“Cô Tuệ thật là cao giá, thông báo chúng tôi tới xem thủ phạm, nhưng kết quả bản thân mình lại đến muộn.” Hứa Thanh Khê không để ý đến cô ta, hướng về phía cửa phòng họp, lạnh lùng nói: “Dẫn người vào.” Cô vừa dứt lời, lập tức nhìn thấy hai vệ sĩ dẫn dì dọn vệ sinh tiến vào.
Bà ta nhìn thấy mọi người trong phòng họp thì vô cùng kinh hoảng, vừa muốn chạy thì bị hai vệ sĩ phía sau mạnh mẽ chặn lại, làm cho bà ta không có cơ hội bỏ chạy.
Tạ Minh Phượng nhìn thấy dì dọn vệ sinh thì không nhịn được mà nhíu mày.
“Cô tìm bà ta trở lại là có ý gì? Cô muốn nói cho tôi biết hung thủ chính là bà ta sao?” Cô ta châm chọc nhìn về phía Hứa Thanh Khê.
Hứa Thanh Khê liếc mắt nhìn cô ta, lạnh lùng nói: “Không bằng cứ hỏi đi rồi sẽ biết.” Nói rồi, cô nghiêng đầu hỏi dì dọn vệ sinh: “Nói đi, bà làm thế nào mà có thể chuyển bản thiết kế từ máy tính của tôi ra ngoài?” Đáy mắt bà ta xẹt qua tia kích động, không dám nhìn Hứa Thanh Khê, làm bộ e thẹn nói: “Tổng thanh tra Tuệ, tôi không biết cô đang nói gì, cô làm như thế này là bắt cóc phi pháp, tôi muốn tới đồn cảnh sát tố cáo cô.” Hứa Thanh Khê nhìn bà ta dọa dẫm, khẽ cười nói: “Chúng ta có thể cùng đi, đúng lúc tôi cũng muốn tố cáo bà, cố ý tiết lộ chuyện cơ mật của công ty, tôi nghĩ là hẳn bà cũng biết gián điệp thương mại là tội gì chứ nhỉ?” Dì dọn vệ sinh vốn không nghĩ tới Hứa Thanh Khê sẽ nói như vậy, cả người bà ta sững ra.
Hứa Thanh Khê lại tiếp tục nói: “Dì à, tôi cũng không muốn làm khó dì, chỉ cần dì thừa nhận chuyện này do chính dì làm, tôi có thể xử lý nhẹ nhàng.” Dì dọn vệ sinh hoàn hồn, tuy trong lòng rối loạn nhưng vẫn mạnh miệng không chịu thừa nhận.
“Căn bản không phải do tôi làm, cô dựa vào cái gì mà muốn tôi thừa nhận, cô có chứng cứ gì chứng minh do tôi làm, không có chứng cứ thì cô đừng có ngậm máu phun người.” Tạ Minh Phượng nghe lời nói của dì dọn vệ sinh, dù bận nhưng vẫn ung dung nhìn Hứa Thanh Khê lạnh nhạt nói: “Đúng vậy, tôi cũng muốn biết Tổng thanh tra Tuệ có chứng cứ gì, mà một mực chắc chắn là do bà ta làm.” Hứa Thanh Khê khinh thường liếc cô ta một cái, nhìn về phía sau dì dọn vệ sinh, khóe miệng chậm rãi nhếch lên: “Sao bà biết tôi không có chứng cứ?” Dì dọn vệ sinh đắc ý nói: “Cô có chứng cứ gì?” Hứa Thanh Khê khẽ cười nói: “Chứng cứ chính là tài khoản của con trai bà vô duyên vô cớ lại thêm một số tiền không nhỏ, bà giải thích như thế nào về đứa con trai cả ngày chỉ chơi bời lêu lổng, lại đột nhiên trở thành kẻ có tiền đây?” Nói đến đây, cô tạm dừng một chút, ánh mắt nhìn về phía dì dọn vệ sinh cũng trở nên sắc bén.
“Lại nói, tôi đã điều tra qua, khoảng thời gian làm việc của bà ở Tập đoàn Phong Quân cũng gần mười năm, chẳng qua được trụ sở chính điều tới làm ở nơi này, đối với bà mà nói, bà không thể nào từ chức, thế nhưng trước khi công ty gặp chuyện bà lại từ chức, bà nên giải thích chứ nhỉ?” Điều này làm dì dọn vệ sinh hoàn toàn luống cuống, cả người bà ta run rẩy, không dám nhìn Hứa Thanh Khê.
Hứa Thanh Khê vừa nhìn liền biết tâm lý của bà ta sắp hỏng rồi, chỉ cần lại ép hỏi thì có thể hỏi ra chuyện cô muốn biết.
“Nói đi, rốt cuộc là ai đã sai khiến bà làm như vậy, chỉ cần bà nói ra, tôi có thể không so đo việc bà đã làm.” Cô nói đến đây, tạm dừng một chút rồi lại uy hiếp: “Nếu như bà vẫn muốn Cảnh sát tham gia vào điều tra, vậy bây giờ tôi lập tức báo án.” Dì dọn vệ sinh nghe nói vậy, nhất thời bối rối: “Nếu tôi nói ra, cô thật sự sẽ không tính toán với tôi chứ?” Bà ta cắn răng nói.
Hứa Thanh Khê theo tầm mắt của bà ta, thì phát hiện phương hướng đó vừa hay lại là chỗ ngồi của Tạ Minh Phượng, cô không khỏi nhíu mày.
“Bà già, bà có ý gì, ý của bà là tôi sai khiến bà làm sao?” Cô ta vô cùng giận dữ, chỉ vào bà ta khiến bà ta liên tục lắc đầu.
“Tôi… Tôi không có ý như vậy.” Hứa Thanh Khê liếc nhìn qua một tia thịnh nộ trong mắt Tạ Minh Phượng, chợt tầm mắt của cô dừng lại trên người cô trợ lý đứng đằng sau cô ta, sắc mặt cô ta có chút mất tự nhiên.
“Bà ta chắc là đang nói tới vị trợ lý của cô.” Hứa Thanh Khê cẩn thận nhắc nhở.
Đầu tiên Tạ Minh Phượng kinh ngạc, sau đó chuyển thành phẫn nộ.
“Cô đừng ăn nói lung tung, sao Diệu Thúy có thể làm ra loại chuyện này.” Diệu Thúy nghe vậy cũng vội vàng phủ nhận: “Chị Phượng nói không sai, tôi làm sao có thể làm ra loại chuyện không có lợi gì như vậy, Tổng thanh tra Tuệ, nếu cô cứ nhất định nói là do tôi làm, vậy phiền cô đưa chứng cứ ra, nếu không có chứng cứ thì chính là ngậm máu phun người, vu oan giá họa đấy.” Hứa Thanh Khê liếc mắt nhìn hai người, lại dò hỏi dì dọn vệ sinh: “Bà có chứng cứ gì chứng minh là do cô ta sai khiến?” Dì dọn vệ sinh gật đầu nói: “Có, lúc cô ta tới tìm tôi, hai người chúng tôi đứng bên ngoài phòng dụng cụ, tuy rằng đó không phải là nơi quan trọng, nhưng vẫn có camera, nếu điều tra thì có lẽ sẽ nhìn thấy hình ảnh đó.”.