Tôi Xuyên Về Thập Niên 70

Chương 231



Lưu Thải Hồng luôn có mắt nhìn người, người đàn ông bà chọn kết hôn luôn tốt hơn người trước.

"Anh ấy... anh ấy đang làm ở nhà máy da bên cạnh con, hình như lương một tháng khoảng hơn hai mươi đồng." Vương Mộng Mộng ấp úng trả lời.

"Hơn hai mươi đồng thì tính là gì? Con hiện giờ một tháng cũng được hai mươi đồng rồi đấy."

Lưu Thải Hồng nói trúng tim đen, mặc dù Vương Mộng Mộng chỉ là công nhân tạm thời, nhưng làm việc được vài năm, hiện tại đã có mức lương hai mươi đồng rồi.

"Mẹ, anh ấy đối xử với con rất tốt, con không muốn chia tay với anh ấy."

Lần đầu tiên Vương Mộng Mộng trải qua cảm giác yêu đương, nên vô cùng say đắm.

"Vậy mẹ hỏi con, hắn ta có từng mời con đi ăn, hay đi xem phim không?" Lưu Thải Hồng bắt đầu truy vấn.

"Có..."

Vương Mộng Mộng không dám nói rằng mỗi lần đi ăn đều là cô trả tiền, vì Đại Hổ luôn nói quên mang theo ví.

Hôm nay cũng vậy, Đại Hổ rủ ra ngoài ăn cơm nhưng Vương Mộng Mộng cũng không còn tiền nên đành về nhà ăn cơm.

"Con gái, con nghe lời mẹ được không? Mẹ sẽ tìm cho con một người đàn ông có tiền, để con suốt đời này không phải lo lắng về chuyện ăn uống. Ngày mai, Mẹ sẽ bắt đầu tìm cho con."

Lưu Thải Hồng bắt đầu thấy lo lắng, đây là hạnh phúc cả đời của con gái bà, tuyệt đối không thể chôn vùi vào tay tên lười biếng này được.

Vương Mộng Mộng không nói gì, trong lòng cũng có chút phân vân, không biết có nên nghe lời mẹ đi xem mắt hay không. Không lấy người có tiền thì không có hạnh phúc sao?

Hai mẹ con tiếp tục trò chuyện thêm một lúc, đều là Lưu Thải Hồng hỏi về chi tiết mối quan hệ giữa Đại Hổ và cô, nhưng Vương Mộng Mộng không muốn nói rõ, Lưu Thải Hồng đành phải bỏ qua.

Bà dặn dò con gái trong bếp còn hai món thịt, sau đó xách hộp cơm chuẩn bị trở về nhà họ Ngô.

Ra khỏi khu nhà vài bước. Lưu Thải Hồng lại xoay người đi đến chỗ bà mối trong khu nhà.

Bà mối Kim rất nổi tiếng trong khu này, ai muốn tìm đối tượng đều đến nhờ bà giúp đỡ.

"Chị Kim ơi"

Lưu Thải Hồng đến cửa nhà bà mối, thấy bà đang dọn dẹp nhà cửa, liền lên tiếng chào.

"A, chị là người thuê nhà lầu trên đúng không? Tôi thường thấy chị và con gái chị, vào ngồi đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bà mối Kim biết có khách đến làm ăn, liền nhiệt tình mời Lưu Thải Hồng ngồi lên sofa.

"Chị Kim, hôm nay tôi đến tìm chị là vì chuyện hôn sự của con gái. Mộng Mộng nhà tôi tuổi cũng không còn nhỏ nữa, năm nay đã hai mươi hai tuổi rồi. Cả tôi và con gái đều có công việc, mỗi ngày đi làm, không có thời gian để tìm đối tượng cho con bé. Nhưng nếu cứ kéo dài như vậy thì cũng không hay, nên nhờ chị để ý giúp tôi."

Lưu Thải Hồng nói xong, liền đưa năm đồng cho bà mối, đó là quy tắc, đưa tiền càng nhiều, bà mối càng để tâm, tìm được đối tượng càng tốt.

Năm đồng đối với bà mối Kim mà nói là vừa phải, không nhiều mà cũng không ít.

Bà mối Kim vui vẻ nhận lấy bắt đầu cầm giấy bút ghi chép vào sổ.

"Con gái chị tên là gì, yêu cầu về đối tượng thế nào?" Bà mối Kim nhìn Lưu Thải Hồng hỏi.

"Con gái tôi tên là Vương Mộng Mộng, yêu cầu của nó chính là có công việc ổn định, lương một tháng không dưới ba mươi đồng, là người ngay thẳng, thật thà là được."

Lưu Thải Hồng cũng hạ thấp yêu cầu, không nói đến chuyện phải có nhà ở, không có nhà thì thuê cũng được.

Bà biết con gái mình béo, nhiều đàn ông không thích phụ nữ quá béo, nên bà cũng hiểu rõ không thể đòi hỏi quá cao.

"Được rồi, tối hiểu rồi, tôi sẽ để ý cho chị nhiều hơn." Bà mối Kim ghi chép lại yêu cầu.

Lưu Thải Hồng gật đầu, đứng dậy chào.

Còn Đại Hổ bên này cũng đang suy tính làm sao để lừa được Vương Mộng Mộng. Thực ra hắn ta cũng không có ý định sống cả đời với Vương Mộng Mộng. Chỉ là trước đây hắn nghe cô ta nói mẹ cô ta có hơn một nghìn tệ gửi ngân hàng, điều này đã khiến hắn động tâm.

Đại Hổ cũng chỉ là công nhân tạm thời ở nhà máy da, lương một tháng chỉ có hai mươi hai đồng. Cha mẹ Đại Hổ mất sớm, Đại Hổ chính là tự lăn lộn ngoài đường mà lớn lên, không ai coi trọng hắn.

Vì vậy, Đại Hổ quyết tâm trở thành người giàu có, nhưng hắn ta lại ham ăn lười làm, chỉ có một cách để trở thành người giàu có, đó chính là dựa vào phụ nữ.

Ngày nay, phụ nữ không dễ bị lừa, nhất là những người sống cùng cha mẹ, cho dù lừa được con gái cũng khó lừa được cha mẹ.

Một khoảng thời gian trước, hắn thường xuyên thấy Vương Mộng Mộng ăn mì cùng một quán với mình.

Đại Hổ quan sát một chút, thấy cô ăn mặc không tồi, ăn uống cũng không kém, người thì đầy đặn, chắc hẳn điều kiện gia đình cũng khá giả. Thế là Đại Hổ bắt đầu tiếp cận Vương Mộng Mộng.

Lúc đầu, Vương Mộng Mộng rất ngại ngùng, nhưng rất nhanh đã bị những lời nói ngọt ngào của Đại Hổ cuốn hút. Đại Hổ liền bắt đầu lợi dụng Vương Mộng Mộng để ăn chực.

Trong khi ăn, hắn không ngừng dò hỏi về gia đình Vương Mộng Mộng, gia đình có mấy người, người trong nhà làm gì.

Vương Mộng Mộng ngốc nghếch, cái gì cũng nói cho Đại Hổ nghe.

Đại Hổ nghe nói trong nhà chỉ có hai mẹ con, tiền lương cũng không ít, ngay lập tức hắn ta nảy sinh ý định lừa hết tiền tiết kiệm của mẹ Vương Mộng Mộng.