Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 313



 

Mải vướng bận những tâm tư trong lòng, cô đâu hay biết trên lầu cao kia, ánh mắt Tô Nguyên Gia đã khóa c.h.ặ.t lấy cô ngay từ khoảnh khắc cô vừa lọt vào tầm mắt anh.

 

“Cốc, cốc, cốc!” Dư Tiểu Ngư mới gõ nhẹ ba tiếng, chưa kịp cất lời thì cánh cửa đã bật mở, khuôn mặt Tô Nguyên Gia hiện ra sau khe cửa.

 

“Anh ra mở cửa nhanh thế!” Dư Tiểu Ngư cười tươi rói: “Anh định đi đâu à?”

 

Tô Nguyên Gia lắc đầu: “Không, anh không đi đâu cả. Em uống nước lọc hay uống trà?”

 

Vừa nói anh vừa xách ấm nước nóng, với lấy chiếc cốc sứ tráng men.

 

Dư Tiểu Ngư buột miệng đáp: “Nước lọc đi anh.”

 

Trà thì... thôi xin kiếu.

 

Tô Nguyên Gia xúc một thìa sữa bột mạch nha pha vào nước, khuấy đều rồi đưa cho cô.

 

Mùi thơm ngầy ngậy của sữa xộc vào mũi, hai bàn tay áp vào chiếc cốc sứ truyền đến hơi ấm râm ran, khiến Dư Tiểu Ngư bất giác nhớ lại món trà sữa trân châu mà cô hay uống ở thế kỷ 21. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt cong cong như vành trăng khuyết, cười tủm tỉm hỏi: “Anh đã nghe nói tới một loại thức uống gọi là trà sữa bao giờ chưa? Bên trong có cho thêm trân châu dai dai, nhai vui miệng mà uống ngon lắm đấy.”

 

Tô Nguyên Gia nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của cô khi nhắc đến món đồ uống lạ lẫm kia, dường như thứ đó thực sự rất ngon lành: “Đó là đặc sản ở vùng nào vậy em?”

 

Không biết có phải do anh đa cảm quá hay không, nhưng anh mơ hồ nhìn ra sự hoài niệm và tiếc nuối vương vấn nơi đáy mắt cô.

 

Dư Tiểu Ngư nghiêng đầu, làm bộ như đang lục lọi trí nhớ, rồi nghiêm túc đáp: “Trà sữa có đủ vị mặn ngọt khác nhau, mỗi vùng mỗi kiểu, nhưng điểm chung là đều ngon tuyệt cú mèo!”

 

“Ừ.”

 

Tô Nguyên Gia nhạy bén nhận ra cảm xúc của cô có chút thất thường.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Dư Tiểu Ngư nhấp một ngụm sữa mạch nha, thơm phức. Nếu là ở thời hiện đại, chắc chắn sẽ có người chê ỏng chê eo mùi tinh mùi sữa bò quá nồng, nhưng ở thời đại này thì đây lại là mặt hàng xa xỉ đắt hàng như tôm tươi. Hễ Hợp tác xã Mua bán vừa nhập hàng về là bị vét sạch trong vòng một nốt nhạc, không có cơ dẫu có tiền cũng chẳng mua nổi.

 

Cô nhâm nhi từng ngụm nhỏ, cơ thể dần ấm lên. Cô ngẩng đầu, mỉm cười nâng cốc lên hơ hơ trước mặt Tô Nguyên Gia: “Ngon lắm anh ạ!”

 

“Ngon là được rồi.” Tô Nguyên Gia lại lúi húi đi tìm mấy thứ đồ ăn vặt khác. Đều là đồ đồng đội với cấp trên đến thăm bệnh mang tới cho anh, nhưng anh vốn chẳng thiết tha gì mấy thứ lặt vặt này, nghĩ chắc cô con gái sẽ thích ăn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dư Tiểu Ngư nhìn anh lôi ra nào là mấy hộp bánh quy, rồi cả đủ loại mứt kẹo, bày la liệt trên bàn. Bàn không đủ chỗ thì anh xếp luôn cả lên giường, trông y hệt như đang mở tiệc buffet vậy.

 

Đương sự thì vẫn đang hì hục lục lọi tìm thêm đồ ăn. Dư Tiểu Ngư nhịn không được bật cười thành tiếng. Tô Nguyên Gia nghe tiếng cười, vừa ngước lên thì chạm ngay phải ánh mắt lấp lánh của cô. Anh có chút lúng túng dời mắt đi, cầm gói bánh sacima đi tới: “Món này Đóa Đóa thích ăn lắm đấy.”

 

Rồi lại như để chữa ngượng, anh bồi thêm một câu: “Mỗi lần ăn mấy thứ này, con bé lúc nào cũng hớn hở ra mặt!”

 

Anh nhìn ra cô đang có tâm sự sao?

 

Động tác nhai bánh quy của Dư Tiểu Ngư bất giác chậm lại.

 

“Có chuyện gì ở xưởng d.ư.ợ.c à?” Thấy cô có vẻ đã bị nhìn thấu, Tô Nguyên Gia thẳng thắn cất lời hỏi thăm.

 

Dư Tiểu Ngư đậy kín nắp hộp bánh quy đang để trên đùi, cẩn thận đặt lại lên bàn. Cô khẽ lắc đầu, cân nhắc xem nên bắt đầu câu chuyện từ đâu.

 

Tô Nguyên Gia không muốn gặng ép cô, bèn chuyển chủ đề để phá vỡ sự ngột ngạt: “Không sao, không muốn nói thì thôi vậy. Bánh quy này nhúng vào sữa ăn mềm mềm ngọt ngọt, ngon lắm đấy!”

 

Anh đưa gói bánh sacima cho cô.

 

“Phạm Minh, anh có biết người này không?” Dư Tiểu Ngư đắn đo một lát rồi quyết định lên tiếng.

 

Nghe thấy cái tên đó, đôi lông mày của Tô Nguyên Gia khẽ nhíu lại: “Biết. Hắn gây khó dễ cho em à?”

 

“Hôm nay ông Bạch đưa em đến gặp anh ta. Anh ta nhờ em tìm giúp một loại d.ư.ợ.c liệu cực phẩm. Nhưng thái độ hách dịch lắm, em cũng chẳng thiết tha gì chuyện giúp đỡ hắn cả.”

 

Dư Tiểu Ngư đi thẳng vào vấn đề.

 

Tô Nguyên Gia gật đầu, nói tiếp ý của cô: “Nên em sợ hắn ta sẽ ghim thù chuyện này rồi giở trò trả đũa?”

 

“Em chưa từ chối thẳng thừng, chỉ bảo sẽ để ý tìm giúp, nhưng không dám hứa chắc chắn là tìm được. Nếu hắn ta vì chuyện này mà nhỏ nhen giở thói trả đũa, thì em cũng quyết không thèm giúp hắn nữa.”

 

“Bố hắn tên Phạm Đức, mang hàm Thượng tướng. Mấy năm trước thi thoảng anh vẫn hay chạm mặt, nhưng vài năm trở lại đây nghe đâu ông ấy đổ bệnh nặng, phải tịnh dưỡng kín tiếng. Bố hắn thì có lẽ bố anh nắm rõ hơn. Phạm Minh, anh cũng từng tiếp xúc qua vài lần. Tên này, biểu hiện bên ngoài và con người thật hoàn toàn trái ngược nhau. Nghe người ta đồn, hắn cực kỳ tư thù, lại hay mượn danh tiếng bố mình để diễu võ giương oai bên ngoài. Có điều mọi người cũng phần nhiều vì nể mặt bố hắn nên mới mắt nhắm mắt mở cho qua.”