Anh ta vội vàng vứt người xuống ghế sofa rồi vội vã chuồn thẳng.
Chẳng biết anh ta bận việc gì mà gấp gáp thế không biết.
Tôi kéo một cánh tay của Hạ Thành Cẩn, định bụng lôi anh dậy.
Kết quả là không đủ sức, anh lại ngã xuống.
Tôi cũng trực tiếp ngã nhào lên người anh.
Một tiếng rên khẽ phát ra từ phía dưới.
“Hạ Thành Cẩn, còn sống không đấy?” Tôi lo lắng hỏi.
Anh đột ngột mở mắt ra.
Trời đất!
“Anh muốn hù chết tôi đấy à, làm tôi giật cả mình!”
Tôi vừa định ngồi dậy thì phát hiện anh đã đưa tay ôm chặt lấy eo tôi.
Giọng anh khàn đặc.
“Ừ, muốn chết đây.”
Khoảng cách quá gần.
Tư thế này đúng là có chút ám muội.
Khi cảm nhận được hơi ấm mềm mại trên môi, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
Một chút mùi cồn thoang thoảng làm tê liệt dây thần kinh.
Tôi cũng muốn chết mất thôi.
“Anh uống say rồi.”
“Cũng chưa đến mức mất hết lý trí đâu.”
Vậy là không phải kiểu mượn rượu làm càn rồi.
Tôi chợt nhận ra mùi rượu trên người anh không nồng lắm, rõ ràng là anh không uống quá nhiều.
“Vậy là anh đang tỉnh táo để thừa cơ với tôi đấy à?”
“Hay là…… tôi cho cô sờ lại nhé?”
Tôi: “……”
Trước đây khi Hạ Thành Cẩn còn giữ kẽ, tôi có thể vô tư mà mặt dày.
Nhưng bây giờ, anh ta còn mặt dày hơn cả tôi nữa.
Tôi thấy hơi ngại rồi đấy.
“Hạ Thành Cẩn, anh làm vậy là ý gì hả?”
Anh không nói gì.
“Anh không yêu tôi mà còn hôn tôi, không yêu tôi mà còn chiếm tiện nghi của tôi, không yêu tôi mà còn quyến rũ tôi, anh làm thế là giở trò lưu manh, là đê tiện vô sỉ, là đạo đức suy đồi đấy nhé.”
Tôi đứng trên đỉnh cao đạo đức để không ngừng phê phán, chỉ trích và chất vấn anh.
Anh lập tức tỏ vẻ hối lỗi khôn nguôi, hổ thẹn không thốt nên lời, xấu hổ đến mức muốn độn thổ ngay lập tức.
Sau đó anh đưa tay lên.
Nhẹ nhàng đẩy tôi ra.
“Tôi xin lỗi.”
Tôi: “?”
Cái quái gì thế này?
Cái tôi muốn nghe là lời xin lỗi đấy à?
Tôi đứng bật dậy, vớ lấy cái gối tựa bên cạnh rồi đập thẳng vào đầu anh ta.