"Cảm ơn chị nhiều. Chị mau về ngủ tiếp đi, xin lỗi vì đã đ.á.n.h thức chị nhé." Dư Tiểu Ngư lấy một quả quýt đưa cho chị ta.
Vừa nhìn thấy quả quýt, đôi mắt ngái ngủ của chị lễ tân bỗng chốc híp tịt lại, chẳng nhìn thấy đường rãnh nào nữa: "Em gái, em cứ đi đi, chị đun sẵn nước rồi đấy, lát về cứ lấy mà dùng nhé."
Sắp đến địa điểm đã hẹn, Dư Tiểu Ngư vội vàng lấy chiếc khăn voan ra che mặt lại. Lão Trang vẫn chưa tới. Dư Tiểu Ngư vừa mới đứng yên vị thì một hòn đá nhỏ ném trúng mũi chân cô. Cô quay đầu lại, không phải lão Trang thì còn ai vào đây. May mà cô đã cảnh giác, đeo khăn che mặt từ trước.
Lão Trang vẫy vẫy tay ra hiệu cho cô. Dư Tiểu Ngư dáo dác nhìn quanh, tạm thời vẫn chưa thấy bóng dáng ai, nhưng đã lác đác vài nhà le lói ánh đèn.
"Đi theo tôi!" Lão Trang chỉ tay ra phía sau, hạ giọng nói khẽ.
"Anh định đưa tôi đi đâu?"
Bước chân của lão Trang thoăn thoắt, cái vóc dáng cao kều mét tám lăm hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì: "Đưa cô đi gặp một người. Anh ta làm ở nhà máy chế biến thịt. Nghe nói tôi có nguồn cung dưa hấu, anh ta ngỏ ý muốn dùng thịt lợn để đổi lấy dưa hấu của tôi, coi như là khoản phúc lợi cải thiện bữa ăn cho công nhân. Tôi sẽ trực tiếp giới thiệu cô với anh ta, hai người cứ tự bề thương lượng."
Nhà máy chế biến thịt?
Sao cô lại không nghĩ tới chuyện này nhỉ? Cầm dưa hấu mang đến các nhà máy đổi lấy vật tư, nhà máy chế biến thịt cần dưa hấu thì chắc chắn những nhà máy khác cũng cần.
"Anh không sợ hai chúng tôi hất cẳng anh, để anh công cốc, chẳng xơ múi được chút lợi lộc nào sao?"
Lão Trang cười khẩy, vẻ mặt không hề bận tâm: "Cô thì có được bao nhiêu dưa hấu chứ, vả lại cô nán lại cái chốn này được bao lâu? Tầm nhìn của tôi xa lắm. Hơn nữa, tôi giới thiệu cô cho anh ta, biết đâu chừng anh ta lại còn mang ơn tôi nữa. Chút ân huệ cỏn con này, cô cứ ngẫm lại xem."
Gã nói không sai, cô chẳng qua chỉ là khách qua đường, còn người ta là dân thổ địa, cùng hội cùng thuyền. Tầm nhìn xa trông rộng, suy cho cùng gã vẫn nắm chắc phần thắng.
"Cái sân phía trước kìa!"
Lại là một cái sân. Trước cửa có người đứng tựa lưng vào tường, vừa thấy hai người tới, người đó gõ nhẹ vài cái lên cửa, cánh cửa liền mở ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dư Tiểu Ngư bước tới cửa, ngó đầu vào trong nhìn, bên trong có cả nam lẫn nữ. Cô quay sang nhìn lão Trang với vẻ thắc mắc, có cần thiết phải huy động đông người thế này không?
Lão Trang vội vàng giải thích: "Tôi sợ cô là nữ đồng chí, nhìn thấy toàn đàn ông con trai lại đ.â.m hoảng không dám vào, nên cố ý gọi thêm mấy nữ đồng chí tới cho cô yên tâm."
Suy nghĩ cũng chu đáo ra phết.
Lúc này trời đã lờ mờ sáng. Dư Tiểu Ngư quan sát xung quanh một lượt, rồi mới bước vào sân.
"Chào đồng chí, tôi là nhân viên thu mua của nhà máy chế biến thịt, cứ gọi tôi là lão Nghiêm. Có sao tôi nói vậy, tôi giao cho cô một con lợn hơi nặng 200 cân, đổi lại cô giao cho tôi 150 quả dưa hấu, cô thấy sao?"
Dư Tiểu Ngư liếc mắt sang lão Trang: "150 quả dưa hấu, các người lấy gì đảm bảo tôi có nhiều dưa hấu đến thế?"
Lão Nghiêm cũng liếc nhìn lão Trang: "Lão Trang bảo cô tung tin đồn là có 300 quả dưa hấu, tôi đoán cô mới tới đây vài ngày, dưa hấu chắc chắn chưa tẩu tán hết nhanh như thế được."
Lời này cũng không sai, hôm nọ cô chỉ mới bán ra 36 quả dưa hấu. Thế nhưng, nếu thực sự giao 150 quả thì cô lỗ to. Thịt lợn giá 7 hào 8 một cân, 200 cân là 156 đồng. 150 quả dưa hấu, tính theo giá 2 hào một cân là 180 đồng. Tính sương sương thì cô đã lỗ 30 đồng, chưa kể các bộ phận khác của con lợn đâu phải chỗ nào cũng đắt giá như thịt ba chỉ, giá cả mỗi phần mỗi khác. Tính toán cẩn thận thì số tiền cô lỗ còn vượt xa con số 30 đồng.
Nơi đây là vùng công nghiệp nặng, hiệu quả kinh tế tương đối cao, thịt lợn không phải là mặt hàng quá khan hiếm. Ngược lại, những loại trái cây phải vận chuyển đường dài, khó bảo quản, dễ dập nát lại trở nên quý giá hơn.
"Xem ra anh đã điều tra rất kỹ càng, nhưng tôi chỉ có thể cung cấp 130 quả dưa hấu. Nói thật thì thịt lợn cũng không phải là mặt hàng thiết yếu đối với tôi."
Dư Tiểu Ngư đưa ra mức giá ch.ót, 130 quả dưa hấu cũng tầm 156 đồng. Coi như cô kết giao thêm một người bạn vậy.
Đầu óc lão Nghiêm nhảy số liên tục. 130 quả dưa hấu đổi 200 cân thịt lợn, thịt lợn thì có không ít nội tạng, đầu lợn, móng giò, mỗi bộ phận cũng chẳng được giá bằng thịt ba chỉ. Quan trọng nhất là, nếu hắn xoay sở được một mớ dưa hấu về làm quà phúc lợi cho công nhân, lãnh đạo nhất định sẽ khen ngợi hắn, danh hiệu công nhân viên chức tiên tiến năm nay coi như cầm chắc trong tay.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Được, 130 thì 130. Thịt lợn tôi sẽ trực tiếp làm thịt sạch sẽ rồi chở tới cho cô. Hai ngày tới cô cố gắng thu xếp chở dưa hấu qua đây nhé."