“Mọi người nhìn tay Tiểu Ngư kìa, vừa trắng vừa mịn, cầm tờ giấy đỏ lại càng tôn lên làn da trắng ngần. Ôi, các cậu nói xem sao khoảng cách giữa người với người lại lớn đến thế cơ chứ. Bàn tay này của tớ mà đưa ra bảo là tay đàn ông chắc cũng có người tin sái cổ!”
“Đúng thế, Tiểu Ngư lớn lên xinh đẹp thật đấy. Hơn nữa cậu chắc chắn là người trắng nhất trong nhóm bọn mình luôn!” Có người hùa theo.
Dư Tiểu Ngư khiêm tốn đáp: “Do mọi người nhìn nhầm đấy, tớ đoán là do màu áo này tôn da thôi, màu hồng phấn rất nịnh da mà!”
Hôm nay cô mặc một chiếc áo bông chần màu hồng phấn. Tấm vải này là do Tưởng Hồng cho cô từ trước Tết. Lúc đó vừa nhìn thấy cô đã thích mê, lập tức tìm thợ may may thành áo bông chần. Cũng chẳng thèm đợi đến Tết, trời vừa trở lạnh là cô đã lấy ra mặc luôn. Bản thân cô da đã trắng, màu hồng phấn này lại càng làm cô thêm trắng trẻo, tươi tắn.
Lời này vừa dứt, sự chú ý của mọi người lập tức chuyển từ người cô sang chiếc áo cô đang mặc. Có người tò mò hỏi: “Loại vải này chắc đắt lắm, cậu mua ở Hợp tác xã Cung tiêu à? Sao tớ chưa thấy bán bao giờ nhỉ!”
Dư Tiểu Ngư lắc đầu, thành thật đáp: “Không phải, là nhờ bạn ở trên tỉnh lỵ mua giúp đấy.”
“Thảo nào, huyện thành của chúng ta tuy cũng tốt, nhưng so với đồ trên tỉnh thì vẫn còn kém xa.”
“Tiểu Ngư này, nghe nói ra Giêng cậu sẽ lên tỉnh lỵ làm việc, vậy cậu có thể mua giúp bọn tớ ít đồ con gái thích từ trên đó mang về được không?” Có người rất thức thời, chợt nhớ ra mọi người đều đồn năm sau Tiểu Ngư sẽ lên tỉnh công tác, liền lập tức lấy lòng hỏi.
Động tác cắt giấy của Dư Tiểu Ngư khựng lại. Ngước mắt lên đã thấy mọi người đều đang nhìn mình chằm chằm. Cô mỉm cười, không từ chối ngay lập tức: “Được thôi, đến lúc đó xem tình hình bên tớ có tiện hay không đã nhé. Mọi người cũng biết trên tỉnh không giống huyện nhà mình, ở huyện mọi người ít ra còn có họ hàng bạn bè, chứ tớ lên tỉnh có một thân một mình, muốn làm quen thích nghi cũng phải cần thời gian. Nhỡ lúc đó tớ lực bất tòng tâm, không giúp được gì thì mọi người ngàn vạn lần đừng trách tớ nhé!”
Những lời này nói trúng phóc tâm tư của họ. Tỉnh lỵ có tốt đến mấy thì cũng xa nhà, một thân một mình ở đó chắc chắn không thoải mái bằng ở nhà. Ngay lập tức, những người vốn đang ghen tị việc Tiểu Ngư được lên tỉnh làm việc giờ cũng không còn hâm mộ đến thế nữa. Huyện thành nhỏ bé này kể ra cũng rất tuyệt vời!
Dư Tiểu Ngư thấy trên mặt họ đều lộ ra nụ cười hài lòng, liền khẽ nhếch khóe môi, cúi đầu tiếp tục cắt giấy.
Đột nhiên, Dư Sanh vội vã chạy vào nhà, sà đến bên cạnh Tiểu Ngư nói: “Chị ơi! Mẹ bảo chị ra cửa hàng lương thực mua giúp chai dầu ăn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dư Tiểu Ngư thấy giấy cũng đã cắt hòm hòm đủ dán rồi, bèn dọn dẹp lại đống giấy vụn mình bày ra, đưa những tấm hoa văn đã cắt xong cho Sanh Sanh mang về nhà. Cô phủi sạch giấy vụn trên người rồi chào tạm biệt mọi người.
“Vậy mọi người cứ tiếp tục cắt giấy nhé, tớ đi mua dầu đây!”
Đợi cô đi khuất, mấy cô gái đang cắt giấy lập tức bắt đầu xì xầm to nhỏ. Có người khen mắt Tiểu Ngư đẹp, có người khen tóc cô vừa đen vừa bóng: “Tớ cứ thấy cậu ấy toát lên một khí chất rất đặc biệt. Ngay cả mẹ tớ cũng bảo, nếu ở thời xưa, Dư Tiểu Ngư chắc chắn là đại tiểu thư của một gia đình danh gia vọng tộc!”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
“Haiz, giá mà tớ được trắng bằng một nửa cậu ấy thì tốt biết mấy. Cậu ấy mặc màu hồng đẹp thật đấy, tớ mà mặc màu hồng thì chỉ có quê mùa muốn c.h.ế.t, phí cả cái màu đẹp. Mẹ tớ thấy Tiểu Ngư hôm nay mặc áo bông màu hồng, liền bắt tớ lôi cái áo hồng của tớ ra mặc. Đừng nói là kiểu dáng không đẹp bằng người ta, cho dù kiểu dáng có giống hệt đi nữa, tớ cũng quyết không đời nào mặc đứng cạnh cậu ấy đâu, nếu không chắc chắn tớ sẽ bị dìm cho đen thui thùi lùi!”
“Điều quan trọng hơn là, trước kia tớ đâu có thấy Tiểu Ngư trắng trẻo thế này nhỉ, chẳng lẽ đúng là con gái tuổi mười tám thay da đổi thịt, càng lớn càng xinh?”
Có người nhanh nhảu chen vào: “Mẹ tớ bảo, đó là do nét mặt cậu ấy đã nảy nở. Các cậu cứ chờ xem, sau này cậu ấy chắc chắn sẽ còn xinh đẹp hơn nữa!”
——
Dư Tiểu Ngư đi trên đường. Trước cổng một số cơ quan đơn vị đã treo đèn l.ồ.ng đỏ. Có mấy đứa trẻ đang chơi đốt pháo nổ bên đường, ném xuống đất rồi vội vàng bịt tai bỏ chạy, khiến những người qua đường giật mình đứng lại mắng mỏ. Khắp nơi ngập tràn hơi thở nhộn nhịp của cuộc sống.
Chiếc áo khoác của Dư Tiểu Ngư đã thu hút ánh nhìn của vài cô gái trẻ. Lúc mặc cô cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, cứ thế khoác vào rồi đi ra đường. Biết trước nổi bần bật thế này, cô đã thay một chiếc áo khác rồi hẵng ra ngoài.
Dù đã là 29 Tết, nhưng trước cửa hàng lương thực vẫn có người rồng rắn xếp hàng. Dư Tiểu Ngư mím môi, thầm tính toán hay là lấy dầu trong không gian đổ vào chai rồi mang về nhà báo cáo kết quả cho nhanh.