Chủ đề chuyển hướng quá nhanh khiến Lý Huyên nhất thời không phản ứng kịp, hồi lâu sau mới thốt lên một tiếng “A”, âm điệu trầm bổng thể hiện trọn vẹn sự bối rối trong lòng.
Giang Nhất Ẩm hỏi Tĩnh Tĩnh: “Mẫu mì Dương Xuân còn không?”
“Còn ạ.” Tĩnh Tĩnh gật đầu, lấy ra một bát mì.
Lần đầu tiên nhìn thấy không gian dị năng, Lý Huyên kinh ngạc mở to mắt.
Tĩnh Tĩnh lại lấy ra bốn loại đồ ăn kèm khác nhau: “Chị Lý Huyên, chị thích loại nào?”
Sau đó cô bé giới thiệu sự khác biệt của bốn loại.
Lý Huyên trông có vẻ do dự, nhưng từ sự chuyển động liên tục nơi cổ họng có thể thấy, khoang miệng cô ấy đã tiết ra một lượng lớn nước bọt.
Ngoại trừ Giang Nhất Ẩm, mọi người đều rất thấu hiểu trạng thái này của cô ấy. Tĩnh Tĩnh đột nhiên nhìn sang: “Chị Giang, có thể tặng cả bốn phần đồ ăn kèm cho chị Lý Huyên được không ạ?”
Cô mỉm cười, gật đầu: “Tất nhiên là được, nhưng nếu em định cho cả bốn loại vào bát mì, chị khuyên mỗi loại nên cho ít một chút, nếu không sẽ ảnh hưởng đến hương vị của mì đấy.”
Lý Huyên gật đầu, theo bản năng đi về phía nhà bếp, bước được vài bước lại đột nhiên dừng lại, cười khổ rồi quay về bàn.
Mọi người đều nghi hoặc nhìn cô ấy, không biết cô ấy đang làm trò gì. Cô ấy tự giễu lắc đầu: “Quen thói có đồ ngon gì cũng phải chừa lại một nửa cho anh ta, nhất thời vẫn chưa thích ứng được.”
Vừa nói, cô ấy vừa kéo chiếc bát về phía mình, cẩn thận mở nắp đậy trong suốt ra.
Trong không gian dị năng, ngay cả thời gian cũng ngưng đọng, sợi mì giống như vừa mới vớt ra khỏi nồi, nước dùng trong vắt, từng sợi mì tơi xốp rõ ràng, hơi nóng quyện cùng mùi thơm tỏa ra, chỉ mất vài giây đã kích thích dạ dày vốn đã lâu không được thỏa mãn.
Lý Huyên run rẩy trút hết đồ ăn kèm vào bát mì, trộn qua loa rồi bắt đầu ăn từng ngụm lớn.
Đang ăn, những giọt nước mắt đột nhiên rơi lã chã vào bát. Mọi người đều tưởng cô ấy nhớ lại quá khứ với Vương Cường, nào ngờ cô ấy vừa lau mắt vừa nghẹn ngào: “Ngon quá, cả đời tôi chưa bao giờ được ăn thứ gì ngon thế này.”
Nhìn tuổi tác của cô ấy, hẳn là sinh ra sau mạt thế, cũng khó trách lại bị một bát mì chinh phục.
Đợi Lý Huyên ăn hòm hòm rồi, Giang Nhất Ẩm mới bắt đầu tiếp thị bản thân: “Bát mì này là một trong những món ăn do khu ẩm thực của tôi làm ra. Chỗ tôi còn rất nhiều đồ ăn ngon, nếu cô trở thành nhân viên của tôi, mỗi ngày cô sẽ ăn cơm cùng tôi, chỗ ở cũng có ký túc xá cho nhân viên. Tuy hiện tại điều kiện ký túc xá còn khá đơn sơ, nhưng mỗi người một phòng đơn thì vẫn có thể đảm bảo.”
Lý Huyên không kìm được lộ ra vẻ khao khát.
“Hơn nữa mỗi tháng tôi còn trả lương cho cô. Thời gian thử việc là ba tháng, lương 500 Tinh hạch cấp một. Sau ba tháng nếu cô thích nghi được với công việc ở khu ẩm thực, hai bên đều hài lòng về nhau thì cô sẽ được nhận chính thức. Sau khi chính thức, lương là 800 Tinh hạch cấp một mỗi tháng, làm năm ngày nghỉ hai ngày, nếu có sự kiện cần làm thêm giờ sẽ tính riêng tiền tăng ca.”
Cô tuôn một tràng, lúc này mới phát hiện không chỉ Lý Huyên, mà những người khác cũng sáng rực hai mắt. A Hùng bày ra vẻ thèm thuồng: “Bà chủ, cô trả lương cao quá, tôi cũng muốn đến làm thuê cho cô rồi đấy.”
“Hả? Cao lắm sao?” Cô dựa trên vật giá của khu ẩm thực để xác định mức lương, hơn nữa với tình hình kinh doanh ngày càng tốt của khu ẩm thực, cô kiếm ròng 800 Tinh hạch cấp một cũng chỉ mất hai ba ngày mà thôi.
Lam Lăng bày ra vẻ cạn lời: “Cô cũng quá không hiểu sự đời rồi. Cho dù là căn cứ lớn như Ngô Đồng, người bình thường có công việc ổn định cũng không nhiều. Thu nhập hàng tháng thường d.a.o động từ 300 đến 500 Tinh hạch, chừng đó là đủ để trả tiền thuê phòng 4-6 người và thức ăn đơn giản trong một tháng rồi.”
Cô ấy tuôn một tràng dài, sau đó dùng biểu cảm "cô có phải là kẻ ngốc nhiều tiền không" để nhìn cô.
Giang Nhất Ẩm chấn động. Cô quy đổi một Tinh hạch cấp một tương đương với một đồng để tính toán, nếu không phải là mạt thế, trả lương tám trăm một tháng (lại còn không có bảo hiểm) mà tuyển được người mới là lạ.
Nhưng sự thật là: Tám trăm Tinh hạch đã là mức lương cao ngất ngưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dù kinh ngạc, cô vẫn không định thay đổi quyết định này. Khoan bàn đến việc khu ẩm thực không cần quá nhiều nhân viên, Robot AI mô phỏng sinh học đã đủ để lo liệu công việc của cửa hàng, nên cô sẽ không tuyển nhiều người. Thêm vào đó, địa điểm làm việc lại ở nơi hoang dã, ít nhiều sẽ khiến nhân viên e ngại. Giống như thời bình trước đây, những người làm việc ở khu vực rủi ro cao thì lương cũng sẽ cao hơn nhiều so với các vị trí tương đương ở thành phố.
Vì vậy cô nhìn Lý Huyên nói: “Mức lương tạm thời quyết định như vậy, nếu cô đồng ý, tôi sẽ ký hợp đồng với cô trước khi đoàn thương nhân rời đi, đợi lúc chúng tôi quay về sẽ đưa cô đi cùng.”
Lý Huyên như đang trong mộng: “Tôi thực sự có thể đi cùng mọi người sao?”
“Tất nhiên rồi,” cô mỉm cười ôn hòa, “Hoặc cô cũng có thể khoan hãy ký hợp đồng với tôi, đợi sau khi trở về, nếu cô muốn sống ở Căn cứ Mộc Lan hơn, tôi nghĩ họ cũng sẽ không từ chối cô.”
Lam Lăng dõng dạc tuyên bố: “Tất nhiên, Mộc Lan hoan nghênh mọi phụ nữ sẵn sàng sống độc lập.”
Lý Huyên lại một lần nữa rơm rớm nước mắt, nhưng lần này là vì xúc động, cô ấy gật đầu liên tục: “Tôi đồng ý.”
Cô ấy ôm mặt: “Đồng Tâm tuy cũng rất tốt, nhưng ở đây có quá nhiều ký ức mà tôi không muốn nhớ lại, tôi muốn rời khỏi đây để bắt đầu một cuộc sống mới.”
Vài người lại bàn bạc thêm một số chi tiết, cuối cùng quyết định để Lý Huyên theo họ về nhà khách trước, tránh việc Vương Cường quay lại rồi lại đ.á.n.h cô ấy.
Về nhà khách chưa được bao lâu, nhóm Cố Hoài Đình đã trở về, mang theo một tin tốt: Cuộc đàm phán với Đồng Tâm đã kết thúc.
Toàn bộ trái cây mà Giang Nhất Ẩm muốn đều được mua đủ số lượng. Vì Đồng Tâm có sẵn đủ hàng tồn kho, nên chỉ cần để Tĩnh Tĩnh thu hết vào không gian là xong.
Nhưng chuyện của Lý Huyên lại là một biến cố. Nghe họ kể xong đầu đuôi câu chuyện, và biết cô định thuê người về khu ẩm thực, Cố Hoài Đình có vẻ không tán thành.
Anh gọi cô ra khỏi phòng, đi thẳng vào vấn đề: “Khu ẩm thực của cô chẳng phải có Robot AI mô phỏng sinh học rất cao cấp sao? Dường như không cần thiết phải thuê nhân viên.”
Cô đâu thể nói là do Hệ thống yêu cầu, đành phải đáp: “Robot AI mô phỏng sinh học tuy dùng tốt, nhưng đắt lắm, tôi chỉ nỡ mua loại rẻ nhất thôi, rất nhiều việc vẫn không xử lý được, nên thuê một nhân viên phụ việc lặt vặt cũng tốt mà.”
“Cô và Lý Huyên cũng mới quen biết chưa lâu, lỡ như...”
Đôi mắt sâu thẳm của anh tràn ngập sự lo lắng. Bị ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm, bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy tim đập thình thịch.
Giang Nhất Ẩm quay đi chỗ khác, rất sợ tiếng tim đập thình thịch của mình sẽ bị đối phương nghe thấy, thế là theo bản năng phóng to giọng nói để che đậy: “Tôi thấy cô ấy chắc không có vấn đề gì đâu, hơn nữa khu ẩm thực cũng không sợ những kẻ có ý đồ xấu.”
Anh dường như ngộ ra điều gì, hạ giọng hỏi: “Dị năng của cô có đặc tính từ chối sao?”
“Đặc tính từ chối là gì?”
“...”
Có thể thấy, Cố Hoài Đình có chút cạn lời.
Biểu cảm này khiến anh trông ngốc nghếch đáng yêu hơn hẳn, cảm giác khiến người ta tim đập chân run cũng theo đó nhạt đi, cô rốt cuộc cũng dám nhìn anh mỉm cười: “Vì một số lý do, tôi không hiểu biết nhiều về kiến thức dị năng, lúc nào anh rảnh có thể dạy tôi được không?”
“Chuyện đó thì không thành vấn đề,” anh gật đầu, “Đặc tính từ chối tức là dị năng của cô có thể tùy theo ý muốn của cô mà không cho phép người khác xâm nhập, thông thường dị năng hệ tinh thần sẽ có đặc tính tương tự.”
Anh lập tức giải đáp thắc mắc của cô, Giang Nhất Ẩm nghe xong liền gật đầu: “Đúng, khu an toàn có đặc tính này.”
Đang nói chuyện, đột nhiên nghe thấy dưới lầu có tiếng ồn ào. Hai người vừa vặn từ hành lang nhìn xuống, chạm ngay ánh mắt của người bên dưới.