Đối với Celia Starship mà nói, một khách hàng tiềm năng như cô sẵn sàng thuê đường bay và sảng khoái thanh toán luôn tiền thuê ba năm một lần đương nhiên là vô cùng tuyệt vời. Mặc dù qua phân tích, họ khá coi trọng tương lai của Phố Trân Tu, nhưng trọng điểm chẳng phải nằm ở hai chữ "tương lai" sao.
Cửa hàng vừa mới khai trương này tuy đã có chút danh tiếng, nhưng nếu đặt trong toàn bộ lãnh thổ của Văn minh Dona, thì thuộc dạng ngay cả một gợn sóng cũng chưa tạo ra được.
Cho nên họ cho rằng, khu ẩm thực muốn thực sự làm lớn làm mạnh, kiểu gì cũng phải mất vài năm thậm chí mười mấy năm. Vậy trong khoảng thời gian này có thể phát được bao nhiêu chuyến phi thuyền? Thuê một tuyến đường bay nhưng phần lớn thời gian đều để trống, thế thì bản thân họ chẳng phải là kiếm lời không công sao.
Về điều này, người bạn của Cố Hoài Đình còn nhận được một lời khen ngợi nho nhỏ, cho rằng bản hợp đồng anh ta ký rất tốt.
Không ai biết rằng sự lựa chọn này căn bản không phải do anh ta dẫn dắt, mà là bản thân Giang Nhất Ẩm đã định làm như vậy.
Và Celia Starship cũng rất nhanh ch.óng nhận ra, bản hợp đồng này họ chẳng chiếm được chút tiện nghi nào.
Bởi vì cái tên Phố Trân Tu, rất nhanh đã giống như virus, lan truyền rộng rãi trong dân chúng Dona.
Hết cách rồi, nền văn minh càng phát triển, sự theo đuổi "cuộc sống tươi đẹp" của con người càng mãnh liệt. Dù sao thì mọi người đều có tiền có thời gian, cuộc sống bình yên, xã hội lại ổn định... Không hưởng thụ thì còn biết làm gì nữa?
Ăn mặc ở đi lại, là bốn việc lớn của đời người. Trớ trêu thay, Văn minh Dona cũng không biết từ lúc nào, cây công nghệ về ẩm thực càng điểm càng lệch, giống như một con bò điên đang lao nhanh, hoàn toàn không có khả năng kéo lại.
Trong hệ thống ẩm thực đã trải qua vô số lần dung hợp lớn, không phải là không có đồ ăn ngon, nhưng việc dựa vào mở hộp mù để tìm được thức ăn hoàn toàn hợp khẩu vị của mình thực sự quá khó.
Nhưng Phố Trân Tu thì khác. Theo lời của những người đã trở thành khách hàng trung thành, thì đó là: "Phố Trân Tu không có món nào dở! Nếu bạn cảm thấy món nào không ngon, đừng nghi ngờ, là vị giác của bạn có vấn đề rồi."
Đánh giá cao như vậy, lại còn mang theo chút ý khiêu khích, làm sao không thu hút sự chú ý và tâm lý phản nghịch của mọi người cho được.
Cái gì? Bạn nói cái gì cũng ngon, không ngon lại là vấn đề của tôi? Vậy tôi phải xem xem có đúng là như vậy không.
Mang theo tâm trạng này quyết định đi "thách thức" một phen, số người ngày càng đông, rồi từng người một đều hóa thân thành đảng "thật thơm" (tự vả).
Phố Trân Tu giống như một hố đen khổng lồ, hút những kẻ mang lòng hiếu kỳ vào trong, một thời gian sau nhả ra thì toàn biến thành fan cuồng.
Con người mà, thường có kiểu suy nghĩ "mọi người đều say mình ta tỉnh". Càng nhiều người pr, càng nhiều người "thật thơm", lại càng cảm thấy mình không thể đồng lưu hợp ô, nhất định phải đi vạch trần bộ mặt thật của Phố Trân Tu. Trớ trêu thay, nếu không thể đưa ra bằng chứng đủ sức thuyết phục, chứng minh bản thân thực sự đã trải nghiệm thực tế rồi mới đưa ra đ.á.n.h giá, thì lời nói ra không những không ai tin mà còn rước lấy sự trào phúng của mọi người. Thế là những người này đều tự bỏ tiền túi chạy đi "đánh giả", và sau đó...
Fan cuồng +1, +1, +1...
Không biết ai là người đầu tiên lấy chuyện này ra làm meme để đùa, gây ra một trận "hahaha", lại một lần nữa gián tiếp quảng bá cho Phố Trân Tu.
Tóm lại, trong tình huống ngay cả Giang Nhất Ẩm cũng bất ngờ này, tệp khách hàng của Phố Trân Tu giống như quả cầu tuyết lăn càng ngày càng lớn. Nửa tháng đầu, tuyến đường bay ngắn hạn do Celia Starship mở kết nối với hai hành tinh lân cận, tổng cộng mới bay có ba chuyến phi thuyền, mọi thứ dường như vẫn nằm trong tầm kiểm soát.
Kết quả đến nửa tháng sau, mọi chuyện liền mất kiểm soát. Người của Celia Starship phát hiện hai tuyến đường bay này xuất hiện báo động đỏ — tiền thuê tháng này lại thu không đủ chi, họ tương đương với việc đang tự móc tiền túi ra để duy trì hai tuyến đường bay này.
Truy cứu nguyên nhân, phi thuyền xuất phát từ chỗ nửa tháng cộng lại mới có ba chuyến, đến nay mỗi ngày mỗi tuyến đều có ba chuyến, mà đây vẫn là do họ đã kiểm soát số lượng chuyến bay rồi. Đổi lại là mỗi ngày nhận được lượng lớn khiếu nại, yêu cầu mạnh mẽ tăng số lượng phi thuyền và rút ngắn thời gian cất cánh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đội ngũ chuyên gia của Celia Starship nhanh ch.óng tiến hành thống kê. Nếu muốn kiểm soát sự bất mãn của hành khách trong phạm vi hợp lý, hai tuyến đường bay mỗi ngày ít nhất phải sắp xếp sáu chuyến phi thuyền mới được.
Nói cách khác, hai tuyến đường bay một ngày phải có 24 lượt đi về, như vậy còn chưa chắc đã đưa được toàn bộ khách hàng đến Phố Trân Tu trong ngày.
Tuy nhiên, không đến được trong ngày cũng chẳng sao, chỉ cần lên kế hoạch cẩn thận với công ty du lịch, sắp xếp lệch tuyến đường du lịch của hành khách, về cơ bản đảm bảo ngày hôm sau lên thuyền là gần như có thể xoa dịu được cảm xúc của khách hàng rồi.
Vấn đề là, họ phải chịu lỗ vốn!
Tiền thuê đường bay sau khi chia đều cho mỗi ngày, tối đa chỉ chống đỡ được hai tuyến đường bay cộng lại bốn chuyến phi thuyền, vượt quá thì tương đương với việc họ tự bỏ tiền túi.
Điều này đương nhiên là vạn vạn không được.
Celia Starship đâu phải làm từ thiện, sao có thể chấp nhận khoản lỗ như vậy. Thế là đành phải c.ắ.n răng, cầm bản hợp đồng vừa ký chưa đầy một tháng đến tìm Giang Nhất Ẩm, cố gắng thay đổi hợp đồng một cách êm thấm.
Cô đương nhiên cũng không ngốc, huống hồ đã sớm chuẩn bị cho tình huống này, cục diện này cũng là điều cô vô cùng mong đợi.
Đừng thấy trước đây có vẻ như Celia Starship chủ động đến tìm cô hợp tác, trên mặt như được dát vàng, nhưng loại công ty lớn này trong xương tủy thực chất vẫn rất kiêu ngạo. Hợp đồng của họ là theo khuôn mẫu, các điều khoản có thể thương lượng thay đổi cơ bản chỉ có hai, một là thời hạn thuê, hai là thời gian thanh toán tiền thuê.
Và sự thay đổi của hai điều khoản này, cũng chỉ là chọn một trong vài phạm vi mà họ cho phép mà thôi.
Lúc ký hợp đồng cô không hề nói gì về những điều này, có thể nói là vô cùng sảng khoái, nhưng lúc này các người lại muốn đến thay đổi hợp đồng?
Thật ngại quá, tôi không đồng ý.
Hợp đồng đã ký rồi, tiền thuê cũng đã thanh toán thẳng ba năm theo đúng thỏa thuận. Cô c.ắ.n c.h.ế.t không chịu thay đổi, Celia Starship phát hiện — lại thật sự chẳng có cách nào ép buộc được.
Bà chủ của Phố Trân Tu chỉ là một người vừa mới di cư từ một tiểu thế giới nào đó đến, theo lý mà nói, những người bản địa có quyền có thế như họ sẽ không để vào mắt. Nhưng trớ trêu thay, đứng sau lưng cô lại là một Cố Hoài Đình, họ không dám tùy tiện ra tay.
Với tư cách là người bản địa, họ thậm chí còn hiểu rõ thực lực của Cố Hoài Đình hơn cả người làm vợ như cô, có những lằn ranh đỏ trước nay không bao giờ dám chạm vào.
Vì vậy, Celia Starship đành ngồi trên đống lửa. Bây giờ xem ra, họ dường như chỉ còn một con đường là cưỡng chế cắt giảm chuyến bay, mặc kệ những lời khiếu nại kia.
Mặc dù họ cứ không phát thuyền, những hành khách đó tự nhiên chẳng có cách nào, mà phía cô dường như cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt. Nhưng đừng quên, con đường đến trạm không gian đâu chỉ có một cách là ngồi phi thuyền.
Hành khách hoàn toàn có thể chọn dừng chân ở hành tinh có siêu thang máy mặt đất - không gian. Mặc dù thang máy một lần chỉ chở được 50 người, nhưng nếu một ngày lên xuống không ngừng, sức chứa cũng lên tới cả ngàn người rồi.
Cho nên họ không có cách nào nắm thóp được mạch m.á.u này, ngược lại còn uổng công làm ảnh hưởng đến uy tín của chính mình, thuộc dạng chiêu tồi tệ g.i.ế.c địch có thể được một ngàn, nhưng bản thân tổn thất nói không chừng lên tới một ngàn hai.
Hết cách rồi, cuối cùng vẫn phải bàn bạc với cô mới được.
Sau khi ép Celia Starship liên tục hạ thấp tư thế, cuối cùng cô cũng nhả ra.