Tôi Xuyên Về Thập Niên 70

Chương 196



"Ô... ô..."

Tiểu Thạch vừa nghe thấy tiếng cô liền chạy ra.

“Thím út, chú út.” Tiểu Thạch lập tức nín khóc.

“Tiểu Thạch, vừa nãy có phải cháu đang khóc hay không?” Trương Vũ nổi hứng trêu đùa.

"Đường Đường~" Tiểu Thạch chu môi nói.

"Chú út, em dâu, hai người đến rồi, đứa trẻ này quá nghịch ngợm, luôn đòi ăn kẹo, ăn một viên rồi lại muốn ăn thêm nữa. Chị sợ ăn nhiều sẽ hư răng nên không cho nữa, nó liền lăn ra đất khóc lóc," Tào Chiêu Đệ cười nói.

"Ừm, chị dâu, để nó đi dạo với chú út đi, đi hóng gió một chút," Vương Tiểu Thanh bế Tiểu Thạch lên xe đạp của Trương Vũ.

"Oa~." Tiểu Thạch vừa vui vẻ vừa hồi hộp.

Trương Vũ lên xe đạp, chở Tiểu Thạch đi ra ngoài hóng gió.

"Tốt quá, cuối cùng cũng có thể yên tĩnh trong chốc lát, em dâu, vào nhà ngồi đi," Tào Chiêu Đệ thở phào nhẹ nhõm, gọi Vương Tiểu Thanh vào nhà.

"Được." Vương Tiểu Thanh đi vào phòng khách, thấy bà Vương đang may vá.

"Tiểu Thanh đến rồi, hôm nay không ôn thi à?" Bà Vương ngẩng đầu lên.

"Mẹ, hôm nay bọn con đi lên thị trấn làm chút việc, có tin vui muốn báo cho mọi người,"

Vương Tiểu Thanh rất muốn nói ra ngay nhưng vẫn muốn chờ anh cả về để mọi người cùng nghe.

"Tin vui gì vậy?" Tào Chiêu Đệ mang ghế nhỏ đến ngồi.

"Ừm, chuyện này liên quan đến anh cả và chị dâu, đợi anh cả về rồi con sẽ nói," Vương Tiểu Thanh quyết định giữ bí mật.

"Chắc anh ấy sắp về rồi," Tào Chiêu Đệ nhìn sắc trời.

Mọi người nói chuyện một lúc, Trương Vũ đã đạp xe chở Trương Dũng, trong tay Trương Dũng bế Tiểu Thạch, cùng nhau trở về.

"Anh Dũng, mau lại đây, em dâu nói có tin vui." Trong lòng Tào Chiều Đệ rất háo hức muốn nghe về tin vui, vừa nhìn thấy Trương Dũng về liền gọi anh tới ngay.

"Tin vui gì thế?" Trương Dũng chưa kịp rửa mặt rửa tay, vừa nghe thấy có tin tốt liền chạy đến nghe tin vui.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cả nhà ngồi chỉnh tề bên bàn.

"Anh nói đi." Vương Tiểu Thanh vốn định nói ra nhưng nghĩ tới đây là ý tốt của Trương Vũ, nên để Trương Vũ nói ra thì tốt hơn.

"Được thôi."

Trương Vũ không từ chối, dù sao ai nói cũng như nhau thôi.

"Anh cả, hai năm trước, anh có nói muốn cùng em kiếm tiền, nhưng cách kiếm tiền của em lại không phù hợp với anh.

Em đã hứa với anh, chuyện này em sẽ giúp đỡ, bây giờ cuối cùng cũng có cơ hội thích hợp.

Hiện tại ở bên ngoài cũng đã có nhiều người bắt đầu làm ăn tư nhân, trước đây phải lén lút, bây giờ không cần lén lút nữa, cũng không bị bắt hay xử phạt.

Vì vậy em và Tiểu Thanh cảm thấy năm sau là cơ hội tốt, bọn em đã thuê hai mặt bằng ở thị trấn, thuê trong ba năm.

Hai mặt bằng này sẽ giao cho anh cả và chị dâu làm ăn, tiền thuê nhà mỗi năm đến cuối năm anh chị trả lại cho bọn em, tiền thuê nhà rất rẻ, anh chị đừng lo mình sẽ không trả nổi, chỉ tám mươi đồng.

Về việc sẽ kinh doanh gì, Tiểu Thanh đã nghĩ ra, có thể mở nhà hàng, buổi sáng bán bún, buổi trưa và buổi tối bán cơm, sau này kinh doanh tốt còn có thể bán thêm đồ ăn khuya."

Trương Vũ một hơi nói xong, Trương Dũng và Tào Chiêu Đệ chưa kịp tiêu hóa hết thông tin.

"Tiểu Vũ, em dâu, hai em nói mở nhà hàng, nhưng tay nghề của anh có được không?" Trương Dũng có chút thiếu tự tin.

"Sao lại không được chứ, anh cả, tay nghề nấu ăn của anh còn ngon hơn Trương Vũ nhiều, tranh thủ thời gian trong vài tháng tới, anh hãy suy nghĩ về thực đơn và giá cả, việc này anh phải tự làm, nếu anh không giải quyết được thì có thể hỏi bọn em,"

Vương Tiểu Thanh đã từng ăn món ăn Trương Dũng nấu, cũng không thua kém gì các nhà hàng quốc doanh, chỉ cần cho đủ gia vị và dầu vào, món ăn sẽ không thể dở được.

"Thật tốt quá, em dâu, chú út, cảm ơn hai em đã nghĩ ra cách tốt như vậy cho anh chị, người bình thường thật khó mà nghĩ ra được."

Tào Chiêu Đệ không do dự như Trương Dũng, hoàn toàn tin tưởng vào Trương Vũ và Vương Tiểu Thanh, nếu không, trước đây hai người họ cũng không bắt đầu ôn thi sớm như vậy, những người từng chế nhạo hai người họ không đi làm, đều phải nhận lại kết cục ê chề.

"Đúng vậy, Tiểu Vũ, em dâu, thật sự cảm ơn hai em. Em nói đúng, anh phải tự tin vào bản thân mình, từ hôm nay trở đi, trong nhà một ngày ba bữa đều để anh lo," Trương Dũng cũng bắt đầu thấy phấn khích, không liều thì không thành công, mỗi năm tiền thuê mặt bằng chỉ tám mươi đồng, mình vẫn có thể trả được.

"Anh cả, em có một đề xuất, anh nấu ăn, chị dâu bán bún, buổi sáng có thể để chị dâu nấu bún, còn anh có thể ngủ thêm chút, sau đó khi nào thức dậy thì đi chợ mua thức ăn, nấu bữa trưa, như vậy sẽ không quá mệt."

Trương Vũ còn định nói thuê người giúp việc hỗ trợ hai người, nhưng bây giờ nói ra thì còn quá sớm, đợi kinh doanh tốt rồi bọn họ sẽ tự thuê người.

"Ừm, chú út nói đúng, vẫn là các em là người đọc sách có hiểu biết," Trương Dũng ngày càng khâm phục em trai và em dâu của mình.