Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 177



 

“Được rồi, ông xin nói vài lời trước. Hôm nay rất hoan nghênh Tiểu Ngư tới nhà làm khách, lại còn mang cho chúng ta loại trà hoa cúc ngon như vậy. Tiểu Ngư à, cháu biết địa chỉ rồi, rảnh rỗi nhớ thường xuyên ghé chơi nhé. Khó khăn lắm Đóa Đóa mới tìm được một người chị mà nó yêu thích đến thế. Ông bà cách con bé mấy thế hệ rồi, ở chung cũng chỉ lo được cho nó bữa ăn giấc ngủ. Còn cháu là tấm gương của nó, chịu khó đến chơi cũng coi như giúp ông bà một việc lớn. Đứa nhỏ này từ bé đã được nuông chiều, có chỗ nào không ngoan, cháu cứ trực tiếp răn dạy, không cần phải nể mặt ông bà đâu!”

 

Bà nội bất đắc dĩ liếc nhìn ông cụ Tô: “Được rồi, ông cứ giơ tay mãi thế mỏi lắm, chúng ta cạn ly đi rồi còn mau động đũa nữa!”

 

Ông cụ Tô cũng nhận ra mình nói hơi nhiều, hai tai hơi đỏ lên: “Đúng, đúng, đúng, không nói nữa, cạn ly nào! Một lần nữa hoan nghênh Tiểu Ngư!”

 

Bầu không khí thực sự rất ấm cúng. Dư Tiểu Ngư bị không khí này lây nhiễm, cả người cũng thả lỏng hơn rất nhiều: “Cháu cảm ơn ông bà, cũng cảm ơn Đóa Đóa đã đi đón chị. Ông bà cứ yên tâm, sau này có dịp cháu sẽ đến chơi thường xuyên, đến lúc đó ông bà đừng chê cháu đến nhiều là được ạ!”

 

Ông cụ Tô bật cười, nụ cười vô cùng sảng khoái. Bà nội nhìn thấy cảnh này trong lòng cũng mừng thầm. Từ hồi thằng cháu đích tôn đi thủ đô tới giờ, hiếm khi thấy tâm trạng ông lão tốt như vậy!

 

“Nào, nào, nào, Tiểu Ngư, ăn thức ăn đi cháu!” Bà nội dùng đũa công gắp cho Tiểu Ngư một chiếc đùi gà.

 

Dư Tiểu Ngư ngoan ngoãn bưng bát ra đỡ. Ở chung với người già thì phải thuận theo ý họ, trong khả năng cho phép tuyệt đối không từ chối, như vậy mới khiến họ vui lòng.

 

Quả nhiên, nụ cười trên mặt bà nội càng thêm rạng rỡ. Dư Tiểu Ngư c.ắ.n một miếng thịt gà, thịt rất mềm, không hề bị bã chút nào: “Ngon quá ạ!”

 

Bà nội yên tâm cười: “Cháu ngoan, ngon thì ăn nhiều vào nhé!”

 

Ông cụ Tô đúng lúc lên tiếng: “Đúng đấy, cháu đừng có bày trò khách sáo làm gì, nhà chúng ta không chuộng mấy cái đó đâu, ăn được bao nhiêu thì cứ ăn!”

 

Tô Đóa Đóa nuốt miếng thịt trong miệng xuống, đung đưa hai chân ngắn tủn nói: “Bà nội bảo, làm bộ làm tịch chính là lừa cái bụng của mình, chỉ có kẻ ngốc mới làm thế! Chị thông minh như vậy chắc chắn không phải là kẻ ngốc rồi!”

 

Vài lời trẻ con khiến Dư Tiểu Ngư lại nhịn không được bật cười. Cô cảm thấy chỉ trong một chốc lát mà khóe miệng mình cứ nhếch lên mãi, nụ cười chưa từng tắt, trông chắc ngốc nghếch lắm: “Vậy Đóa Đóa cũng phải ăn ngoan nhé!”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Ông bà cụ ăn được một lát, len lén đưa mắt nhìn nhau cười. Cô bé này dùng đũa công đũa riêng rất thành thạo, ăn uống ngon miệng mà không hề thô lỗ, nhìn qua là biết gia giáo rất tốt.

 

Thức ăn thực sự rất ngon. Rõ ràng chỉ là những món cơm nhà bình thường nhưng Dư Tiểu Ngư lại cảm thấy vô cùng ngon miệng. Đang ăn, cô bất giác ngẩng lên nở một nụ cười ngây ngô với bà nội. Trong ánh mắt bà nội cũng ánh lên vẻ yêu chiều.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cuối cùng Dư Tiểu Ngư đặt đũa xuống, lấy khăn tay lau miệng: “Dạ ông bà, cháu ăn xong rồi, cháu no lắm ạ!”

 

Ông cụ Tô tin rằng cô thật sự đã ăn no, hài lòng gật đầu: “Được, ăn no rồi thì nghỉ ngơi một lát đi.”

 

Bà nội bèn đề nghị Tô Đóa Đóa dẫn cô lên lầu chơi. Dư Tiểu Ngư lễ phép nói: “Ông nội vẫn chưa ăn xong mà ạ!”

 

Bậc trưởng bối chưa rời bàn, phận con cháu đã bỏ đi trước, để lại bàn ăn vắng ngắt thì không hay cho lắm.

 

Dư Tiểu Ngư đành vừa trò chuyện vừa nán lại hầu chuyện ông. Ông cụ Tô ăn cơm rất chậm, nhìn lại có cảm giác tương phản đáng yêu.

 

Không lâu sau, ông cụ Tô kết thúc bữa tối. Tiểu Ngư định phụ giúp rửa bát đĩa thì bị bà nội xua lên lầu chơi.

 

“Đây là phòng của anh trai em, kia là phòng sách của anh ấy, bên trong có rất nhiều sách, nhưng em chẳng hiểu gì cả. Chị ơi, chị có thích đọc những loại sách khó hiểu đó không?”

 

Tô Đóa Đóa lần lượt giới thiệu các phòng cho cô.

 

Dư Tiểu Ngư ngẫm nghĩ một chút: “Lúc nhỏ chị thích đọc truyện tranh liên hoàn, lớn lên đi học thì đọc danh tác, sau này thì cứ theo sở thích của mình mà tìm sách đọc, đọc rất tạp. Sau này em cũng sẽ có khẩu vị của riêng mình, sách rất nhiều, cứ chọn quyển nào mình thích là được!”

 

Tô Đóa Đóa nghe rất chăm chú, rồi thở dài như bà cụ non: “Tiếc quá, em chắc chắn sẽ không thích những cuốn sách anh em đọc đâu!”

 

Dư Tiểu Ngư cũng hơi tò mò không biết anh trai cô bé đọc sách gì. Lời Tô Đóa Đóa vừa dứt, cô bé lập tức mở cánh cửa đối diện phòng sách: “Đây là phòng của em nè!”

 

Tô Đóa Đóa vội vàng kéo tay chị Tiểu Ngư đi vào. Dư Tiểu Ngư ngoái đầu liếc nhìn cánh cửa phòng sách, thôi để sau này có cơ hội xem sau vậy.

 

“Đóa Đóa, hôm nay anh trai em làm ca đêm à? Muộn thế này rồi mà vẫn chưa thấy về.” Dư Tiểu Ngư hơi thắc mắc. Bầu không khí ban nãy suýt nữa làm cô quên mất trong nhà này vẫn còn một người chưa về.