng nói có lý. Thực ra dự án công viên của công ty con vốn đã có nhiều tranh luận, lại dính đến nội bộ đấu đá tranh quyền. Nếu giao miếng đất này cho Lăng An Ni thì lại thành một phương thức cân bằng nội bộ…

Đứa nhỏ này chẳng lẽ tính cả điều này rồi?

Ông quyết định: “Miếng đất này, có thể cho cháu dùng.”

“Nhưng không thể cho không. Đây là tài sản công ty.”

Quả nhiên là vậy, nửa giây trước vừa mừng xong, Lăng An Ni lập tức bình tĩnh lại và nghĩ giải pháp.

Mua đất thì không thể, quá nguy hiểm với dòng tiền của Hoa An, dễ bị kẻ khác thừa dịp tấn công.

Lăng An Ni nói: “Vậy cháu lập một công ty mới, chuyên phụ trách miếng đất và xây dựng khu cung điện, vận hành công viên chủ đề. Sau này nhập vào tập đoàn Hoa An. Công ty mới thì… để công ty con giữ đất góp vốn thẳng vào?”

Lăng Nghiệp nhướn mày, xem ra con bé rất tự tin vào tương lai của Hoa An, đến mức không định nhường một chút cổ phần gốc nào.

“Được. Vậy giờ cháu có thể nói: vốn đầu tư giai đoạn một cần bao nhiêu không?”

Lăng An Ni cẩn thận giơ tay làm một con số: “Nếu không tính đất, dự toán xây dựng ban đầu là 800 triệu.”

Tiêu chuẩn rất cao, cô chỉ làm hàng tinh phẩm trong tinh phẩm!

Lăng Nghiệp nghe xong sắc mặt không đổi, đúng như dự đoán. Con bé này hiểu việc.

Ông suy nghĩ rồi nói: “Cháu lớn vậy rồi, ông cũng chưa tặng cháu quà gì ra hồn. Mấy năm nay cũng bù đắp chưa đủ. Ông góp cho cháu 300 triệu xem như quà. Còn 200 triệu nữa là phần ông bỏ ra để lấy cổ phần.”

Nói xong, ông nhìn Lăng An Ni đầy hứng thú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Còn 300 triệu nữa con bé sẽ làm sao? Vay? Gọi vốn? Hay lấy đất đi thế chấp?

Nhìn mắt nó, có vẻ đã nghĩ ra cách.

Sau khi chuyện xong, hai ông cháu xuống lầu, lập tức thu hút ánh mắt cả sảnh. Lăng Nghiệp vẫn mặt lạnh như núi băng, còn mặt Lăng An Ni thì hình như… có chút xúc động muốn khóc?

Lăng An Ni: kỹ năng rơi lệ sau 7 giây, cô học từ thầy Quý!

Vừa ngồi xuống, các trưởng bối đã không nhịn được hỏi: “Sao vậy con?”

Lăng An Ni hít mũi, dùng ánh mắt sùng bái nhìn ông nội, rồi nắm tay vị trưởng bối kia: “Con lâu rồi không về nhà, cứ tưởng mọi người đều không nhớ con nữa… Nhưng ông nội vừa rồi cố ý gọi con vào thư phòng, rất quan tâm chuyện học và sức khỏe của con, còn nói nếu con có khó khăn gì cứ tìm các chú bác cô dì anh chị em… Ông nói người nhà họ Lăng chúng ta tình cảm rất tốt, luôn yêu thương đùm bọc nhau…”

May mà cô có phổi khỏe, một hơi nói một tràng mà không sót ai.

Lăng Thụ: ?

Chu Tư Hoa: ?

Những người Nhà họ Lăng khác: ???

Đây là lời ông Lăng Nghiệp có thể nói ra sao? Họ không tin!

Lăng An Ni lau nước mắt, quay sang hỏi: “Có phải vậy không, Ông nội?”

Lăng Nghiệp: lạnh lùng.jpg

Ông không đáp.

Nhưng không ai tiếp lời, Lăng An Ni cũng chẳng ngại, tự diễn tiếp: “Mọi người xem, ông nội cũng ngầm thừa nhận rồi. Ông vốn giấu tình cảm trong lòng, rất hy vọng nhà chúng ta đoàn kết, giúp đỡ nhau… Chỉ là ông ngại không nói thôi.”

“Con thật sự xúc động lắm. Hóa ra gặp khó khăn không cần một mình con gánh… Đây chắc chắn là điều ông nội muốn thấy một gia đình hòa thuận.”

Lăng Nghiệp: lạnh nhạt.jpg

Ám chỉ rõ thế rồi, người cô bên cạnh lập tức phụ hoạ: “Tất nhiên rồi, chúng ta là người một nhà mà, không giúp con thì giúp ai?”

Một người chú giành nói: “Anne, gần đây con có chuyện gì cần giúp không? Đừng khách khí với các chú bác.”

Lăng An Ni: “Con… thôi không nói, sợ mọi người chê cười, mà con cũng không có gì để báo đáp.”

Không khí đến mức này rồi, sao mà không nói?

Một ông chú khác lập tức bảo: “Con nói gì vậy, nhà mình luôn tương trợ lẫn nhau, không cần hồi báo.”

Mọi người đồng loạt phụ họa, bảo cô cứ nói.

Vâng, đã biết điều vậy thì cô cũng nói thẳng: “Cũng không có gì lớn… chỉ là con muốn quay một bộ phim, mà phần xây dựng bối cảnh còn thiếu khoảng… một trăm triệu tiền đầu tư…”

**

Qua Tết xong, tâm trạng sung sướng, Lăng An Ni mang theo 900 triệu trở về từ nhà Nhà họ Lăng.

Hoàn thành vượt mức kế hoạch, tuyệt quá!

Lăng Thụ giơ ngón cái: “Bảo bối, con trâu bò thật sự!”

Chỉ dùng cái miệng, c.h.é.m gió vẽ bánh mà tay không vét được 900 triệu đến tư bản nghe xong còn rơi nước mắt.

Giống bọn họ đấy, vì bọn họ cũng là tư bản.

Chu Tư Hoa nói: “Nhưng họ góp tiền đông quá, chia cổ phần chắc mệt lắm, để mẹ tìm giám đốc chuyên nghiệp xử lý cho con.”

Lăng An Ni chớp mắt: “Ủa, có gì khó đâu? Ông nội góp 200 triệu lấy cổ phần, công ty con góp đất theo giá thị trường vào, thế thôi mà! Đơn giản mà!”

Lăng Thụ: ?

Chu Tư Hoa: ?

Khoan đã còn những người khác góp rất nhiều tiền mà?

Chờ chút… chẳng lẽ hôm đó con bé khóc lóc diễn một hồi, thật ra không phải vì cổ phần, mà đơn thuần là muốn nhận lì xì trắng trợn?

Diễn viên quay phim một ngày được 2,08 triệu, còn Lăng An Ni khóc một hồi kiếm 400 triệu!!!

Không trách được người ta nói giới giải trí là nơi dễ kiếm tiền nhất.

Mọi người mất mấy chục triệu, còn Tiểu Lăng tổng chỉ tốn… mấy giọt nước mắt!

Không sai đúng là cô nghĩ vậy. Các cô chú bác đều tự nguyện đưa tiền…

Lăng An Ni nghiêm túc: “Đó là tấm lòng của các trưởng bối, là tiền mừng tuổi cho con, sao có thể lẫn vào chuyện lợi ích được? Nhà họ Lăng là đại gia đình đoàn kết, không thể dùng tiền bạc dơ bẩn làm ô nhiễm tình cảm thuần khiết của chúng ta!”

Ông nội đứng đó nhìn hết.

Đã nói là hỗ trợ lẫn nhau, không cần hồi báo.

A, đúng là một gia đình ấm áp quá đi.