Lời lẽ chê bai của Ninh Tân khiến bà Lưu bực mình, nhưng vẫn muốn có đồ đạc nên cố gượng cười nói: “Không phải tại hai đứa con trai của tôi không biết làm ăn mà còn đẻ lắm con, người nhiều miệng nhiều, không dám ăn ngon uống tốt như nhà cậu, cậu lương cao lại còn có tiền hoa hồng, cá ăn không hết còn phơi khô treo lên.”
Ninh Tân nói cá đó là chị cả của Tô Du gửi tặng. “Thím à, thím có hai con trai và một con gái, đừng khóc lóc kể nghèo trước mặt đứa con rể cũ này như tôi. Người ngoài biết chuyện, mấy cậu của Bình An sẽ mất mặt lắm, thím đâu phải là không có con cái, mà còn để mẹ già phải ra ngoài làm tiền.”
Thấy mẹ vợ cũ tức đến đỏ bừng mặt, anh nói thẳng tiền anh kiếm được còn phải nuôi vợ con, anh có bố mẹ ruột, sau này còn có thể có thêm con, sẽ không tiêu tiền cho gia đình mẹ vợ cũ nữa, “Thím à, nếu thím sẵn lòng cho Bình An một bữa cơm, đó là lòng bà ngoại nhớ cháu ngoại, nếu không muốn tôi cũng không trách thím, dù sao thím cũng đang phải dựa vào con trai để sống.”
Dầu muối không thấm, bà Lưu không ngờ chỉ trong nửa năm, cậu con rể út này đã hoàn toàn nghiêng về phía con hồ ly tinh, sau này nếu con hồ ly tinh đó sinh con thì còn ra thể thống gì nữa? “Đúng là có mẹ kế thì có bố dượng, Bình An đáng thương, đáng thương cho bà già này cũng không giúp được nó, đứa trẻ số khổ, đáng lẽ nên đi theo mẹ nó, sống trên đời chỉ thêm tội.” Bà ta thành tâm bày tỏ sự thương xót cho cháu ngoại.
“Thím còn chưa đi theo mẹ thím, chưa đi theo ông già thím, càng chưa đi theo con gái thím, làm sao con trai tôi có thể đi theo mẹ nó được? Nó còn phải đưa thím vào quan tài nữa cơ.” Ninh Tân nghe bà già này trù ẻo con trai mình c.h.ế.t sớm, bất kể bà ta có lỡ lời hay không, anh mặt lạnh, nghiêm giọng mắng một trận rồi đuổi bà ta ra khỏi cửa: “Sau này đừng đến nhà tôi nữa, con trai tôi đã số khổ, mẹ nó mất rồi còn bị chính bà ngoại ruột trù cho c.h.ế.t sớm, thím đừng bước chân vào nhà tôi nữa!”
Anh không quan tâm người ngoài nghĩ gì, quay người khóa cửa lại, mặt nặng trình trịch đi ra ngoài, cũng không thèm để ý đến những người đang nói chuyện với anh.
“Tôi không có ý đó, tôi lỡ lời thôi.” Bà Lưu giải thích với bóng lưng Ninh Tân, rồi quay sang những bà già đang dỗ con nít kêu oan: “Tôi thề là tôi trù bản thân tôi c.h.ế.t cũng không trù Bình An! Nó là cháu ngoại ruột của tôi mà!”
“Ninh Tân cũng chỉ là tức giận nhất thời, bà đừng để bụng. Bà là bà ngoại ruột của Bình An, sao có chuyện không cho bà đến nhà được.” Có người khuyên một câu.
Có người đưa bậc thang, bà Lưu cũng nhân cơ hội đó bước xuống, dặn dò như gửi gắm con cái: “Tôi không biết ăn nói, lại không được chào đón, nhà lại ở xa. Lại phải làm phiền hàng xóm láng giềng các cô đây. Nếu cháu tôi bị đánh, phiền các cô lên tiếng ngăn lại giùm, Bình An còn nhỏ, bị đ.á.n.h bị mắng bị bắt nạt mà không có ai che chở cho, tôi sợ nó bị đe dọa nên không dám nói với bố nó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong lúc những người khác đang đồng ý, bác gái Ngô đang ngồi dưới gốc cây dán hộp diêm nói: “Chị à, chị nghĩ nhiều quá rồi, đây đâu phải là xã hội cũ, sao chị nói cứ như Tô Du muốn hại đời Bình An vậy? Tôi ban ngày dán hộp diêm ngoài hẻm, ban đêm lại ngủ không sâu giấc, chưa từng nghe thấy tiếng khóc của cháu ngoại chị, nhưng tiếng cười thì nghe không ít đâu, thằng bé cũng mập hơn cao hơn rồi. Người già đến lúc được hưởng phúc rồi, chúng ta đừng lo lắng vớ vẩn, làm rối loạn gia đình bọn trẻ nữa.”
Đợi bà ngoại Bình An mặt mày tối sầm bỏ đi, có người hỏi bác gái Ngô sao tự dưng lại nói đỡ cho Tô Du, có phải nhận lợi lộc gì rồi không?
“Tôi nói không phải sự thật à? Ai trong mấy người nghe thấy Bình An khóc bao giờ chưa?” Bác gái Ngô chính là người đã hòa giải hôm Tô Du cãi nhau với Đỗ Tiểu Quyên, bác ấy ném chiếc hộp diêm vừa dán xong vào giỏ, hoạt động khớp ngón tay, rồi nói tiếp: “Mười mẹ kế thì bảy người độc ác, hai người thì chúng ta không biết, nhưng ít nhất cũng có một người tốt. Tôi thấy Tô Du không giống người có lòng dạ độc địa. Trước đây cô ấy trông có vẻ khổ sở, bây giờ...”
Bác gái Ngô lắc đầu, bác ấy nói không rõ về tính cách Tô Du, “Nhưng tóm lại, cô ấy không giống người làm chuyện bẩn thỉu.”
Tối đó, Tô Du tan làm trở về, lúc cô đang thái thức ăn, Ninh Tân kể lại chuyện buổi chiều, cầu xin cô: “Em chắc cũng nhận ra rồi, tính cách Bình An hơi ngây ngô, nói dễ nghe là chưa hiểu chuyện, nói khó nghe là dễ dụ, tham ăn quên đòn. Nó đến nhà bà ngoại nó nghe được chắc chắn không phải lời hay ý đẹp, anh sợ nó bị bà ngoại nó ảnh hưởng, em xem anh không có nhà, em có thể ngăn nó lại, đừng để nó đi nhà bà ngoại nó không?”
Tô Du không nhận gánh nặng này, cô không làm gì cũng có người nói cô sai, nếu cô ngăn Bình An không cho cậu về nhà bà ngoại, trẻ con lại không biết nói những gì nên những gì không nên. Cậu bé mà lỡ mồm nói ra, thì xong đời, người ngoài không biết sẽ thêu dệt cô như thế nào, đến lúc đó bà ngoại Bình An đến tát cô, bố cô chắc cũng chẳng mặt mũi nào đến đòi công bằng cho cô.
“Một câu nói của anh còn hơn mười câu trăm câu của em. Nếu anh không muốn nó đi, anh hãy hứa là lúc anh nghỉ ngơi sẽ dẫn nó về nhà bà ngoại nó. Nó muốn về nhà bà ngoại, chắc chắn là cảm thấy ở nhà không thoải mái, nếu em còn ngăn cản không cho nó đi, nó lại càng nảy sinh suy nghĩ.” Tô Du uyển chuyển từ chối.
“Em nói cũng phải, vậy anh sẽ nói chuyện với nó.” Bị từ chối anh cũng không nói thêm gì nữa, anh không muốn nói chuyện với Bình An vì không muốn nghe cậu bé hỏi tại sao, rồi lại phải bịa lý do lừa cậu, rất phiền phức.
Mỗi bước mỗi xa
“À đúng rồi, năm nay cho Bình An và Tiểu Viễn nhập học đi, bảy tám tuổi rồi mà còn chưa biết đếm. Anh tranh thủ lúc còn ở nhà, đi hỏi xem nhập học cần chuẩn bị những gì đi.” Tô Du không rõ điều kiện nhập học thời đại này, cô sợ Tiểu Viễn không thể học ở công xã, vì hộ khẩu của cậu nhóc ở trong thôn.
“Ừ, được.” Vậy anh sẽ đi hỏi chuyện đi học trước rồi nói với Bình An sau.