Nước kho rất khó bảo quản, nếu kho củ sen hoặc kho khoai tây mà ăn không hết thì chỉ nửa ngày là hỏng, trước khi đi làm Tô Du chia hết số củ sen và khoai tây kho còn lại trong nồi cho hai đứa trẻ ăn vặt, không ngờ lại gây ra một trận đ.á.n.h nhau giữa mấy đứa trẻ.
Thời điểm Tô Du tan làm trở về nấu cơm thì đứa trẻ không có nhà, cô vừa nấu xong cháo, đang ngồi tước râu ngô thì nghe tiếng cửa lớn mở, Tiểu Hắc đang nằm ở sảnh chính cũng vẫy đuôi ra đón, cô biết là bọn trẻ đã về, cô ngồi trong bếp hỏi vọng ra: “Là Tiểu Viễn và Bình An về rồi à?”
“Vâng, là chúng con.” Tiểu Viễn thò đầu thò cổ nhìn vào bếp, thấy mẹ của nóc không có ý định ra ngoài, liền kéo Bình An lao vào nhà.
Bình An không vui nhưng cũng không hất tay nhóc ra, đi thẳng vào phòng ngủ của cả hai rồi mới hất tay Hứa Viễn, l.i.ế.m liếm khóe miệng, nhìn nhóc như thể nhìn một đứa ngốc và nói: “Có gì mà phải trốn, lát nữa ăn cơm mẹ mày cũng sẽ thấy thôi, hơn nữa, là Đại Bảo và Nhị Bảo giành đồ của chúng ta trước, đáng lẽ nên đ.á.n.h c.h.ế.t tụi nó.”
Trong phòng không có gương, Hứa Viễn lén vào phòng của mẹ lấy một chiếc gương nhỏ ra, trong gương, bên má trái của cậu nóc bị trầy xước đã bắt đầu đóng vảy máu, nhóc vén tay áo lên nhìn, cánh tay cũng bị cào mấy vết máu, lo lắng nói: “Mẹ không cho em đ.á.n.h nhau, em lại gây chuyện rồi, anh nói xem, mẹ Đại Bảo có tìm đến nhà không?”
“Trưa nay mẹ còn nói chỉ cần chúng ta có lý thì cứ đ.á.n.h trả lại.” Bình An không hiểu sự hoảng loạn của Hứa Viễn, bố của cậu bé chưa bao giờ cấm cậu đ.á.n.h nhau, ngay cả khi đ.á.n.h nhau với các anh chị em họ ở nhà bà ngoại thì cũng không ai đi mách với bố cậu.
Hứa Viễn nghe vậy thì bình tĩnh hơn một chút, nhưng vẫn chui rúc trong phòng không chịu ra, ngược lại với nhóc, Bình An mở cửa phòng đi thẳng ra bếp kiểm tra: “Mẹ, tối nay ăn gì ạ?”
“Cháo ngô loãng, đậu phụ trộn hành lá.” Tô Du đang bóc hạt ngô, ngón tay đầy nhựa ngô non, trời chạng vạng tối, Tô Du ở trong bếp không động d.a.o cũng không bật đèn, khi Bình An ngồi xổm bên cạnh cô giúp bóc ngô, cũng không nhìn thấy vết bầm tím ở khóe miệng của cậu.
Đến khi thức ăn đã sẵn sàng, Tô Du vẫn không thấy bóng dáng Tiểu Viễn đâu, liền gọi vào phòng hỏi: “Tiểu Viễn, con đây là đang ngủ trong phòng à?”
“Không có ạ.”
“Không thì ra ăn cơm đi.” Tô Du bật đèn ở nhà chính, ba bát cháo được đặt lên bàn thì Tiểu Viễn mới chậm rãi bước ra, ngồi xuống ghế và cúi gằm mặt.
“Con có phải là bị sốt không? Có thấy khó chịu ở đâu không?” Tô Du bước đến sờ đầu của nhóc, nhưng tay cô vừa làm bếp xong nên nhiệt độ lòng bàn tay còn cao hơn trán Hứa Viễn, trong nhà lại không có nhiệt kế, cô định nâng đầu cậu nhóc lên để thử trán đối trán, nhưng chưa kịp áp trán vào thì đã thấy vết m.á.u dài nửa ngón tay trên mặt nhóc.
“Chuyện gì thế này?” Lẽ nào đây là lý do nhóc cứ cúi đầu? Nhưng vẫn lo lắng, áp trán vào thử, thấy nhiệt độ bình thường mới ngồi lại.
“Con đ.á.n.h nhau, bị ấn xuống đất cọ xát.” Hứa Viễn giải thích khẽ.
Bình An thấy Hứa Viễn nhát như gà con thì gạt đi sự ghen tị trong lòng, đứng ra nói: “Là Đại Bảo và Nhị Bảo đòi cướp củ sen kho của bọn con, nên bọn con mới đ.á.n.h tụi nó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Du vừa nghe là con trai của Đỗ Tiểu Quyên thì vô thức cau mày, liếc thấy vẻ mặt bối rối, sợ gây rắc rối của Hứa Viễn, cô cười hỏi: “Thế có thắng không?”
Vừa nói đến chuyện đó, Bình An liền hăng hái hẳn lên, hoa tay múa chân vui sướng: “Sao mà thua được, chắc chắn là thắng rồi.”
“Mẹ nhớ là Đại Bảo và Nhị Bảo béo hơn hai con nhiều mà.” Tô Du nghi ngờ Bình An đang khoác lác.
“He he, chúng con có đồng minh…”
Chưa nói hết câu thì đã nghe thấy tiếng la mắng của Đỗ Tiểu Quyên ở nhà bên cạnh, tiếp đó là tiếng đập cửa nhà Tô Du ầm ầm, Tiểu Hắc giật mình đứng trong sân sủa gâu gâu vào phía cửa. Tô Du đợi trong chốc lát, nghe thấy tiếng hàng xóm ở ngoài rồi mới ra mở cửa, trong nhà ngoài cô ra chỉ có hai đứa nhỏ, chồng của Đỗ Tiểu Quyên còn ở nhà, cô sợ có người không nói võ đức xông vào nhà đ.á.n.h người.
“Đám khốn nhà cô đâu? Kêu nó ra đây, xem hai đứa con tôi bị đ.á.n.h ra dạng nào rồi đây này.” Đỗ Tiểu Quyên muốn đẩy Tô Du ra để xông vào nhà.
“Đám khốn là gọi ai đấy? Cô ăn nói có văn hóa một chút đi.” Tô Du cầm then cửa chặn chị ta lại: “Tính đột nhập cướp bóc à? Hung hăng thế, tổ tiên cô là cướp hả?”
“Tô Du, tôi không nói nhảm với cô, cô cũng đừng ngậm miệng há mồm là chụp mũ tôi, cô xem con cô đ.á.n.h Đại Bảo Nhị Bảo con tôi ra nông nỗi nào kìa.” Đỗ Tiểu Quyên chỉ vào mặt hai đứa con chị ta, còn cởi áo chúng ra, nhưng trời tối đen như mực, Tô Du cũng không thấy rõ chúng bị làm sao.
“Trẻ con đ.á.n.h nhau mà, khóe miệng Bình An nhà tôi bị bầm tím, mặt Tiểu Viễn bị một vết m.á.u dài nửa ngón tay, tôi còn chưa tìm đến nhà cô thì cô đã đến trước rồi. Để tôi nói cho cô nghe, con trai tôi nói là con cô giành củ sen kho của chúng mới đ.á.n.h nhau, tuổi còn nhỏ đã chặn đường cướp giật, người ta nói ba tuổi nhìn thấy lúc già, lớn lên thì còn ra thể thống gì nữa?”
Mỗi bước mỗi xa
“Nói xàm.” Đỗ Tiểu Quyên cười lạnh: “Bản thân tôi làm ở hợp tác xã cung tiêu, thiếu gì đồ ăn cho con tôi? Củ sen bọn tôi hầm với thịt chúng còn chẳng thèm, ai thèm giành cái thứ củ sen kho quái quỷ đó?”
“Chính là Đại Bảo và Nhị Bảo giành củ sen kho của Bình An và Tiểu Viễn.” Một bé trai khác đột nhiên nhảy ra nói.
Cả không gian chốc lát liền im lặng, Đỗ Tiểu Quyên liếc nhìn hai đứa con chị ta, ngầm véo cánh tay Đại Bảo, hỏi: “Tiểu Xuyên nói thật à?”
“Không, chúng con không giành.” Đại Bảo lập tức hiểu ý mẹ, lắp bắp nói: “Con và Nhị Bảo đang chơi trên đường, Bình An và Hứa Viễn chạy tới đ.á.n.h chúng con.”
“Ha, đúng là rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột sinh ra biết đào hang.” Tô Du ghê tởm nhìn đứa trẻ béo ú kia, giật lấy chiếc áo đang cầm trên tay nó ném vào mặt Đỗ Tiểu Quyên: “Quần áo này còn có mùi củ sen kho nhà tôi, ngửi cho kỹ đi, đúng là một nhà nói dối, cút đi, đừng đến nhà tôi nữa, làm bẩn đất nhà tôi.”
Tô Du nhận ra không có lý lẽ gì để nói với gia đình Đỗ Tiểu Quyên, từ lớn đến bé đều là loại mặt dày, cô đẩy Đỗ Tiểu Quyên đang không phòng bị một cái, đóng cửa cài then từ bên trong, mỉa mai nói: “Con nhà cô còn béo hơn chuột ăn trộm dầu, ai biết có phải trộm đồ nhà người khác bị đ.á.n.h rồi đổ vấy cho con tôi không, con tôi gầy gò thế này thì đ.á.n.h không lại đâu.”