“Đã một tháng rồi, cô ấy cũng không về nhà, nên con đến đây tìm cô ấy."
Nhị Cẩu bỗng nhiên có chút thiếu tự tin, cảm thấy mấy người này không giống người tốt.
"Đứa con gái bất hiếu này, lén lút đi lấy chồng mà không thèm nói với gia đình một tiếng. Loại con gái như thế, nhà họ Trương chúng tôi không dám nhận, làm mất mặt gia đình. Anh đi đi, nó không hề quay về nhà, nếu nó đã lấy anh rồi thì không còn là người của gia đình chúng tôi nữa."
Cha Trương nhíu mày, sớm biết rằng như thế này, thì đáng lẽ lúc sinh ra nên bán quách nó đi, nuôi dưỡng mười tám năm mà chẳng thấy được đồng nào.
"Cha mẹ, Hồng Châu không quay về, vậy cô ấy còn có thể đi đâu được?"
Nhị Cẩu cứ cảm thấy có chút không tin được lời của bọn họ. Liệu có phải bọn họ đang diễn kịch cho mình xem không.
"Câm miệng, chúng tôi không phải là cha mẹ vợ của anh. Nhà chúng tôi chỉ có một đứa con gái là Tiểu Lan và nó vẫn chưa lấy chồng. Trương Hồng Châu từ khi xuống nông thôn thì chẳng thèm gửi về nhà một lá thư nào, chứ đừng nói đến chuyện về nhà. Đi đi, đi đi."
Mẹ Trương nhìn thấy Nhị Cẩu liền cảm thấy phiền phức, bà ra hiệu cho Trương Hào.
Trương Hào bước tới, xách túi hành lý của Nhị Cẩu và kéo hắn ra ngoài.
"Vị Đồng chí này, ba mẹ tôi tuyệt đối không nói dối câu nào cả, Trương Hồng Châu từ nhỏ đến lớn đã là người nói dối không chớp mắt, chắc hẳn nó đã lừa dối anh rằng nó về thăm nhà."
Trương Hào nói xong liền đưa túi cho Nhị Cẩu rồi quay lưng đi vào nhà.
Nhị Cẩu Tử nhìn vào màn đêm đen tối, cảm thấy vô cùng hoang mang, quyết định trước mắt sẽ tìm chỗ để ngủ.
Nhị Cẩu ở một nhà nghỉ gần khu nhà công nhân viên chức để nghỉ ngơi, giá cả ở đây cũng đắt hơn thị trấn một chút.
Nhị Cẩu quá mệt mỏi, đã mấy ngày không ngủ ngon nên nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Ở nhà họ Trương, mẹ Trương bưng thức ăn lên bàn.
"Ăn cơm đi."
"Ba mẹ, mọi người nghĩ xem, liệu lời của người đàn ông đó có thật hay không? Liệu em gái có lấy một người nhà quê như thế không? Trước đây nó luôn là người đầy tham vọng.” Trương Hào có chút nghi ngờ.
"Chắc là thật, chẳng ai rảnh rỗi mà đến đây bịa chuyện như thế cả. Không cần phải bận tâm đến hắn ta. Con còn không hiểu em gái của con sao? Chắc là xuống nông thôn vất vả quá, lấy chồng ở nông thôn thì không phải làm việc nữa. Bây giờ thì mất tích, có lẽ là đã tìm được chỗ tốt hơn rồi."
Mẹ Trương hiểu rõ con gái mình như lòng bàn tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Được rồi, từ nay nhà chúng ta chỉ có ba đứa con thôi, nhớ kỹ điều đó."
Cha Trương nhấp một ngụm rượu, ngắt lời hai người, thực sự không muốn nghe thêm tên của đứa con gái bất hiếu này nữa.
Mẹ Trương và Trương Hào cũng không thảo luận thêm về Trương Hồng Châu và Nhị Cẩu nữa, bắt đầu tập trung ăn cơm.
Sáng hôm sau, Nhị Cẩu ngủ thẳng đến gần trưa, thức dậy rồi ra quán ven đường ăn sáng trước, sau đó mới lại quay trở lại khu nhà nhân viên.
Nhìn vào thái độ của nhà họ Trương ngày hôm qua, Nhị Cẩu biết mình không cần thiết phải đến đó nữa.
Hắn ta bắt đầu đi dạo quanh khu nhà, phát hiện có vài bà cụ đang ngồi trò chuyện dưới gốc cây, Nhị Cẩu nảy ra ý định đi tới gần.
"Bà ơi, cho cháu hỏi thăm một chút, cô con gái lớn nhà 306 xuống nông thôn đã về nhà chưa?"
Nhị Cẩu ngồi xổm xuống lôi kéo mấy bà cụ làm quen
Bà cụ ngồi sát bên Nhị Cẩu không vội trả lời, trước tiên quan sát hắn ta một chút, phát hiện không quen biết.
"Cậu tìm con gái lớn nhà họ làm gì?" Bà cụ trở nên cảnh giác.
"Cháu là bạn học cấp ba của cô ấy. Mọi người đang chuẩn bị tổ chức họp lớp, cháu đến tìm cô ấy nhưng không ai ở nhà. Chúng cháu đều không biết cô ấy xuống nông thôn đã quay về hay chưa. Các bà có biết không?" Nhị Cẩu Tử cười trả lời.
"Ồ, không trở về đâu. Chắc là sẽ không trở về nữa."
"Đúng vậy, nhà bọn họ đối xử với con gái lớn không tốt lắm, trọng nam khinh nữ. Con gái xuống nông thôn mà không có đồng nào. Hôm con bé xuống nông thôn, hai mắt đỏ hoe, thật đau lòng "
Mấy bà cụ, bà một câu, tôi một câu, không cần Nhị Cẩu hỏi, liền nói ra toàn bộ.
"Vậy thôi, nếu cô ấy đã không về thì thôi vậy, cảm ơn các bà."
Lần này Nhị Cẩu đã thực sự tin rằng Trương Hồng Châu không về nhà, dựa theo những gì mà bà cụ kể lại và thái độ của gia đình họ Trương ngày hôm qua, rõ ràng Trường Hồng Châu sống trong ngôi nhà này không hề dễ dàng gì, chẳng trách cô ấy không muốn trở về.
Nhị Cẩu lặng lẽ trở về nhà nghỉ, khi nhìn thấy giờ trả phòng đã gần đến mà vẫn không tìm thấy Trương Hồng Châu.
Nhị Cẩu quyết định nghe lời mẹ, trở về quê tìm một người vợ khác. Và thế là, Nhị Cẩu xách túi hành lý, bước chân lên con đường trở về quê nhà.
Nhà họ Ngô, từ mấy năm trước, kể từ khi xưởng trưởng Ngô cảnh cáo Lưu Thải Hồng, bà ta đã hoàn toàn thành thật.