Trà Lạnh Kinh Thành
Sáng hôm sau, ta không mở quán.
Trẻ trong ngõ đi ngang còn ngó vào hỏi:
“Hôm nay không bán trà sao?”
Ta chỉ cười:
“Hôm nay bán thứ khác.”
Bán một đoạn nhân duyên.
Ta thay bộ váy màu nhạt, tóc vấn gọn gàng, không trang sức. Hôn thư được đặt cẩn thận trong tay áo.
Trước khi ra cửa, ta nhìn lại gian phòng nhỏ.
Trà cụ xếp ngay ngắn, bạc đặt trong hộp gỗ, mọi thứ đều là do ta tự tay gây dựng.
Nếu đã đứng vững được, thì không cần ai bố thí nữa.
Kinh phủ hôm nay rất yên tĩnh.
Gia đinh dẫn ta vào thư phòng.
Kinh Thế Hào đang xem công văn, nghe tiếng bước chân mới ngẩng đầu lên.
Hắn nhìn ta, hơi nhíu mày.
“Cô đến có chuyện gì?”
Ta không vòng vo.
Ta lấy hôn thư ra, đặt lên bàn, đẩy về phía hắn.
“Ta đến từ hôn.”
Không khí trong phòng chợt lặng đi.
Kinh Thế Hào nhìn tờ giấy rất lâu, rồi mới ngẩng lên nhìn ta.
“Cô nghĩ kỹ chưa?”
“Đã nghĩ suốt nửa tháng.”
Hắn khẽ cười.
“Cô nương, ba năm còn chưa hết.”
“Nhưng lòng ta đã hết.”
Câu nói vừa dứt, ta thấy rõ nét sững sờ thoáng qua trong mắt hắn.
Có lẽ hắn quen với việc người khác chờ đợi, không quen với việc bị từ chối.
“Ta chưa từng nói không cưới cô,” hắn chậm rãi nói.
“Ta cũng chưa từng nói nhất định phải gả.”
Ta đứng thẳng lưng, nhìn thẳng vào hắn.
“Kinh đại nhân kéo dài hôn ước ba năm, là vì nghĩ ta không dám rời đi.”
Hắn im lặng.
Ta biết mình nói trúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ta không oán,” ta nói tiếp, “chỉ là không muốn chờ.”
“Danh tiếng của ngài rất quan trọng,” ta cười nhạt, “nhưng thanh xuân của ta thì không thể đem ra thử.”
Kinh Thế Hào cuối cùng cũng cau mày.
“Cô nương nên hiểu, ta làm vậy là vì đôi bên.”
“Không,” ta lắc đầu, “ngài làm vậy là vì ngài.”
Ta xoay người định đi.
Phía sau truyền đến giọng nói của hắn, thấp hơn một chút:
“Cô sẽ hối hận.”
Ta dừng lại, nhưng không quay đầu.
“Có thể,” ta nói, “nhưng ít nhất, ta hối hận vì lựa chọn của mình.”
Ra khỏi Kinh phủ, gió xuân thổi qua mặt.
Ta đứng trên bậc đá rất lâu.
Không thấy nhẹ nhõm.
Cũng không thấy đau.
Chỉ là một thứ gì đó đè nặng trong lòng, cuối cùng cũng được đặt xuống đất.
Chiều hôm đó, ta mở quán lại.
Khách vẫn thưa.
Ta đang rót trà thì có người bước vào.
Áo tím.
Hắn nhìn ta một lát, ánh mắt sâu hơn thường ngày.
“Nghe nói,” hắn nói, “cô đã cắt đứt.”
Ta không phủ nhận.
Hắn ngồi xuống, đặt chén trà trước mặt ta.
“Trà hôm nay,” hắn nói, “có vị khác.”
Ta cười.
“Vì hôm nay ta không pha cho người chờ đợi.”
Hắn nhìn ta rất lâu.
Rồi nói một câu, rất khẽ:
“Vậy từ nay, cô có thể pha cho người dám đến.”
Ngoài ngõ, nắng chiều rơi đầy bậc đá.
Ta nhìn chén trà bốc khói, chợt hiểu ra —
trà còn nóng, nhưng lòng ta đã nguội với quá khứ.
Còn tương lai…
hình như có người đang chờ mở ra rồi.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com