Lão Hầu gia không đồng ý, Tạ Vân Từ lấy cái c.h.ế.t bức bách, tỷ tỷ vì thân thể lão Hầu gia suy nghĩ, chủ động nhượng bộ, để Khương Uyển Uyển vào ở Hầu phủ.
Khương Uyển Uyển tuy là vào ở, Tạ Vân Từ lại bởi vì lão Hầu gia ngăn cản, vẫn không thể cưới Khương Uyển Uyển.
Nếu là hiện tại bị lão Hầu gia biết Khương Uyển Uyển tham dự vào sự kiện tỷ tỷ rơi xuống vực, rất có khả năng trực tiếp bị đuổi ra khỏi cửa.
Bởi vì lời của ta, Tạ Vân Từ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.]
[Một khắc Xuân Đào bị áp giải vào phòng giam kia, ta thấy được Khương Uyển Uyển nhìn về phía Xuân Đào, ánh mắt sắc bén mà tràn ngập sát ý.
Quả nhiên, đêm đó Khương Uyển Uyển liền nghĩ biện pháp lẻn vào phòng thủ vệ, sai người đem cho Xuân Đào một đĩa bánh ngọt có độc.
Xuân Đào bưng đĩa bánh ngọt kia còn tưởng rằng tiểu thư nhà mình là sợ mình đói bụng, để cho người đưa đồ ăn cho nàng, không nghĩ tới nàng nuốt vào bánh ngọt kia trong chốc lát, bụng liền bắt đầu đau đớn kịch liệt.
Ta trốn trong góc khuất lẳng lặng nhìn nàng quỳ rạp trên mặt đất tê tâm liệt phế gào khóc:
“Khương Uyển Uyển, ngươi sao có thể đối với ta như vậy, sao có thể......”
Máu đen từ trong miệng Xuân Đào trào ra, dính dính tanh hôi.
Rất nhanh, Xuân Đào bởi vì chịu không nổi đau đớn, nhe răng hướng về phía ta hét to:
“Thiếu phu nhân, cứu ta, cứu ta......Ta cái gì cũng nghe lời ngươi, xin ngươi cứu ta.”
Ta từ trong bóng tối chậm rãi thong thả đi qua, từ trong tay áo lấy ra một bình hương, đặt ở bên môi Xuân Đào.
Rất nhanh, một con sâu nhỏ tròn vo, đen thui đeo giáp xác từ trong miệng Xuân Đào chậm rãi bò ra.
“Đây là Tích Độc Cổ ta nuôi.”
Ta đã sớm biết dựa vào tính tình độc ác của Khương Uyển Uyển, căn bản không có khả năng để cho Xuân Đào biết chân tướng còn sống từ phòng giam này đi ra ngoài.
Cho nên trước khi người của Khương Uyển Uyển tới đưa bánh ngọt, ta liền tìm tới Xuân Đào, muốn thuyết phục nàng chỉ ra và xác nhận tội danh của Khương Uyển Uyển.
Nhưng Xuân Đào vẫn cho rằng nàng cùng Khương Uyển Uyển nhiều năm như vậy chủ tớ tình cảm, Khương Uyển Uyển không có khả năng sẽ vào lúc này muốn mạng của mình.
Ta liền đánh cược với nàng.
Ta đưa cho nàng một loại Tích Độc Cổ do chính mình nuôi, từ góc tối nhìn Xuân Đào ăn bánh ngọt, nhìn nàng chịu đựng độc dược tra tấn, ánh mắt nhìn nàng từ kiên định đến mê mang, rồi đến tuyệt vọng khi nhìn thấy mình hộc máu.