Đào Hoa thôn có mấy chục hộ dân, phòng ốc trong thôn đan xen tinh tế, trồng rất nhiều cây đào. Đúng dịp xuân sang, hoa đào nở rộ, những cánh hoa hồng thắm kết thành từng đám, tô điểm Đào Hoa thôn tựa như thế ngoại đào nguyên.
Trong tiểu viện ở phía đông thôn, dưới một gốc lão đào thụ thô to, Lý Thanh Sơn nằm trên ghế mây, tay cầm bầu rượu hồ lô vỏ vàng, nhàn nhã thưởng rượu.
Vương Quả Phụ ở đầu thôn phía tây, tuy dung mạo bình thường, nhưng thân hình đẫy đà, lại có tài ủ rượu hảo hạng. Rượu gạo ấy cam điền liệt liệt, mang một phong vị khác biệt.
“Trăm tuổi rồi, chậc chậc... Không biết còn có thể sống đến ngày Cẩu Oa đỗ Cử nhân hay không?”
Lý Thanh Sơn tự nhủ.
Trong đôi mắt đục ngầu của lão tràn đầy cảm khái.
Có lẽ lão là kẻ xuyên không hỗn thảm nhất nhỉ?
Thuở nhỏ cha mẹ đều mất, một thân một mình du tẩu tứ phương.
Năm mười tám tuổi, gặp tiên nhân thu đồ, lão mừng rỡ như điên, ngỡ rằng kim thủ chỉ của người xuyên không cuối cùng đã tới.
Tiếp đó sẽ là nhập tiên môn, tu chân luyện đạo, đại sát tứ phương, độ kiếp thành tiên, trở thành nhất đại Tiên Tôn!
Nhưng hiện thực lại giáng cho lão một cái tát vô tình.
Lão bị kiểm tra ra là vô Linh Căn, căn bản không thể tu hành.
Thượng thiên phảng phất như đang trêu đùa lão, đãi ngộ nhân vật chính của người xuyên không ở đâu? Kim thủ chỉ lại đang nơi nào?
Lão không cam tâm, lấy thân phàm nhân phí hoài cả đời, cũng muốn nghịch thiên cải mệnh.
Đọc sách, muốn đi thi công danh, lại luôn thi không trúng.
Muốn kinh thương kiếm bạc, kết quả lại bị quan tham tống tiền đến phá sản.
Muốn phát minh sáng tạo, tạo kính, xà phòng, hương thủy, hết lần này tới lần khác lại là một học sinh khối văn, nhất khiếu bất thông.
Lại gặp triều đại những năm cuối, thiên hạ đại loạn, nản lòng thoái chí, lão lưu lạc đến Đào Hoa thôn, lấy vợ sinh con, nay đã thấm thoát trăm năm.
Nhìn lại cả đời này, chẳng làm nên trò trống gì.
Vợ lão đã qua đời từ ba mươi năm trước, con trai, con dâu, mười năm trước cũng đã đi trước lão.
Hiện nay chỉ còn một thân một mình, nương tựa vào đứa cháu duy nhất là Lý Vân.
Nhưng cháu trai lại rất có chí khí, ba năm trước thi đỗ Tú tài, hiện đang khắc khổ đọc sách ở phủ học, muốn đỗ Cử nhân.
Thành ra, đại thọ trăm tuổi của Lý Thanh Sơn, Lý Vân cũng không kịp trở về.
Nói là đại thọ trăm tuổi, thực ra cũng rất đơn giản. Dân làng Đào Hoa thôn vô cùng thuần phác, đối với Lý Thanh Sơn rất tôn kính, tập hợp lại bày mấy bàn tiệc rượu chúc thọ lão, cũng là muốn dính chút hỉ khí. Dù sao người trăm tuổi ở thời đại này cũng quá hiếm thấy.
Vừa tiễn khách không lâu, Lý Thanh Sơn cảm thấy khá mệt mỏi, nằm trên ghế mây, nhắm mắt dưỡng thần, cũng là tự tại.
“Thanh Sơn gia gia, Thanh Sơn gia gia...”
Đúng lúc này, ngoài tiểu viện, một cô bé mười một, mười hai tuổi chạy vào, đầu đầy mồ hôi, khó nhọc xách một giỏ quả, thập phần hưng phấn.
Nàng tết tóc bím, khuôn mặt tròn trịa, nhất là đôi mắt đen láy, rất linh động.
“Nhị Nha, sao cháu lại tới đây?”
Lý Thanh Sơn mở mắt, nhìn cô bé trước mặt cười nói.
Cô bé là con gái của Vương Quả Phụ, đại danh gọi là Tuần Đào Yêu, do Lý Thanh Sơn đặt, nhũ danh là Nhị Nha.
“Thanh Sơn gia gia, hôm nay cháu lên núi, hái được một giỏ dã anh đào, ngọt lắm, người mau nếm thử đi!”
Nhị Nha lau mồ hôi trên trán, như hiến vật quý, nâng giỏ dã anh đào tinh oánh trong suốt đến trước mặt Lý Thanh Sơn.
“Dã anh đào? Cái đó thì hiếm lạ, để ta nếm thử... ân, thật ngọt, tạ ơn Nhị Nha!”
Lý Thanh Sơn mỉm cười bốc hai quả bỏ vào miệng, chua ngọt sảng khoái, mang một phong vị khác biệt.
Lão cưng chiều xoa xoa cái đầu nhỏ của Nhị Nha.
Nhị Nha vui vẻ nói: “Thanh Sơn gia gia, hôm nay là đại thọ trăm tuổi của người, Nhị Nha không biết tặng người cái gì tốt, giỏ dã anh đào này tặng người, chúc người sống ngàn tuổi!”
“Sống ngàn tuổi? Vậy chẳng phải ta thành tiên nhân rồi sao?”
Lý Thanh Sơn mỉm cười trêu chọc.
“Thanh Sơn gia gia, người chẳng phải chính là tiên nhân sao? Người giống như tiên nhân trong thoại bản vậy! Thanh Sơn gia gia, hôm nay còn có thể kể cho cháu nghe chuyện Tề Thiên Đại Thánh đại náo thiên cung không?”
Nhị Nha sùng bái nói.
Nàng thuở nhỏ phụ thân mất sớm, Vương Quả Phụ một mình kéo nàng lớn lên, rất vất vả, Lý Thanh Sơn không ít lần giúp đỡ, Nhị Nha từ nhỏ đã thân với lão, trong lòng Lý Thanh Sơn, nàng chẳng khác nào cháu gái ruột.
Bầu rượu hồ lô vỏ vàng bên hông Lý Thanh Sơn, chính là vật Nhị Nha nhặt được trên núi Bàn Long một năm trước rồi tặng cho lão.
“Tề Thiên Đại Thánh đại náo thiên cung? Cháu không phải đã nghe rất nhiều lần rồi sao!”
Lý Thanh Sơn cười nói.
Nhị Nha cùng đám trẻ trong thôn thích nhất là vây quanh Lý Thanh Sơn, nghe lão kể chuyện xưa, nhất là chuyện Tề Thiên Đại Thánh đại náo thiên cung, nhiều đứa trẻ rất mê mẩn, nghe đi nghe lại không chán.
“Cháu chưa nghe đủ mà, Thanh Sơn gia gia, van người đấy, van người đấy...”
Nhị Nha ôm cánh tay Lý Thanh Sơn làm nũng.
“Được được được, gia gia kể cho cháu!”
Lý Thanh Sơn uống một hớp rượu, làm giọng, giọng nói già nua vang lên trong tiểu viện: “Lại nói tại Đông Thắng Thần Châu có một nước Ngạo Lai, nước gần đại hải, trong lòng biển có tòa danh sơn, gọi là Hoa Quả Sơn...”
Chẳng bao lâu, trong sân đã có không ít trẻ nhỏ chạy đến, vây quanh Lý Thanh Sơn.
Gió nhẹ thổi qua, trên cây lão đào, hoa đào tùy phong bay xuống, mang theo hương thơm nhàn nhạt, cũng đưa tiếng nói của Lý Thanh Sơn bay đi rất xa.
...
Ngày thứ hai.
“Tiên nhân tới rồi, có tiên nhân tới Đào Hoa thôn chúng ta rồi!”
Trong thôn, một người kích động hô to.
Cửa thôn, giữa không trung lơ lửng hai bóng hình, một nam một nữ, chân đạp trường kiếm, tay áo bồng bềnh, tựa như người trong chốn thần tiên.
Chốc lát sau, người dân Đào Hoa thôn đều đổ xô ra cửa thôn, nhìn hai người đang bay lơ lửng giữa hư không, trong ánh mắt tràn đầy vẻ kính sợ, nhao nhao quỳ xuống hành lễ.
“Hai vị tiên nhân, không biết các vị đến Đào Hoa thôn chúng ta có việc gì?”
Thôn trưởng cẩn thận từng li từng tí hỏi.
“Để trẻ nhỏ trong thôn từ mười tuổi trở lên, mười tám tuổi trở xuống đều đi ra đây, nếu kiểm tra ra Linh Căn, có thể theo chúng ta hồi sơn tu hành, gia nhập Xuân Thu Môn, tu chân luyện đạo!”
Nam tu sĩ mặc áo xanh hơi không kiên nhẫn nói.
“Vâng vâng vâng...”
Thôn trưởng cung kính hành lễ, nhưng khó nén được vẻ sợ hãi lẫn vui mừng trong mắt, Đào Hoa thôn hôm nay vậy mà lại gặp tiên duyên?
Trước kia khi ra ngoài du ngoạn, ông từng nghe nói về chuyện tiên nhân thu đồ, không ngờ hôm nay lại đến lượt Đào Hoa thôn.
“Thôn trưởng, Linh Căn là gì?”
“Xuân Thu Môn là nơi nào?”
“Cái gì gọi là tu chân luyện đạo, là làm tiên nhân sao?”
“Nói nhảm cái gì? Mau đi đem con cháu nhà mình đến, đây là tiên duyên của Đào Hoa thôn chúng ta, con cháu nhà các ngươi nếu được chọn trúng, thì có thể trở thành tiên nhân, còn không mau đi?”
Thôn trưởng vội vàng quát lớn, sợ làm tiên nhân không vui.
“Trở thành tiên nhân?!”
Tất cả dân làng đột nhiên kích động.
Họ tranh nhau chạy về nhà, đem con cháu đến, muốn để tiên nhân xem thử có cái thứ gọi là Linh Căn kia hay không.
Nếu có thể trở thành tiên nhân, vậy thì thật là ghê gớm!