Tôi Quay Lại Nhân Gian, Tự Kiếm Tiền Rồi Đốt Cho Mình

Chương 14



Giọng nói trầm thấp dịu dàng, mang theo chút khàn nhẹ, nghe mà như tê cả tai.

Tôi lập tức lắc đầu, sau khi đứng vững liền nhanh ch.óng rút tay lại.

“Cảm ơn.”

Vừa nói cảm ơn, tôi vừa quay đầu nhìn thì phát hiện Lâm Thành đã đi xa, đến bóng lưng cũng chẳng còn thấy đâu.

Anh trai của thân thể này đúng là như vậy sao?

Hay đây là do nguyên chủ để lại hậu quả?

Tôi không nhịn được siết c.h.ặ.t t.a.y. Nếu là trước kia, tôi nhất định sẽ phản kháng, Lâm Thành bắt tôi làm gì tôi nhất định sẽ làm ngược lại.

Còn phải tìm anh ta gây phiền phức.

Nhưng giờ, tôi đã không còn là người của nhà họ Lâm nữa rồi.

Cũng không cần lúc nào cũng như con nhím xù lông để bảo vệ chính mình.

Quan trọng hơn, Lâm Thành là một người anh trai tốt, chỉ là làm sai chuyện tốt mà thôi, lần này tha thứ cho anh ấy.

Tôi hít sâu một hơi ổn định cảm xúc, sau đó nhìn về phía Cố Cảnh Thâm.

“Vị tiên sinh này, xin hỏi anh tìm tôi có việc gì?”

Ánh mắt Cố Cảnh Thâm vẫn luôn đặt trên người tôi.

Anh ta dường như không còn vướng mắc tôi có phải là người quen của anh ta hay không, hoặc cũng có thể là vì tâm trạng dồn nén quá nhiều, bất chấp tất cả muốn tìm người để giãi bày.

Phớt lờ thái độ xa cách của tôi, anh ta trầm giọng mở miệng:

“Tôi và Lâm Tư Duyệt kết hôn là giả.”

“Lúc đó, tôi muốn tìm em, Lâm Tư Duyệt chủ động đưa ra ý kiến, nói rằng bằng lòng hy sinh bản thân, dùng hôn lễ của chúng tôi để kích thích em trở về.”

Nói đến đây, Cố Cảnh Thâm dừng lại một chút.

Anh ta dường như cảm thấy áy náy, hoặc đang do dự.

Nhưng cuối cùng, anh ta vẫn nói ra câu đó:

“Cô ấy nói, em thích tôi, nghe thấy tôi kết hôn chắc chắn sẽ không nhịn được mà quay lại.”

Tôi nghe xong cũng chẳng có chút gợn sóng nào.

Suy đoán rất đúng.

Nếu tôi chưa c.h.ế.t, thực sự là rời khỏi nhà mà đi, có lẽ thật sự sẽ bị họ dắt mũi quay về.

Tất nhiên, đó là nếu thôi.

Còn hiện tại tôi, đã buông bỏ tất cả những gì thuộc về quá khứ.

Cố Cảnh Thâm chăm chú theo dõi từng biểu cảm trên mặt tôi.

Nhưng anh ta vẫn không phát hiện ra bất cứ điều gì bất thường.

Cũng không giống như có điều gì u uất trong lòng.

Ánh mắt anh ta lập tức trở nên ảm đạm.

Nắm c.h.ặ.t t.a.y lại, sắp xếp lại suy nghĩ rồi mới tiếp tục:

“Lâm Tư Duyệt đã bị tạm giam, người nhà họ Lâm đều có dấu hiệu che giấu tội ác, tạm thời vẫn chưa điều tra rõ ràng.”

“Nhưng một khi chứng cứ cô ta ngược đãi g.i.ế.c người xác thực, cho dù tôi phải cởi bỏ quân phục, cũng sẽ khiến cô ta phải trả giá.”

Anh ta nói rành rọt, giọng nói chắc như đinh đóng cột.

Tôi biết, người đàn ông sắt đá này, đã nói thì sẽ làm.

Anh ta muốn Lâm Tư Duyệt phải trả giá, tuyệt đối không chỉ là trừng phạt qua loa.

Mà khi biết Lâm Tư Duyệt sẽ bị pháp luật trừng trị, bị nhốt vào tù, tôi cảm thấy sảng khoái vô cùng.

Một mạng đổi một mạng, tôi tin luật pháp sẽ khiến những mảnh t.h.i t.h.ể tan nát của tôi được công bằng.

Nghĩ vậy, tôi nhìn người đàn ông trước mắt:

“Anh biết mà, anh trai tôi hiểu lầm anh là người theo đuổi tôi, thực ra không phải.”

“Chúng ta hoàn toàn không quen biết, anh không cần nói những điều này với tôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nhưng anh nói người đáng lẽ sẽ kết hôn với anh không phải người tốt, vậy thì tôi cũng chúc mừng anh, sau này sẽ không liên quan đến kẻ xấu đó nữa.”

Cố Cảnh Thâm không có lỗi với tôi, tôi hy vọng tương lai của anh ta không bị ảnh hưởng.

Nói xong, tôi định rời đi.

Nhưng Cố Cảnh Thâm lại bước một bước dài, chặn trước mặt tôi.

Ánh mắt anh ta trầm xuống, sâu thẳm như bóng tối.

Có lẽ vì tôi vẫn không chịu thừa nhận, anh ta rốt cuộc cũng không còn ép tôi nữa.

Mà là nói:

“Tôi có một người yêu đã mất, trùng tên với em, cũng gọi là Lâm Vãn Chi, em có thể giúp tôi trả lời một câu hỏi được không?”

Tôi sững người.

Đã mất, người yêu, Lâm Vãn Chi?

Cố Cảnh Thâm lại gọi cái người đã c.h.ế.t là tôi đó, là người yêu?

Tôi nghe nhầm rồi sao?

Bệnh viện ồn ào, cửa phòng bệnh cũng náo nhiệt.

Dù không ai đến gần, nhưng âm thanh cũng không nhỏ.

Thế nên tôi hiển nhiên cho rằng, mình đã nghe nhầm.

Vì vậy tôi thản nhiên nói:

“Xin lỗi, tôi với anh không thân, có gì cần giúp hãy tìm người khác.”

Lời vừa dứt, Cố Cảnh Thâm đột nhiên cúi đầu xuống.

Nhìn như là buông bỏ, chán nản, nhưng lại đứng yên không nhúc nhích, ý là tôi không đồng ý thì anh ta sẽ không nhường đường.

Tôi suýt nữa thì bật cười vì tức.

Tác phong của Cố Cảnh Thâm luôn cứng rắn, trong quân doanh nói một là một.

Dù đối mặt với ai, anh ta luôn mạnh mẽ bá đạo, ai không nghe lời thì dùng vũ lực ép phục, đ.á.n.h cho đến khi nghe lời mới thôi.

Tôi chưa từng thấy anh ta có hành vi giống như đang làm nũng thế này.

Một lúc sau, tôi bực mình nói:

“Chuyện gì, anh nói đi.”

Cố Cảnh Thâm cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.

Anh ta nhìn sâu vào mắt tôi, từng chữ từng chữ nói:

“Vãn Chi là cháu gái trên danh nghĩa của tôi, tôi biết em ấy thích tôi. Trong ba năm ở bên nhau, tôi cũng đã động lòng.”

Mở đầu đã khiến tôi chẳng hiểu gì.

Nhưng tôi vẫn yên lặng lắng nghe, không cắt ngang.

Cố Cảnh Thâm tiếp tục:

“Tôi thích em ấy, nhưng trên danh nghĩa là chú cháu, khi đó em ấy mới 18 tuổi, tôi lập tức đè nén tình cảm đó, chọn cách đưa em ấy rời đi.”

“Cho đến sau này, tôi hoàn toàn mất em ấy.”

Ánh mắt Cố Cảnh Thâm khẽ run rẩy, nhắc đến hai chữ ‘mất đi’, tựa như một bóng đen phủ lên khắp người anh ta.

Anh ta toàn thân phủ đầy u ám.

Dừng lại một chút, anh ta mới tiếp tục nói:

“Bây giờ tôi mới hiểu, em ấy thích tôi không sai, là tôi quá yếu đuối mà lùi bước.”

“Nếu lời nói của tôi có thể được em ấy nghe thấy, nếu em ấy biết tôi yêu em ấy, nếu nghe xong, liệu em ấy còn thích tôi nữa không?”

Cố Cảnh Thâm nói rất chân thành.

Gương mặt anh ta nghiêm túc như thể sắp lên tiền tuyến, chưa bao giờ trịnh trọng đến vậy.

Tôi không tránh khỏi có chút d.a.o động trong lòng.

Nhưng rất nhanh, tôi tỉnh táo lại.