Tổng Tài Bá Đạo Xuyên Thành Chồng Bị Bỏ Rơi

Chương 54: Cho đến khi tôi vừa lòng



Kỷ Đình Sâm và Kỷ Minh Nhuế nói chuyện rất nhỏ, người ngoài không nghe rõ.

Ô Phương Phỉ cảm thấy không thoải mái, cười tiến đến: "Ôi, Tiểu Nhuế này, thật sự xin lỗi nhé, dạo này chị hơi bị tụt huyết áp... Làm lỡ thời gian của em rồi, hôm nào chị sẽ mời em đi ăn... Em cũng vậy, thân hình nhỏ bé thế này, cần phải tập luyện thêm đấy."

Xung quanh có khá nhiều người đứng đó nhưng không ai lên tiếng. Người tinh ý đều biết rằng hôm nay Kỷ Minh Nhuế chắc chắn sẽ chịu thiệt.

Chỉ riêng việc Ô Phương Phỉ là một nghệ sĩ hạng A cũng đủ để chèn ép Kỷ Minh Nhuế rồi.

Một nghệ sĩ trẻ không có tác phẩm tiêu biểu nào, trong giới này có thể dễ dàng kể ra một loạt. Kỷ Minh Nhuế chỉ cần không ngốc, sau này gặp Ô Phương Phỉ vẫn phải cung kính, nếu không người ta chỉ cần tùy tiện giở trò cản trở, con đường diễn xuất sau này sẽ bị dẫm chết.

Kỷ Đình Sâm che chở thì có ích gì, chẳng lẽ lại vì Kỷ Minh Nhuế mà trở mặt với Ô Phương Phỉ?

Nhìn Kỷ Đình Sâm bình thường quay phim nghiêm túc, không diễn thì lại nghiên cứu kịch bản với phong cách của một cán bộ lão thành, rõ ràng anh ấy không phải là người hay gây ầm ĩ. Chỉ cần âm thầm an ủi Kỷ Minh Nhuế vài câu đã là đủ lắm rồi.

(* Cán bộ lão thành (老干部 - lǎo gānbù) là một cụm từ tiếng Hán, ban đầu dùng để chỉ những cán bộ cách mạng kỳ cựu đã về hưu.

Khi áp dụng cho diễn viên, "cán bộ lão thành" dùng để nói về những người chuyên tâm diễn xuất, ít tham gia các hoạt động giải trí bên lề, và có phong thái chững chạc, điềm đạm.)

Kỷ Đình Sâm vừa ngước mắt lên, Phó Tòng đã hiểu ý và vội đưa Kỷ Minh Nhuế đi chỗ khác.

Nếu là trước đây, Phó Tòng có thể sẽ khuyên Kỷ Đình Sâm là ít chuyện không bằng không có chuyện, vì nghệ sĩ trở mặt với nhau chỉ trong chớp mắt. Nhưng Kỷ Minh Nhuế là em trai ruột của bảo bối nhà mình, bản thân anh ta cũng vừa đau lòng vừa tức giận, hận không thể đạp Ô Phương Phỉ xuống hồ.

Phó Tòng thầm nghĩ, nếu có làm lớn chuyện, cùng lắm thì anh ta thức khuya vài đêm. Gần đây bảo bối nhà anh ta ngoan quá, khiến cả đội còn thấy không quen, vừa hay có dịp để hoạt động gân cốt.

Kỷ Minh Nhuế: "Nhưng anh trai em..."

Như cảm nhận được sự lo lắng của Kỷ Minh Nhuế, Kỷ Đình Sâm, người đã đi đến trước mặt Ô Phương Phỉ, quay lại nhìn cậu. Ánh mắt đó vừa trấn an lại vừa chắc chắn, khiến mắt Kỷ Minh Nhuế cay cay nhưng lòng thì lại bình yên.

Kỷ Đình Sâm nhìn về phía Ô Phương Phỉ: "Chị Phương Phỉ, bị tụt huyết áp có nghiêm trọng không?"

Trời sáng trong, mặc dù bên cạnh là một cái ao bẩn thỉu, nhưng anh vẫn mặc một bộ trường bào trắng, dáng người cao ráo, mày mắt như tranh vẽ, đúng chuẩn vẻ đẹp của thần tiên.

Ô Phương Phỉ nhìn thấy, vén lọn tóc mai xuống: "Không sao đâu."

Kỷ Đình Sâm liền nói: "Vậy thì tốt."

Anh vẫn khách sáo và ôn hòa như thường lệ, nhưng đáy mắt không hề có ý cười: "Tiểu Nhuế hôm nay trạng thái không tốt, làm lỡ thời gian của chị Phương Phỉ rồi. Thật ngại quá. Cảnh này chi bằng hoãn lại quay sau được không?"

Ô Phương Phỉ không nhận ra sự bất thường của Kỷ Đình Sâm, chỉ nghĩ rằng đối phương đang nhún nhường để làm hòa. Cô ta đã chơi đủ rồi, cũng mệt, bèn cười nói: "Vì nể mặt cậu, tôi sẽ đi nói chuyện với đạo diễn."

Đạo diễn Lưu Sương không có mặt, phó đạo diễn quay cảnh này lại có mối quan hệ rất tốt với Ô Phương Phỉ. Nếu không phải vậy, dù có muốn bắt nạt Kỷ Minh Nhuế, Ô Phương Phỉ cũng không dám làm quá như vậy.

Kỷ Đình Sâm lại không vội, giơ tay ra hiệu dừng bước chân của Ô Phương Phỉ: "Không vội, chị Phương Phỉ có quen biết với Thục tổng của công ty Thuyền Quyên không?"

Ô Phương Phỉ cảnh giác: "Ý cậu là gì?"

Ô Phương Phỉ theo đuổi hình tượng đại mỹ nhân quyến rũ, nên dù có đầy rẫy tin đồn, người hâm mộ cũng chỉ nghĩ cô ấy có sức hấp dẫn. Tuy nhiên, sau lưng cô ta có một chỗ dựa, nhưng đó lại là một ông già ngoài 60, bụng to như phụ nữ mang thai 5-6 tháng, và rất khó để đề cập đến.

Đây là một bí mật, trong giới cũng có rất ít người biết.

Ánh mắt Kỷ Đình Sâm dừng lại trên mặt nước ao đục ngầu: "Không có gì, mấy hôm trước trùng hợp ăn cơm với Thục tổng. Thục tổng rất tán thưởng năng lực nghiệp vụ của chị, còn trò chuyện với bọn em vài câu. Xem ảnh thì thấy, vóc dáng của chị Phương Phỉ... còn đẹp hơn cả năm xưa."

Dù là năng lực nghiệp vụ gì thì tóm lại không phải là diễn xuất.

Cuộc đối thoại giữa hai người rất ngắn ngủi. Khuôn mặt được phủ phấn kỹ lưỡng của Ô Phương Phỉ trong chốc lát trở nên trắng bệch. Trợ lý của cô ta nhìn thấy nhưng không dám bước đến, lại bị cô ta ra hiệu cho dừng lại.

Cô ta nhìn Kỷ Đình Sâm đầy ngờ vực: "Cậu có ý gì?"

Kỷ Đình Sâm lạnh lùng nhìn lại: "Ý tôi là, nếu chứng tụt huyết áp của chị Phương Phỉ không nghiêm trọng, thì có phải nên luyện tập diễn xuất thêm không? Nếu chẳng may một người không cẩn thận ngã xuống ao... vừa hay tìm lại cảm giác, để lần sau quay phim thì biết thông cảm cho người khác hơn."

Ô Phương Phỉ nghiến răng nói: "Nếu tôi không chịu thì sao?"

Kỷ Đình Sâm mỉm cười ôn hòa, vẻ mặt bình tĩnh và thản nhiên: "Thục tổng là một người rất thích chia sẻ. Những gì bạn có, giờ tôi cũng có. Đoàn phim có nhiều người như vậy, chị Phương Phỉ không phải rất thích lên top tìm kiếm sao?"

Việc dùng những bức ảnh lộn xộn để uy h**p người khác, lại còn là một người phụ nữ, thì thủ đoạn này thực sự quá tệ.

Nếu Kỷ Đình Sâm dùng chiêu này để đẩy Ô Phương Phỉ xuống ao, cùng lắm thì sau đó anh sẽ hủy vài hợp đồng quảng cáo của cô ta để kiểm soát tình hình. Anh sẽ không bao giờ sử dụng loại thủ đoạn này.

Nhưng với Minh Nhuế thì lại khác, Ô Phương Phỉ không nên có những ý nghĩ không hay ho đó.

Điều này khiến Kỷ Đình Sâm không thể làm ngơ.

Ô Phương Phỉ vừa tức giận vừa sợ hãi, cuối cùng nói: "Bao lâu?"

Cô ta đi theo đại gia đã khá lâu. Ban đầu cô ta có chụp một vài tấm ảnh và video, vài giây Thục tổng đã nói là xóa hết rồi. Nhưng những chi tiết mà Kỷ Đình Sâm tiết lộ đã khiến cô ta không kịp phản ứng.

Có thể là giả, nhưng cô ta không dám đánh cược. Ngay cả khi không có ảnh, mối quan hệ giữa cô ta và Thục tổng... cũng không thể để Kỷ Đình Sâm giận.

Chỉ thấy người đàn ông trước mặt đột nhiên mỉm cười, nhưng nụ cười đó lại khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo từ tận đáy lòng: "Cho đến khi tôi vừa lòng thì thôi."

Kỷ Đình Sâm không để ý đến Ô Phương Phỉ nữa mà đi đến bên cạnh Kỷ Minh Nhuế.

Ngay sau đó, Ô Phương Phỉ, người ban nãy còn hống hách trước mặt Kỷ Minh Nhuế, đã phải lủi thủi đến nhờ trợ lý diễn cùng, diễn lại chính cảnh rơi xuống nước vừa rồi.

Trợ lý còn chưa chuẩn bị xong thiết bị, Ô Phương Phỉ đã "không cẩn thận" ngã xuống nước.

Lòng bàn chân là cảm giác sền sệt của bùn, chóp mũi là mùi tanh hôi. Ô Phương Phỉ tránh tay của trợ lý đang định kéo mình lên, cơn giận và sự hận thù cuối cùng hoàn toàn biến thành sự yếu ớt. Ánh mắt cô ta liên tục liếc nhìn về phía Kỷ Đình Sâm đang thong dong đứng trên bờ.

Tất cả những chuyện này đều xảy ra trong một khoảnh khắc rất nhanh.

Những người xung quanh đều sợ hãi, phó đạo diễn cũng giật mình đứng bật dậy từ sau ghế.

Ai cũng biết nước hồ này bẩn, nên phải đợi một lúc lâu mới có người miễn cưỡng nhảy xuống cứu. Nhưng Ô Phương Phỉ lại dính vào bùn như bùn lầy, trơn tuột khó nắm, rất khó để Cứu.

Trong lúc hỗn loạn, Kỷ Đình Sâm kéo Kỷ Minh Nhuế lùi lại vài bước đến một nơi không quá đông đúc, hoàn toàn đứng ngoài cuộc.

Không phải không có người chú ý đến điểm này, thậm chí có người còn nghi ngờ ít nhiều. Cuối cùng thì trong giới điện ảnh, những chuyện gây sốc đều có thể xảy ra: đánh người, ép người quỳ xuống, lao vào vũng lầy để đổi lấy tài nguyên, hay những trò bẩn thỉu dưới gầm bàn mà người bình thường khó lòng tưởng tượng nổi.

Nhưng khi Kỷ Đình Sâm và Ô Phương Phỉ trò chuyện, hai người họ đều tỏ ra hòa nhã. Còn những lời họ nói với nhau thì chỉ liên quan đến diễn xuất, sự đánh giá, chia sẻ này nọ, chắc là đang thảo luận về kịch bản.

Có lẽ là Ô Phương Phỉ vô tình?

Chỉ có phó đạo diễn vì linh cảm nghề nghiệp mà nhìn Kỷ Đình Sâm một cái.

Người đàn ông trẻ tuổi ấy, người vốn dĩ tỏa sáng lấp lánh trong đoàn phim nhờ vẻ ngoài và khí chất, người luôn xử lý mọi chuyện một cách bình tĩnh và điềm đạm, lúc này cũng đang nhìn lại. Đôi mắt vốn dĩ dịu dàng lại trở nên lạnh lẽo và sắc bén, như thể đang thẳng thừng cảnh báo.

Phó đạo diễn giật mình, vội vàng tránh đi ánh mắt, Ô Phương Phỉ bị ngã xuống là tự nhiên... nhất định là vô tình! Sớm biết Kỷ Đình Sâm là một người tàn nhẫn như vậy... giờ đi xin lỗi Kỷ Minh Nhuế liệu có kịp không?

Trò đùa này kéo dài năm, sáu phút, Ô Phương Phỉ nhìn thấy Kỷ Đình Sâm và Kỷ Minh Nhuế nắm tay nhau rời đi mới nhẹ nhàng thở phào, thuận lợi để người ta kéo mình lên.

Cô ta không biết đã uống bao nhiêu ngụm nước bẩn, vừa lên đến bờ liền nôn ọe không ngừng, mật xanh mật vàng cũng suýt tuôn ra hết.

................

Kỷ Minh Nhuế đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Cậu muốn hỏi Kỷ Đình Sâm chuyện gì đã xảy ra nhưng lại ngại trước mặt mọi người.

Chờ khi tắm rửa xong trong phòng hóa trang, cậu lại bị anh trai sấy tóc cho. Kỷ Minh Nhuế thì thầm hỏi: "Anh, lúc nãy anh nói gì với Ô Phương Phỉ vậy?"

Kỷ Đình Sâm sấy tóc cho cậu, thản nhiên đáp: "Đánh vào điểm yếu của cô ta, dọa dẫm và nhả ra vài lời. Đơn giản vậy thôi."

"Sao anh lại biết Ô Phương Phỉ sợ cái gì?" Kỷ Minh Nhuế hỏi. Cái kiểu hất nước đó, chắc chắn không phải là khiến cô ta bị đau khổ, mà là bị ép buộc rồi.

"Ngay từ ngày đầu tiên cô ta tỏ vẻ không vừa mắt, anh đã phải tìm hiểu rồi... Còn việc có sử dụng hay không thì tính sau, nhưng phải có sẵn, hiểu không?" Kỷ Đình Sâm nhìn đôi mắt ngây thơ và đầy tin tưởng của em trai, không hề nói cho cậu biết về những lời đe dọa mà anh đã dùng với Ô Phương Phỉ.

Những bức ảnh hay video kia, thực tế anh cũng không có. Chỉ là anh đã nhờ Lôi Phi Hồng tìm cơ hội ăn cơm với Thục tổng. Thục tổng không hề rộng rãi đến mức chia sẻ những video hay ảnh đó, nhưng chỉ qua cách nói chuyện cũng đủ để Kỷ Đình Sâm phân tích ra rất nhiều điều.

Những thông tin anh phân tích ra không phải để dùng ngay lập tức. Nếu Ô Phương Phỉ chỉ gây khó dễ cho Minh Nhuế bằng vài câu khó nghe hay vài lần mặt lạnh, Minh Nhuế có thể chịu đựng và tự đối phó được, thì Kỷ Đình Sâm sẽ không can thiệp.

Nhưng hôm nay, cô ta lại dùng chiêu bắt nạt người khác quá đáng.

Sau hôm nay, Ô Phương Phỉ nhất định sẽ liên lạc với Thục tổng. Thục tổng tuy vẫn còn mê muội cô ta, nhưng càng là một thương nhân khôn ngoan. Chỉ cần sau khi dò hỏi, ông ta chắc chắn sẽ không để Ô Phương Phỉ gây chuyện nữa.

Chuyện này, dừng lại ở đây.

Kỷ Minh Nhuế nhìn dáng vẻ bình tĩnh của anh trai, luôn cảm thấy từ người anh toát ra một thứ gì đó đáng sợ. Đó là một loại sức nặng và chiều sâu khó tả, khiến người ta phải kính nể.

Tuy nhiên, cậu không nghĩ sâu hơn. Cảm giác kính nể đó cũng nhanh chóng tan biến.

Dù thế nào, anh trai mãi mãi là anh trai và sẽ không bao giờ làm hại cậu. Sau đó, Kỷ Minh Nhuế thầm thề rằng cậu cũng phải trở nên mạnh mẽ, không thể kéo chân sau của anh!

Buổi chiều quay phim lại, cảnh Kỷ Minh Nhuế rơi xuống nước chỉ quay một lần là xong.

Ô Phương Phỉ muốn nói chuyện riêng với Kỷ Đình Sâm nhưng bị Phó Tòng ngăn lại, khiến cô ta nóng ruột như ngồi trên đống lửa, cả người tiều tụy đi không ít.

Đến tối, cô ta cuối cùng cũng gọi được điện thoại cho Thục tổng, khóc lóc kể lể một hồi.

Thục tổng nổi trận lôi đình, giận dữ nói sẽ xử lý chuyện này.

Lúc này, Ô Phương Phỉ mới biết mình đã bị Kỷ Đình Sâm lừa, tức đến suýt ngất xỉu, chỉ còn biết chờ Thục tổng cho mình một lời giải thích.

Chưa đầy một giờ sau, Thục tổng đã gọi lại.

Ô Phương Phỉ còn chưa kịp nói gì đã bị mắng xối xả, Thục tổng nói suýt chút nữa bị cô ta hại chết, từ nay về sau đừng liên lạc nữa.

Cô ta gọi lại, nhưng vẫn không có ai nghe máy.

Thục tổng thực ra không biết Kỷ Đình Sâm có hậu thuẫn là ai, chỉ hỏi đến Lôi Phi Hồng của công ty giải trí Diệu Huy.

Lúc hỏi han cũng rất khách sáo, dù sao ông ta cũng không dám đắc tội người này, không ngờ lại nhận được câu trả lời: "Cậu Kỷ à, tôi còn phải cung phụng. Anh tự mình liệu mà làm đi."

Thế này còn phải suy nghĩ gì nữa?

Thục tổng hạ quyết tâm từ nay về sau không dính dáng đến Ô Phương Phỉ nữa. Trong giới có đầy nữ diễn viên, loại người hay gây chuyện như vậy, sớm vứt bỏ thì sớm tốt.

................

Tối đến, Kỷ Đình Sâm lên Weibo xem một chút.

Kể từ khi 《Nhớ Mãi Không Quên》 được phát sóng, lượng fan trên Weibo của anh lại tăng lên đáng kể. Hầu hết các bình luận đều khen ngợi diễn xuất của anh.

Đây là một dấu hiệu tốt. Không chỉ bên ngoài, Kỷ Đình Sâm còn cảm nhận rõ ràng xiềng xích tác dụng ngược đang dần nới lỏng theo sự gia tăng danh tiếng.

Giống như hôm nay, anh trả thù cho Minh Nhuế đối với Ô Phương Phỉ, lồng ngực vẫn còn cảm giác khó chịu. Nhưng sự khó chịu đó không lớn hơn nỗi đau, và cũng không ảnh hưởng đến các hoạt động bình thường của anh.

Nếu là trước đây, theo kinh nghiệm, anh chắc chắn đã kiệt sức.

Sau khi thả tim cho vài bình luận thú vị, Kỷ Đình Sâm chuẩn bị đi rửa mặt và ngủ.

Vài phút sau, điện thoại rung lên. Là tin nhắn từ Tần Trấn.

Đó là một bức ảnh: trên chăn có hai chú mèo con màu cam nhỏ xíu chỉ bằng hai bàn tay người lớn, nằm ngủ với cái bụng tròn vo, còn nửa cái lưỡi thè ra ngoài, trông vô cùng đáng yêu.

Tần Trấn: 【 Tuy xấu nhưng khi ngủ trông cũng được. 】

Kỷ Đình Sâm: 【 Rất đáng yêu. 】

Tần Trấn: 【 Muốn v**t v* không? 】

Kỷ Đình Sâm lưu lại bức ảnh chú mèo cam nhỏ, còn phóng to để nhìn rõ dáng vẻ thè lưỡi của nó. Tư thế ngủ thoải mái như vậy, xem ra nó sống với Tần Trấn rất tốt: 【 Nó rất thích cậu. Cậu v**t v* giúp tôi nhé. 】

Tần Trấn duỗi một ngón tay ra, định chọc vào bụng chú mèo cam nhỏ, nhưng cuối cùng chỉ khẽ chạm vào bằng lòng bàn tay.

Chú mèo cam nhỏ không mở mắt, hai chân trước ôm lấy ngón tay hắn rồi tiếp tục ngủ.

Tần Trấn vô thức mỉm cười, không rút ngón tay về. Hắn đặt điện thoại lên chăn, dùng tay còn lại trả lời: 【Nó không cho em vuốt, chỉ nhận mình anh.】

Trước đây Tần Trấn không cảm thấy nhắn tin điện thoại có gì hay, hắn luôn gọi điện thoại để giải quyết mọi việc nhanh gọn.

Nhưng bây giờ, khi nhắn tin với Kỷ Đình Sâm, hắn lại có thể trò chuyện được kha khá.

Hắn rất muốn hỏi Kỷ Đình Sâm rốt cuộc vì chuyện gì mà lại sợ bóng tối, nhưng cuối cùng, khi đối phương nhắn 【 Ngủ ngon, phải ngủ thôi 】, hắn chỉ kiềm chế trả lời ba chữ 【 Ừm, ngủ ngon. 】

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, Tần Trấn nhẹ nhàng bóp bóp chân của chú mèo con màu cam, thì thầm: "Vài ngày nữa, anh sẽ mang em đi gặp bố đẻ nhé!"

Chú mèo con vẫn ôm chặt ngón tay hắn bằng hai chân trước, tiếp tục ngủ ngon lành trong tư thế chữ X.

................

Sau đó vài ngày, đoàn phim trở nên yên ắng lạ thường.

Có một vài điểm khác biệt, ví dụ như mọi người đối xử với Kỷ Minh Nhuế khách khí hơn, còn với Kỷ Đình Sâm, những diễn viên có tiếng tăm luôn lén lút đánh giá anh.

Ánh mắt lén lút này ẩn chứa sự kiêng dè.

Họ đều là những người thông minh. Ô Phương Phỉ trước đây kiêu ngạo hống hách đến thế, giờ đây, trừ lúc quay phim, khi nhìn thấy Kỷ Minh Nhuế thì cô ta luôn tỏ vẻ khách sáo, còn khi gặp Kỷ Đình Sâm thì gần như là trốn tránh.

Kết hợp với việc hôm đó Kỷ Minh Nhuế phải rơi xuống nước vài lần, rồi Kỷ Đình Sâm đến dẫn cậu đi, trong vòng chưa đầy 15 phút, Ô Phương Phỉ đã tự mình vùng vẫy trong nước lâu như vậy...

Sự lợi hại không lộ ra ngoài còn đáng sợ hơn cả sự hung hăng. Trong mắt nhiều người trong đoàn phim, Kỷ Đình Sâm chính là kiểu người thứ nhất.

Kỷ Đình Sâm đã nhận ra sự thay đổi trong đoàn phim, nhưng không mấy bận tâm.

Phim vẫn được quay như thường. Có người đóng máy rời đi, cũng có diễn viên mới đến, ví dụ như Mạnh Lam Phong.

Mạnh Lam Phong đóng vai sư đệ của Kỷ Đình Sâm trong phim 《Vấn Tiên》. Cậu ta có ít cảnh quay, nên tất cả các cảnh quay cần tập trung hoàn thành trong vòng 20 ngày để tiết kiệm thời gian, dù sao thì cậu ta còn có công việc khác phải bận.

Cậu ta đến nơi vào buổi chiều. Mặc dù cảnh quay chính thức bắt đầu từ ngày hôm sau, cậu ta đã lập tức tới phim trường.

Vừa đến, từ xa đã thấy Kỷ Đình Sâm đang quay phim ở đình giữa hồ. Mạnh Lam Phong đứng trên bờ xem một lúc, rồi hỏi nhân viên đoàn phim rằng Kỷ Đình Sâm nghỉ ngơi ở đâu.

Thời tiết nóng nực, các diễn viên thường ở trên xe lưu động, hoặc dựng một chiếc dù che nắng đặt ghế dài để tiện nghỉ ngơi giữa các cảnh quay.

Nhân viên đoàn phim thấy vẻ mặt Mạnh Lam Phong có vẻ tìm chuyện, không dám cản cũng không dám dẫn đường, cứ đứng đó do dự.

Ô Phương Phỉ tình cờ đi ngang qua: "Lam Phong à? Để chị dẫn em đi."

Mạnh Lam Phong vừa nhìn thấy Ô Phương Phỉ với vẻ mặt tươi cười, lập tức cảnh giác.

Cậu ta đã từng hợp tác với Ô Phương Phỉ, nhưng may mắn là không bị cô ta lôi kéo vào scandal, hoàn toàn là vì mục tiêu của Ô Phương Phỉ lúc đó là nam chính của bộ phim.

Khi cậu ta đến, vì muốn tạo bất ngờ cho Kỷ Đình Sâm nên đã không báo trước, còn mang theo cả một thùng sốt lẩu, tất cả đều được chọn lọc kỹ lưỡng khi cậu ta đi quay phim ở miền Nam.

Lúc trước đã hứa là sẽ đến phim trường 《Nhớ Mãi Không Quên》 để thăm anh, nhưng không ngờ lại có một diễn viên ở đoàn phim của cậu ta đình công, nên cậu ta phải nhận vai thay thế, việc thăm hỏi vì thế mà không thành.

Món lẩu đã hứa với Kỷ Đình Sâm cứ canh cánh trong lòng cậu ta mãi.

Ô Phương Phỉ cố tình đi chậm, vừa đi vừa hỏi như thể trò chuyện: "Lam Phong, em tìm thầy Kỷ có việc gì mà vội thế?"

Mạnh Lam Phong: "Đòi nợ!"

Cậu ta có ngũ quan ưa nhìn, và đặc biệt toát ra một khí chất ngạo mạn. Khi tỏ ra lạnh lùng, cậu ta trông rất hùng dũng, nhưng dù sao cũng không mấy thân thiện.

Chính vì khí chất ngông nghênh bẩm sinh này mà Mạnh Lam Phong không ít lần bị anti-fan "ném đá". Mãi cho đến lần tham gia show truyền hình thực tế gần đây, cư dân mạng mới phát hiện ra sự thẳng thắn và ngây ngô ẩn sau vẻ ngoài sắc sảo của cậu, sự tương phản dễ thương này lại trở thành lý do chính để cậu ta thu hút người hâm mộ.

Ô Phương Phỉ thầm mừng rỡ trong lòng. Cô ta không dám làm gì Kỷ Đình Sâm nữa, nhưng vẫn nuốt không trôi cục tức.

Cô ta khuyên nhủ: "Dù sao cũng là người cùng công ty. Mặc dù đôi khi thầy Kỷ có hơi... Nếu không thì em nhịn một chút đi. Nghe nói người mà cậu ta đang qua lại rất khó chọc vào đấy."

Mạnh Lam Phong: Lời này sao nghe lạ thế, chua lè chua lét, Kỷ ca làm sao vậy... Đẹp quá nên lấn át cả nữ chính Ô Phương Phỉ à?

Cậu ta tuy tính cách thẳng thắn nhưng không hề ngốc. Mạnh Lam Phong nhìn Ô Phương Phỉ bằng ánh mắt khó hiểu, rồi thăm dò: "Nhịn gì mà nhịn, có giỏi thì dắt bạn trai ra gặp mặt đi..."

Lúc này, cậu ta không giấu được vẻ tức giận thật sự, liếc nhìn về hướng Kỷ Đình Sâm đang quay phim: Tự nhiên nhảy đâu ra một anh bạn trai, trước đó bảo gửi ảnh cũng keo kiệt không gửi, còn là anh em nữa không hả?!

Vài tháng không gặp mặt, cũng đủ để cậu ta suy nghĩ kỹ về cái tâm tư khó chịu lúc trước. Dường như cậu ta có một vài cảm xúc khác lạ với Kỷ Đình Sâm. Mạnh Lam Phong thầm nghĩ lần này phải hỏi cho ra lẽ về chuyện bạn trai.

Nếu là giả... thì cậu ta sẽ không khách sáo nữa!

Mạnh Lam Phong càng tỏ vẻ khó chịu, Ô Phương Phỉ càng vui mừng.

Nhìn thái độ của Ô Phương Phỉ, Mạnh Lam Phong liền hiểu ra, vị này và Kỷ ca của cậu ta là thật sự bất hòa.

Khi đến gần khu vực nghỉ ngơi của Kỷ Đình Sâm, còn cách vài chục bước, Ô Phương Phỉ không đi tiếp mà tiện miệng nói: "Cái cậu nghệ sĩ trẻ mặc áo phông trắng kia là người có quan hệ tốt nhất với Kỷ Đình Sâm, suốt ngày dính lấy nhau... Chỗ bên cạnh cậu ta chính là nơi Kỷ Đình Sâm nghỉ ngơi."

Cô ta thầm nghĩ, Mạnh Lam Phong tính tình nóng nảy và thẳng thắn, chắc chắn sẽ không đợi được Kỷ Đình Sâm mà đi bắt nạt Kỷ Minh Nhuế. Đến lúc đó, Kỷ Đình Sâm chắc chắn sẽ không bỏ qua.

Kỷ Đình Sâm có một người bạn trai giàu có và quyền lực, nhưng Mạnh Lam Phong nghe nói trong nhà có mỏ, chưa chắc đã không dám đối đầu với Kỷ Đình Sâm. Chắc chắn sẽ có kịch hay để xem!

Mạnh Lam Phong cảm giác nghe thấy tiếng nghiến răng của Ô Phương Phỉ. Cậu ta nói lời cảm ơn rồi rời đi, không muốn dây dưa với cô ta thêm nữa.

Để chắc chắn, Ô Phương Phỉ bảo trợ lý ở lại theo dõi. Nếu có động tĩnh gì, phải báo cho cô ta ngay, còn bản thân thì đi về xe lưu động nghỉ ngơi.

Người anh họ kiêm quản lý của Mạnh Lam Phong là Mạnh Hành nghe được một nửa câu chuyện, liền ghé lại gần và nói: "Kỷ Đình Sâm với Ô Phương Phỉ trở mặt à? Thông minh đấy!"

Mạnh Lam Phong: "Ý anh là gì?"

Mạnh Hành: "Cậu không thấy Kỷ Đình Sâm bây giờ nổi tiếng cỡ nào à? 《Nhớ Mãi Không Quên》 lên hot search mấy lần rồi, cái ghế ông chồng quốc dân vẫn vững như bàn thạch, lại còn đẹp trai như thế... Nếu không trở mặt với Ô Phương Phỉ sớm để tự bảo vệ mình thì chờ bị dính vào scandal hút máu à?"

Mạnh Lam Phong: "À, ra là vậy... Thế thì từ giờ trở đi em cũng dính lấy Kỷ ca. Ghét ai ghét cả tông chi họ hàng, chắc Ô Phương Phỉ cũng không dám quấn lấy em nữa đâu nhỉ!"

Mạnh Hành: "... Cũng có lý."

Mạnh Hành suy nghĩ nhiều hơn Mạnh Lam Phong. Kỷ Đình Sâm trước đây làm việc "ba ngày đánh cá, hai ngày phơi lưới" mà vẫn có thể lên đến tuyến hai. Giờ đây, chỉ cần nỗ lực một chút là nổi tiếng ngay lập tức. Liệu có quay lưng lại, chê Mạnh Lam Phong đang cố cọ nhiệt của mình không?

Không phải cậu ta nghĩ nhiều, mà trong giới này là vậy.

Mạnh Hành cân nhắc một chút, tạm thời không đề cập đến chuyện này. Nếu Kỷ Đình Sâm thật sự ngại, đến lúc đó anh sẽ kéo cậu em họ ngốc nghếch này đi vậy.

Còn nghệ sĩ trẻ mặc áo phông trắng mà Ô Phương Phỉ nhắc đến chính là Kỷ Minh Nhuế.

Mạnh Lam Phong đi qua đi lại, rồi thả mình nằm trên chiếc ghế dưới chiếc ô che nắng của Kỷ Đình Sâm, thoải mái thở phào một hơi. Cậu ta nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, thấy cậu nghệ sĩ trẻ được cho là hay dính lấy Kỷ Đình Sâm. Cậu ta thấy người này trông cũng được, lại còn có chút quen mắt.

À! Nhớ ra rồi!

Cậu ta đã xem qua tài liệu diễn viên của đoàn phim do anh họ sắp xếp. Đây chẳng phải là Kỷ Minh Nhuế, diễn viên chính của 《Vấn Tiên》 sao?

Cả hai đều họ Kỷ, là người thân của Kỷ Đình Sâm à?

Hai người trông chẳng giống nhau... Điểm giống nhau duy nhất là khuôn mặt đều rất đẹp.

Vì cùng họ, Mạnh Lam Phong thân thiện chào Kỷ Minh Nhuế: "Kỷ Minh Nhuế à? Chào cậu."

Sau đó, cậu ta thấy cậu nhóc không lớn tuổi lắm này đứng lên, rất lễ phép gật đầu với mình: "Chào thầy Mạnh."

Hừm, ngoan thật, lại còn nhận ra mình nữa.

Mạnh Lam Phong giống như một chú chó nhỏ, trở nên hòa đồng và nói nhiều hơn, cứ thế mà trò chuyện với Kỷ Minh Nhuế.

Kỷ Minh Nhuế thấy Mạnh Lam Phong thoải mái ngồi vào chỗ của anh trai, lại nhớ đến Kỷ Đình Sâm từng nhắc đến Mạnh Lam Phong là bạn thân, cậu thầm nghĩ xem ra mối quan hệ của họ thật sự rất tốt.

Một người cố ý muốn thân thiết, một người lại xem đối phương là anh trai, cả hai nhanh chóng trò chuyện rất hợp ý.

Mạnh Lam Phong rất vui vẻ. Cậu ta liền đưa tay vào cái túi lớn mà Mạnh Hành đã chuẩn bị, định bụng sẽ khoe khoang trước mặt Kỷ Đình Sâm. Mạnh Lam Phong hào phóng lấy ra hai gói sốt lẩu đưa cho Kỷ Minh Nhuế: "Cầm lấy mà nếm thử, đặc sản địa phương đấy, hương vị cực kỳ ngon."

Mỗi gói sốt lẩu trong túi đều là do cậu ta tỉ mỉ chọn lựa, vậy mà một lúc lại tặng đi hai gói. Ôi... xót quá!

Kỷ Minh Nhuế: "Cảm ơn anh Mạnh nhé." Bạn của anh trai thật nhiệt tình!

Trợ lý của Ô Phương Phỉ ở đằng xa: "..."

Bảo là trở mặt cơ mà, Mạnh Lam Phong đang làm cái quái gì thế, lại đi kết bạn với cậu diễn viên trẻ được Kỷ Đình Sâm che chở à? Còn tặng cả quà nữa! Túi to thế kia... là mặt nạ à?