Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 355



 

Tô Nguyên Gia lấp lại cái hố nhỏ anh vừa đào. Dư Tiểu Ngư vô thức đưa chân ra định giẫm c.h.ặ.t lớp đất xốp. Nào ngờ Tô Nguyên Gia cũng có cùng hành động. Mũi giày của hai người va vào nhau. Tô Nguyên Gia vội vàng thu lực, điều chỉnh hướng mũi giày. Anh đang mang đôi giày ủng quân đội mũi bọc thép cứng ngắc, nếu va phải chắc chắn sẽ rất đau!

 

“Có sao không em? Ngón chân có đau lắm không?” Tô Nguyên Gia lo lắng hỏi dồn.

 

Dư Tiểu Ngư cũng bị một phen hú vía: “Không, không sao, anh chưa giẫm trúng chân em đâu. Nếu mà giẫm trúng thật thì hôm nay bàn chân em xác định là phế luôn. Anh Nguyên Gia, anh đúng là cao số đấy, nhỡ mà giẫm gãy chân em thì anh toi đời rồi!”

 

Nửa câu sau cô cố tình nói bông đùa để xua tan không khí căng thẳng, giúp Tô Nguyên Gia bớt áy náy.

 

Nhưng trong mắt Tô Nguyên Gia vẫn thoáng qua tia tự trách: “Xin lỗi em, lần sau anh sẽ cẩn thận hơn!”

 

Dư Tiểu Ngư không ngờ anh lại coi đó là thật, vội vàng vỗ nhẹ lên cánh tay anh: “Không sao đâu, không sao đâu. Anh phải tự cảm ơn bản thân mình ấy, anh đã tự cứu mình một bàn thua trông thấy đấy!”

 

Cô vừa nói vừa tiếp tục giẫm c.h.ặ.t lớp đất bùn, rồi ngẩng đầu gọi Tô Nguyên Gia đi tiếp.

 

Tô Nguyên Gia vốn dĩ đã rất nổi bật, giờ đi cạnh Dư Tiểu Ngư lại càng thu hút sự chú ý. Các bạn học xung quanh không ngừng xì xầm bàn tán, suy đoán về mối quan hệ giữa hai người.

 

Giả Hồng chỉ úp mở rằng họ hình như là họ hàng.

 

Lời giải thích lấp lửng đó càng khiến mọi người thêm phần tò mò về thân thế của Dư Tiểu Ngư. Ở buổi lễ khai giảng, cô được đích thân mời lên phát biểu trước toàn trường, các vị Hiệu trưởng, Giáo sư gạo cội đều quen biết cô. Giờ đi thực địa, cô lại quen biết cả Thiếu tá ở căn cứ quân sự. Rốt cuộc gia thế của Dư Tiểu Ngư "khủng" đến cỡ nào? Có phải là "con ông cháu cha" không?

 

Chẳng phải mọi người bảo Dư Tiểu Ngư là người ngoại tỉnh sao? Làm thế nào cô ấy lại quen biết nhiều nhân vật m.á.u mặt ở thủ đô đến vậy?

 

Kỳ lạ thật đấy!

 

Dư Tiểu Ngư đương nhiên cũng cảm nhận được những ánh mắt soi mói của mọi người xung quanh, nhưng người bên cạnh dường như chẳng hề hay biết gì.

 

“Sao thế em?” Tô Nguyên Gia thắc mắc hỏi.

 

Dư Tiểu Ngư nhìn chiếc xẻng nhỏ trong tay anh: “Đưa em tự đào cho!”

 

“Không sao, để anh đào. Chỗ này toàn đất đá lổn nhổn, sức anh đào cho đỡ phí sức!”

 

Dư Tiểu Ngư kiên quyết: “Mọi người đều tự mình đào thảo d.ư.ợ.c, em không thể nhận đặc quyền được! Nếu không thì anh đi giúp các bạn khác đi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Nguyên Gia ngoái đầu nhìn xung quanh, thấy mọi người quả thực đang tự mình xoay sở hoặc phối hợp với nhóm của mình.

 

Anh trả lại chiếc xẻng cho cô: “Được rồi, cần giúp gì cứ việc nói nhé!”

 

Dư Tiểu Ngư gật gù, yên tâm đi, có sức lao động miễn phí tội gì không xài!

 

Thấy hai người sóng bước bên nhau mà chẳng hé răng nửa lời, Giả Hồng không nhịn được tò mò, sán lại hỏi chuyện: “Thiếu tá Tô ơi, anh và Tiểu Ngư cùng quê à?”

 

Tô Nguyên Gia ậm ừ xác nhận.

 

“Vậy anh có dùng sản phẩm của Bạch Hoa Đường không?”

 

Tô Nguyên Gia liếc nhìn Dư Tiểu Ngư, hơi khó hiểu nhưng vẫn gật đầu.

 

Giả Hồng ra vẻ "đã đoán trúng phóc": “Tiểu Ngư, cậu xem quê cậu sướng chưa, đến cả nam giới cũng dùng mỹ phẩm Bạch Hoa Đường để dưỡng da. Da anh ấy đẹp thật đấy. Lúc nãy tớ cứ thắc mắc mãi, quả nhiên không ngoài dự đoán của tớ. Các cậu ở tỉnh Phong Bắc sướng thật đấy!”

 

Tô Nguyên Gia khó hiểu nhìn Dư Tiểu Ngư. Dư Tiểu Ngư khẽ lắc đầu, Tô Nguyên Gia lập tức hiểu ý, mỉm cười hùa theo: “Đúng vậy, có Bạch Hoa Đường quả là một niềm hạnh phúc!”

 

Chung sở thích dùng đồ Bạch Hoa Đường, Giả Hồng như bắt được tần số, thấy đồng cảm lạ thường. Khi đặt câu hỏi tiếp theo, cô nàng mạnh dạn hơn hẳn: “Tớ nhớ hồi khai giảng là anh đưa Tiểu Ngư đến trường. Vậy chắc hẳn bố mẹ Tiểu Ngư ưng anh lắm nhỉ?”

 

Tô Nguyên Gia nghe vậy, rất phối hợp gật đầu lia lịa: “Bác trai bác gái rất tốt bụng, đối xử với anh cứ như con ruột vậy!”

 

Giả Hồng phấn khích gật gù theo, trong mắt ánh lên ngọn lửa hóng hớt cuồng nhiệt. Mắt thấy cô nàng sắp mất kiểm soát, Dư Tiểu Ngư vội vàng đ.á.n.h trống lảng: “Giả Hồng, Yến Yến đang cần cậu giúp kìa!”

 

Giả Hồng quay đầu lại, thấy Trang Yến Yến đang hì hục đào thảo d.ư.ợ.c một mình, liền hớt hải chạy tới xin lỗi bạn. Mải mê hóng chuyện bát quái mà cô nàng quên bẵng mất việc chính.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Dư Tiểu Ngư bất lực lắc đầu: “Anh không cần phải hùa theo cậu ấy đâu, cậu ấy hỏi gì anh cũng răm rắp trả lời thế.”

 

“Không sao đâu, họ là bạn cùng phòng của em mà. Xem ra em sống khá chan hòa với họ, trừ cô nàng kia ra!”

 

Dư Tiểu Ngư biết anh đang ám chỉ Dương Hiểu Lệ. Cô vuốt lại phần tóc mái lòa xòa: “Anh... nhận ra rồi à?”