Đợi nhóm người Dư Tiểu Ngư khuất bóng, Phạm Minh nhìn Tô Nguyên Gia, bất chợt bật cười: “Huyện Văn là địa bàn của nhà họ Tô các người, tôi dừng chân ở đâu, hẳn là anh đã rành rẽ!”
Tô Nguyên Gia dửng dưng đáp: “Ngày Tết bận rộn thế nào, chắc không cần tôi phải nhắc nhở cậu đâu nhỉ!”
Phạm Minh nương theo hướng Dư Tiểu Ngư rời đi, nói: “Tôi biết chứ. Nhưng tôi có một tật xấu, đã nghĩ đến chuyện gì là phải làm cho bằng được. Hôm nay là đêm Giao thừa, hai gia đình các người ăn Tết chung à? Để tôi đoán xem, mức độ thân thiết giữa hai người đã đến mức nào rồi?
Bố mẹ hứa hôn từ bé? Hay là tự do yêu đương?”
Tác giả có lời muốn nói: Xin lỗi mọi người, sáng sớm thứ Bảy tôi bị gọi đi giám sát tiến độ sửa nhà mới, bận rộn chạy đôn chạy đáo nên chỉ chắt mót được chút thời gian để gõ vài chữ. Sáng Chủ nhật tỉnh dậy thấy vai nặng trĩu, người ngợm rã rời nên đành nghỉ ngơi một ngày.
Lần sau tôi sẽ dán giấy xin phép đàng hoàng, nhưng tôi phải nghiên cứu cái tính năng này đã, tôi chưa dùng bao giờ!
Bác bảo vệ vẫn đang đứng thập thò ngoài cổng. Tô Nguyên Gia thu lại vẻ mặt lạnh nhạt, ánh mắt nhìn Phạm Minh thêm vài phần thâm ý: “Tôi không nghĩ cậu còn tâm trí rảnh rỗi đi hóng hớt mấy chuyện này đâu.”
Nói rồi, anh quay gót đi về phía chiếc xe đậu gần đó. Phạm Minh chẳng chút do dự bước theo, cùng gã lính cảnh vệ chui tọt vào băng ghế sau.
Tài xế nhìn Tô Nguyên Gia qua gương chiếu hậu dò hỏi. Tô Nguyên Gia lạnh lùng buông một câu: “Ra ga tàu!”
Phạm Minh nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch, đôi mắt phượng híp lại: “Tôi vượt đường sá xa xôi từ thủ đô lặn lội tới đây, còn chưa kịp ghé thăm nhà anh. Hôm nay dẫu sao cũng là Giao thừa, lẽ nào đây là cách đãi khách của nhà họ Tô?”
“Đạo đãi khách, trước hết phải xem kẻ đó có phải là khách hay không. Lần này cậu tới đây với mục đích gì, lòng tôi sáng như gương.”
“Mục đích gì chứ? Còn chẳng phải vì ông bố già sắp kề miệng lỗ của tôi sao. Tô Nguyên Gia, hôm nay cho dù anh có vác tôi quẳng lên tàu hỏa, ngày mai tôi vẫn sẽ quay lại. Anh cản không nổi tôi đâu.”
Phạm Minh vừa dứt lời, bầu không khí trong xe lập tức đóng băng. Tài xế lén nhìn qua gương chiếu hậu, bắt gặp ánh mắt hai người họ đang gườm gườm nhìn nhau, chẳng ai chịu nhường ai.
Cuối cùng, Phạm Minh dời mắt đi trước: “Tiệm cơm quốc doanh đóng cửa nghỉ Tết rồi, cả ngày nay tôi chưa được hạt cơm nào vào bụng. Tô Nguyên Gia, chút tình nghĩa giữa hai ta chắc không đến mức hẹp hòi đến độ không bố thí cho nhau nổi bữa cơm chứ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Về thủ đô, thiếu gì sơn hào hải vị cho cậu lựa chọn!”
Dù ngoài miệng cứng rắn là thế, nhưng cuối cùng Tô Nguyên Gia vẫn ra hiệu cho tài xế quay xe về nhà.
Phạm Minh ung dung vắt chéo chân, mấy ngón tay còn nhịp nhịp thong thả trên đầu gối.
Người nhà họ Tô không ai ngờ Tô Nguyên Gia đưa Tiểu Ngư về rồi mà lúc quay lại còn đính kèm thêm một cậu thanh niên. Ông cụ và bà nội Tô có thể không biết mặt Phạm Minh, nhưng vừa nghe Tô Nguyên Gia xưng danh, Tô Cảnh Sơn và Ngô Tuệ Lệ đã lờ mờ đoán ra thân thế của cậu ta.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
“Là đồng đội của Nguyên Gia phải không cháu? Ngoài trời lạnh cắt da cắt thịt, mau vào uống chén trà nóng cho ấm bụng!” Bà nội Tô xởi lởi bưng cho cậu ta một chén trà nóng hổi.
Phạm Minh vội đứng lên, hai tay cung kính đỡ lấy chén trà, khẽ cúi đầu cảm ơn bà: “Cháu cảm ơn bà ạ. Nãy giờ bụng cháu trống rỗng, được chén trà nóng này của bà, chắc chắn dạ dày sẽ dễ chịu hơn nhiều!”
Bà nội Tô nghe cậu ta kể lể chuyện bị bỏ đói thì sinh lòng trắc ẩn: “Hồng ơi, cô xào vội hai món cho cháu nó lót dạ trước đi!”
Tô Nguyên Gia lên tiếng cản lại: “Nấu bát mì là được rồi bà ạ. Ăn xong cậu ta còn phải về nhà khách!”
“Cháu nói hay nhỉ. Đang dịp Tết nhất, sao lại ăn uống qua loa thế được? Ở nhà khách làm gì cho lạnh lẽo, nhà mình thiếu gì chỗ ngủ!” Bà nội Tô không đồng tình. Nhà họ Tô trước nay không có kiểu đãi khách tệ bạc như vậy, truyền ra ngoài thiên hạ lại chê cười cho!
Phạm Minh vội vã tiếp lời: “Bà ơi, ăn mì cũng ngon lắm ạ, ăn xong người sẽ ấm lên ngay. Nhưng bà cho cháu xin thêm một bát nữa nhé, hai đứa cháu đều chưa ăn gì cả! Chuyện ngủ lại thì thôi ạ, thanh niên trai tráng, ngả lưng đâu chẳng được!”
Nói đoạn, cậu ta nháy mắt với Tô Nguyên Gia: “Hơn nữa, cháu còn chút việc riêng, ở nhà khách vẫn tiện hơn ạ!”
Bà nội Tô nghe cũng xuôi tai, bèn giục chị Hồng nhanh tay xuống bếp nấu mì. Ngô Tuệ Lệ cũng nhân cơ hội kéo mẹ chồng vào bếp, để lại không gian cho mấy người đàn ông trò chuyện!
Tô Cảnh Sơn cất lời hỏi thăm: “Bệnh tình của cụ nhà đã thuyên giảm chút nào chưa cháu? Thật ngại quá, bác nghe tin đã lâu mà vẫn chưa thu xếp được thời gian đến thăm ông ấy!”