Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 175



 

“Cháu gái, đến rồi à!” Ông cụ Tô xua xua tay, ra hiệu cho cô mau ngồi xuống.

 

Dư Tiểu Ngư không rõ họ đã biết tên cô hay chưa, nhưng cô vẫn quyết định tự giới thiệu: “Dạ chào ông bà, cháu tên là Dư Tiểu Ngư, ông bà cứ gọi cháu là Tiểu Ngư là được ạ!”

 

“Tiểu Ngư?! Tên này hay đấy, tự do tự tại, như cá gặp nước!” Ông cụ Tô rất thích cái tên này. “Chuyện sáng hôm nay ông xin lỗi nhé. Bà và cháu về đến nhà mới kể cho ông nghe là gặp cháu. Tại vì gọi cháo không tiện mang theo, nên đành phải ngồi đó ăn cho xong. Lúc bọn ông quay lại thì cậu Vương bảo không thấy cháu đâu, mong cháu đừng để bụng!”

 

Ông cụ Tô lại giải thích thêm một lần nữa. Cộng cả Đóa Đóa và bà nội vào là thành ba lần, Dư Tiểu Ngư vội vàng trấn an họ: “Dạ không sao đâu ạ, trên đường đi Đóa Đóa đã kể rõ với cháu rồi.”

 

Bà nội lúc này mới áy náy bổ sung thêm một câu: “Cũng tại bà già rồi, trí nhớ kém, chưa kịp nói địa chỉ cho cháu đã vội đi mất.”

 

Một gia đình thiện lương như vậy, sao Dư Tiểu Ngư có thể để bụng được chứ. Cô vội lắc đầu: “Làm việc tốt thường hay gặp trắc trở mà bà, Đóa Đóa đi đón cháu thế này lại tiện cho cháu được đi nhờ xe một chuyến!”

 

Mọi chuyện nói rõ ràng là xong, ông bà tiếp tục chuyện trò thân mật với Tiểu Ngư. Cho dù cô biết họ sống trong đại viện quân khu, nhưng trong lời nói không hề có chút xum xoe hay nịnh nọt nào. Lúc ở trên tàu hỏa nói chuyện ra sao thì bây giờ vẫn như vậy, chỉ là ánh mắt khi nhìn ông cụ Tô mang theo vẻ kính trọng hơn. Bà nội quan sát Tiểu Ngư, trong lòng vô cùng ưng ý.

 

Cô bé này, không kiêu căng cũng không xốc nổi, tính tình cực kỳ tốt!

 

“Sau đó cháu lại đi mua sắm ở Thương Tỉnh sao?” Ông cụ Tô không đồng tình, xua tay lia lịa. “Dạo này cháu đừng đi đến đó nữa, sau này cũng cố đi vòng qua chỗ đó. Đợi lúc nào thật sự hết mấy món đồ đó rồi hẵng đi!”

 

Nói rồi ông cụ Tô nhớ tới một số cảnh tượng, cảm xúc có chút kích động, nhịn không được ho khù khụ vài tiếng.

 

Bà nội vội vàng bước lên vuốt lưng, vuốt n.g.ự.c cho ông dẹp cơn ho: “Đang nói chuyện yên lành, ông kích động như vậy làm gì cơ chứ!”

 

Ông cụ Tô gạt tay vợ ra: “Tôi không sao, thân thể này của tôi rắn chắc lắm, làm gì mà yếu ớt thế!”

 

“Sức khỏe của ông bị làm sao vậy ạ?” Dư Tiểu Ngư quan tâm hỏi.

 

Ông cụ Tô xua tay vẻ không quan tâm: “Không sao đâu, toàn bệnh cũ cả thôi. Người già rồi, khó tránh khỏi việc nay đau chỗ này mai nhức chỗ kia.”

 

Bà nội chẳng nể mặt ông, trực tiếp vạch trần ngay trước mặt Tiểu Ngư: “Hồi trước ông ấy coi t.h.u.ố.c lá như mạng sống, không cai được nên hỏng hết cả phổi, rước lấy mầm bệnh vào người đấy!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Ông cụ Tô bất đắc dĩ liếc nhìn vợ: Sao bà cái gì cũng đem kể cho khách thế nhỉ? Ông nhìn Tiểu Ngư, ngượng ngùng cười: “Tiểu Ngư, cháu uống trà đi, uống trà đi!”

 

Dư Tiểu Ngư từng xem rất nhiều phim điện ảnh, thời đó t.h.u.ố.c lá là hàng khan hiếm, ai có một bao là quý như vàng. Thuốc lá cũng coi như là một trong số ít những thứ giúp họ giải trí. Trừ nguyên nhân hút t.h.u.ố.c, cô đoán có lẽ còn do khói bụi chiến trường nữa.

 

Những thứ này gây ảnh hưởng đến phổi là điều không thể phục hồi. Dư Tiểu Ngư quyết định lúc về sẽ lục tìm trong sách các bài t.h.u.ố.c xem có đơn nào trị bệnh về phổi không. Biết đâu cô có thể giúp ông cụ điều trị cơ thể khỏe lại.

 

Dù cho đến cuối đời, thì cũng phải được sống vui vẻ, không bệnh không tật mới được.

 

Dư Tiểu Ngư bưng chén trà lên nhấp một ngụm. Hương trà bay tới mũi thơm ngào ngạt, vừa vào miệng đã lan tỏa, “Thơm quá ạ!”

 

Ông cụ Tô nghe vậy, đưa ánh mắt tán thưởng nhìn cô: “Cháu gái, cháu cũng biết thưởng thức đấy! Trà này ấy à, phải nhâm nhi từ từ, thưởng thức từng chút một. Mới uống vào thấy hơi đắng, sau đó lại ngọt hậu!”

 

Ông nhìn chằm chằm vào chén trà của Dư Tiểu Ngư, miệng bất giác nuốt nước bọt, rồi lại quay sang nhìn bà nội.

 

Bà nội hiểu ý lắc đầu: “Ông xem giờ là lúc nào rồi. Tiểu Ngư là thanh niên, ông so thế nào được. Ông mà uống vào tối nay lại mất ngủ cho xem!”

 

Dư Tiểu Ngư lúc này mới hiểu ra, thì ra ông cụ Tô cũng đang thèm uống trà.

 

“Không sao đâu ông, cháu có mang theo trà hoa đây, ông có thể uống thưởng thức, không ảnh hưởng đến giấc ngủ đâu ạ!” Dư Tiểu Ngư đưa tay vào túi xách, lấy từ trong không gian ra một gói trà hoa cúc.

 

Đúng lúc cô tới mà chưa kịp chuẩn bị quà cáp gì.

 

Ông cụ Tô là người thường xuyên uống trà. Dư Tiểu Ngư vừa mở gói giấy ra, ông đã nhạy bén ngửi thấy một mùi hương hoa tươi mát. Cơn thèm trà vừa lên đến miệng đành nuốt ngược vào trong bụng. Ông không kiềm được đưa tay nhận lấy gói trà hoa cúc ngửi thử.

 

“Mùi hoa cúc này thơm quá! Cái Hồng, mau đi pha cho tôi một ấm!” Ông cụ Tô vội vàng bảo chị Hồng đứng bên cạnh đem hoa cúc đi pha trà.