Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 394



 

Đôi lông mày Dư Tiểu Ngư khẽ nhíu lại. Vẻ băn khoăn, rối rắm trên gương mặt cô thu trọn vào tầm mắt Tô Nguyên Gia. Anh không kìm được tiếng thở dài. Anh thực sự không nỡ ép buộc cô.

 

Tô Nguyên Gia đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô: “Được rồi, được rồi. Anh nói ra những lời này chỉ để em thấu hiểu tâm tư của anh thôi, không phải để làm khó em. Lúc này anh vẫn chưa chính thức là bạn trai em mà. Cứ từ từ thôi, không đi đâu mà vội! Nếu những lời anh vừa nói khiến em phiền lòng, khiến em cảm thấy khó chịu khi nhìn thấy anh, thì đó không phải là điều anh mong muốn đâu!”

 

Dư Tiểu Ngư gật đầu, nở một nụ cười gượng gạo.

 

Tô Nguyên Gia bật cười bất lực: “Không muốn cười thì đừng gượng ép. Ở trước mặt anh, em cứ là chính mình thôi!”

 

Dư Tiểu Ngư chợt hiểu ra. Hóa ra anh chê nụ cười của cô méo xệch.

 

Tuy vậy, những lời anh nói cũng giúp cô nhẹ lòng đi rất nhiều. Cô lảng sang chuyện khác: “Hôm nay đâu phải thứ Sáu, sáng mai em vẫn phải lên phòng thí nghiệm đấy nhé!”

 

Tô Nguyên Gia khởi động lại xe, tiện miệng đáp: “Nếu được, anh muốn thời gian tới em cứ ở lại nhà anh. Sáng anh sẽ đưa em đi, tối anh lại đón em về. Như vậy thì chẳng có kẻ nào dám bén mảng đến bắt nạt em nữa!”

 

“Thầy Lâm bảo Vương Hằng đang bị gia đình cấm túc ở nhà rồi, tạm thời không được đến trường đâu! Vương Hằng với Phạm Minh quen nhau, trông có vẻ thân thiết nhưng hình như cũng chẳng phải bạn bè tốt đẹp gì. Cậu ta cứ gặng hỏi em có quan hệ gì với Phạm Minh mãi. Em thực sự lười đôi co với cậu ta. Anh xem, cậu ta có phải rảnh rỗi sinh nông nổi không cơ chứ!”

 

Nhớ lại những ngày bị đảo lộn nhịp sống, Dư Tiểu Ngư không nhịn được mà buông vài lời phàn nàn.

 

Tô Nguyên Gia chỉ mới nghe bạn cùng phòng của cô kể loáng thoáng về việc có người quấy rầy Tiểu Ngư. Thời gian trôi qua cũng lâu rồi, mà anh vẫn chưa rõ danh tính kẻ đó là ai. Vốn dĩ định ngày mai sẽ đích thân đến trường tìm hiểu sự tình, không ngờ lại nghe được cái tên quen thuộc này, lại còn có liên quan đến Phạm Minh nữa.

 

Vậy thì cái kẻ tên Vương Hằng kia, chắc chắn anh quen biết!

 

Anh hướng ánh mắt về một khu vực nào đó trong đại viện quân khu, trong đôi mắt xẹt qua một tia sắc lạnh.

 

“Em kể chi tiết đầu đuôi câu chuyện cho anh nghe thử xem, để anh phân tích tình hình giúp em!”

 

Dư Tiểu Ngư cũng chẳng suy nghĩ nhiều. Dù sao thì sớm muộn gì anh cũng biết chuyện này, cô bèn kể lại từ đầu đến cuối, kể cả sự can thiệp của thầy Lâm. Thấy anh im lặng lắng nghe, cô nói thêm: “Em thấy em cứ ở lại ký túc xá cho tiện, được nghỉ ngơi sớm hơn!”

 

Tô Nguyên Gia ném cho cô một cái nhìn bất đắc dĩ. Dư Tiểu Ngư hiểu ngay, anh đã đồng ý với quyết định của cô.

 

Về đến nhà họ Tô, thím Lưu thấy Tiểu Ngư xuất hiện vào giờ này thì vô cùng bất ngờ. Thím vội vàng hỏi han cô muốn ăn gì để thím làm thêm món.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Dạ thôi ạ, cháu ăn cũng ít lắm. Có món gì ăn nấy là được rồi ạ, người nhà cả mà thím!”

 

Nghe được ba chữ "người nhà cả", đôi mắt thím Lưu híp lại vì cười: “Đã là người nhà thì thím càng phải chăm bẵm cháu chứ. Thím đi xào thêm đĩa thịt xào tỏi mà cháu thích nhé, nhanh lắm, một loáng là xong ngay!”

 

Tô Nguyên Gia đưa cô vào nhà, đứng lại ở phòng khách: “Anh có việc phải ra ngoài một lát. Anh sẽ về nhanh thôi!”

 

Hửm?

 

Dư Tiểu Ngư khó hiểu nhìn anh. Có việc bận sao còn cất công đón cô về tận đây?

 

Dường như đọc được suy nghĩ của cô, Tô Nguyên Gia mỉm cười: “Gần đây thôi, loanh quanh trong đại viện này thôi! Em có muốn đi cùng anh không?”

 

Dư Tiểu Ngư vừa định gật đầu đồng ý. Nhưng bắt gặp ánh mắt trêu ghẹo của anh, cô chợt nhớ đến lời cậu bé hàng xóm hôm nọ. Cô vội vàng lắc đầu nguầy nguậy, đi đến sofa ngồi phịch xuống, dang hai tay sang hai bên: “Em mệt lả người rồi, chẳng muốn lết chân đi đâu nữa. Anh tự đi một mình đi!”

 

Tô Nguyên Gia đã đoán trước được câu trả lời này. Anh mỉm cười nhìn cô, với tay lấy đĩa trái cây trên bàn ăn đặt lên bàn trà trước mặt cô: “Anh đi một lát rồi về ngay!”

 

Thím Lưu đứng trong bếp, nhìn thấy sự tương tác ngọt ngào giữa hai người, không nhịn được mà cười thầm trong bụng. Tuyệt quá, tuyệt quá! Cứ cái đà này, ngày nhà họ Tô có con dâu chẳng còn xa nữa đâu!

 

Vừa bước ra khỏi nhà, nụ cười trên môi Tô Nguyên Gia lập tức tắt ngấm. Anh sải bước về phía tòa nhà cao tầng trong đại viện, đi thẳng lên tầng 3. Nhìn dãy số trên cánh cửa, anh dừng bước trước một căn hộ.

 

“Cộc cộc cộc!”

 

“Ôi chao, ra ngay đây, ra ngay đây!” Rất nhanh, từ bên trong vọng ra tiếng đáp lời.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Cánh cửa mở ra. Một người phụ nữ trung niên, trên người vẫn đang đeo tạp dề, tay cầm muôi xào xuất hiện.

 

Tô Nguyên Gia khẽ gật đầu chào bà: “Cháu chào cô ạ. Cháu là Tô Nguyên Gia!”