Dư Tiểu Ngư chỉ biết bất lực lườm yêu cô bạn một cái, rồi rảo bước về phía Tô Nguyên Gia.
“Anh chưa về nữa sao?”
“Tối nay chúng ta cùng đi ăn nhé?”
Cả hai vô tình đồng thanh lên tiếng. Dư Tiểu Ngư cúi đầu mỉm cười: “Vâng ạ!”
Tô Nguyên Gia vòng qua mở cửa xe cho cô.
Khi đã yên vị trên xe, Dư Tiểu Ngư quay sang hỏi: “Anh về muộn thế này không sao chứ?”
“Không sao đâu em.”
Chiếc xe từ từ lăn bánh khỏi cổng trường. Dư Tiểu Ngư chợt nhớ tới chuyện của Phạm Minh. Cô liếc nhìn cậu lính đang cầm lái, quyết định để lát nữa ăn cơm sẽ hỏi anh sau.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Bữa tối của họ khá đơn giản, hai bát canh thịt cừu nóng hổi, một rổ bánh nướng giòn rụm, cùng một đĩa rau xào mộc mạc. “Canh thịt cừu hết có thể gọi thêm đấy!” Tô Nguyên Gia nói.
Thấy điệu bộ gọi món quen thuộc của anh, Dư Tiểu Ngư tò mò: “Anh hay đến đây ăn lắm à?”
“Cũng thỉnh thoảng. Nhất là mấy bữa đi công tác từ trên núi xuống mà lỡ bữa, anh lại tạt vào đây ăn cho xong bữa, đỡ phải phiền thím Lưu lụi cụi dưới bếp. Bánh nướng ở đây ngon lắm đấy, em nếm thử xem!” Tô Nguyên Gia vừa nói vừa đưa cho cô một chiếc bánh.
Mặt bánh phủ kín hạt vừng trắng. Đưa lên mũi ngửi đã thấy mùi thơm lừng của vừng rang. Cắn một miếng, vỏ bánh giòn tan trong miệng, quả nhiên ngon bá cháy.
Cô hào hứng c.ắ.n thêm miếng nữa. Thấy đôi mắt cô sáng rực lên, hai má phồng căng nhai nhóp nhép ngon lành, ánh mắt Tô Nguyên Gia bỗng chốc trở nên dịu dàng lạ thường. Cô thích ăn là tốt rồi!
“Canh ở đây cũng ngọt nước lắm, em thử xem!” Tô Nguyên Gia lên tiếng nhắc nhở, sợ cô mải ăn bánh khô quá lại bị nghẹn.
Dư Tiểu Ngư "dạ" một tiếng, vội vàng múc một thìa canh đưa lên miệng. Húp vội vàng quá, nước canh nóng bỏng rẫy làm cô tê rát cả lưỡi. Bỏ ra thì bất lịch sự, cô đành nhắm mắt nhắm mũi nuốt ực ngụm canh nóng hổi xuống bụng. Hốc mắt tức thì đỏ ửng lên vì nóng!
Tô Nguyên Gia vẫn luôn để mắt đến cô. Thấy vậy, anh cuống quýt rót nước lạnh đưa cho cô: “Nước lọc đây, em mau uống đi cho đỡ nóng.”
Dư Tiểu Ngư vội đón lấy cốc nước, tu liền mấy ngụm lớn. Cơn rát buốt trên lưỡi nhờ vậy cũng dịu đi phần nào. Thấy cô uống cạn sạch, Tô Nguyên Gia lại rót thêm nửa cốc nữa.
“Dục tốc bất đạt, ăn uống phải từ tốn chứ. Ai đời canh nóng hổi mà em cứ thế tợp vào cơ chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dư Tiểu Ngư hậm hực lườm anh: “Thì tại anh chứ ai, cứ giục em nếm thử mãi!”
“Anh giục em nếm thử, chứ có xúi em uống hỏa tốc mà không thèm thổi cho nguội bớt đâu. Khoản này em phải xách dép đi học hỏi Đóa Đóa nhà anh đấy. Con bé ăn đồ nóng lúc nào cũng thổi phù phù cẩn thận rồi mới đưa vào miệng. Em mà bằng được một góc của con bé thì tốt biết mấy!”
Một thiếu nữ trưởng thành như cô lại bị đem ra so sánh với một đứa trẻ ranh. Dù nghe thế nào, cô cũng thấy rõ mười mươi là Tô Nguyên Gia đang cố tình chọc quê mình.
Dư Tiểu Ngư lườm anh một cái cháy máy, rồi cúi gằm mặt dùng thìa khuấy đều bát canh. Khi những lát thịt cừu lấp ló nổi lên, cô phải công nhận thịt ở đây thái dày dặn và đầy đặn hơn hẳn mấy bát b.ún phở bèo bọt ở thời hiện đại. Thấy vậy, cô bất giác bật cười thích thú.
Tô Nguyên Gia thấy cô cười thì mới thở phào nhẹ nhõm. Có vẻ cô không giận dỗi gì.
Canh thịt cừu uống vào thật ấm bụng. Vị cay nồng của tiêu sọ quyện cùng vị ngọt thanh của nước ninh xương tạo nên hương vị đậm đà khó cưỡng. Dư Tiểu Ngư húp sùm sụp hết thìa này đến thìa khác. Thoáng cái, bát canh của cô đã cạn trơ đáy, trong khi bát của Tô Nguyên Gia vẫn còn hơn phân nửa.
Không nói không rằng, Tô Nguyên Gia bưng ngay bát của cô đứng dậy đi xin thêm canh.
Hai tai Dư Tiểu Ngư lặng lẽ đỏ lựng lên. Sao cái tật ăn thùng uống vại của cô lại phát tác đúng lúc này cơ chứ, có khi sức ăn của cô còn vượt mặt mấy cậu choai choai ấy chứ.
“Mấy ngày nay em leo đèo lội suối, tiêu hao thể lực dữ dội lắm. Tốn sức cực kỳ luôn!” Dư Tiểu Ngư lúng túng thanh minh.
Tô Nguyên Gia "ừ" một tiếng, đặt bát canh mới xin thêm trước mặt cô: “Nhớ thổi nguội rồi hẵng uống đấy nhé!”
Dư Tiểu Ngư chằm chằm nhìn anh dò xét. Lời cô vừa bào chữa lúc nãy, anh có tin không vậy?
“Sao thế em?” Tô Nguyên Gia ngơ ngác hỏi lại.
Dư Tiểu Ngư vội vàng lắc đầu: “Không có gì, không có gì đâu. Anh mau ăn đi, lát nữa nhớ gọi thêm bát thứ hai đấy nhé!”
Tô Nguyên Gia mỉm cười thấu hiểu. Dư Tiểu Ngư bối rối với tay lấy chiếc bánh bột ngô. Lúc nãy cô đã xơi trọn một cái rồi. Đắn đo một hồi, cô quyết định bẻ đôi chiếc bánh, chia cho Tô Nguyên Gia một nửa.
“Tiểu Ngư.”
Dư Tiểu Ngư ngạc nhiên ngước nhìn anh.
“Lương cứng hàng tháng của anh loanh quanh 90 đồng, chưa tính thêm các khoản phụ cấp lặt vặt.”