Tôi Ở Mạt Thế Kinh Doanh Thành Mỹ Thực

Chương 34: Hợp Tác Giữa Ba Bên



 

Căn cứ Ngô Đồng quả nhiên giữ lời, cô thở phào nhẹ nhõm, không cần lo lắng số Lam Toản vất vả tích cóp bị trừ sạch nữa.

 

Nhìn chiếc rương báu to đùng, cô xoa xoa hai bàn tay, tràn đầy mong đợi chọn mở ra.

 

Nắp rương hình vòng cung từ từ mở ra, một luồng ánh sáng bảy màu từ trong rương tỏa ra.

 

Một lúc lâu sau ánh sáng tan đi, một quả cầu ánh sáng màu xanh băng lơ lửng trên rương.

 

Cô liếc mắt nhìn thấy hai chữ “Dị năng”, trái tim kích động đập thình thịch — Không phải chứ, cô may mắn đến vậy sao?

 

Giây tiếp theo cô nhìn rõ tên đầy đủ của phần thưởng: Dị năng hệ Băng - Trải nghiệm Băng Tiễn.?

 

Bộ não đang kích động bình tĩnh lại, cô xem xét phần giải thích phần thưởng.

 

Cái gọi là bản trải nghiệm, chính là sau khi sử dụng, cô có thể b.ắ.n ra Băng Tiễn để tấn công, tổng cộng có ba cơ hội, mỗi lần có thể b.ắ.n ra 5 mũi Băng Tiễn, và mỗi lần trải nghiệm giới hạn trong ba mươi phút.

 

Thôi được rồi, mặc dù là bản trải nghiệm, nhưng cũng có thể làm đòn sát thủ của cô, dù sao ai lại đi đề phòng một người bình thường đột nhiên sử dụng dị năng chứ.

 

Phần thưởng là vật phẩm ảo, được lưu trữ trực tiếp trong Hệ thống, khi cần sử dụng chỉ cần nghĩ trong đầu là được, cũng khá tiện lợi.

 

Mở rương báu xong chưa được bao lâu, Cố Hoài Đình và Trịnh Tuệ Quyên cùng nhau xuất hiện. Ngoài mấy đồng đội thường thấy, hôm nay Tĩnh Tĩnh cũng đi cùng.

 

“Bà chủ,” Trịnh Tuệ Quyên chào hỏi cô, “Hôm nay có thời gian không? Muốn bàn với cô chuyện hợp tác.”

 

“Có chứ, vừa hay trưa nay mọi người ở lại ăn cơm luôn đi, chỗ tôi có thịt heo rừng biến dị.” Cô vui vẻ đáp lời.

 

Trịnh Tuệ Quyên không hề từ chối: “Vậy tôi không khách sáo đâu, chúng tôi cũng lâu lắm rồi chưa được ăn thịt heo.”

 

Cô thích nhất là tính cách sảng khoái này của đối phương.

 

Giao thức ăn đã chuẩn bị xong cho Tĩnh Tĩnh cất giữ, cô cởi tạp dề ngồi vào bàn.

 

Cố Hoài Đình giải thích chi tiết dự định của bọn họ.

 

Giang Nhất Ẩm lúc này mới biết hóa ra giữa các căn cứ vẫn luôn tồn tại tổ chức “Đội buôn”.

 

Sau Mạt thế, giao thông và thông tin liên lạc đều bị đả kích chí mạng, những người sống sót rất khó liên lạc với nhau. Mãi cho đến khi số lượng dị năng giả tăng dần, những người có thực lực mạnh mẽ đủ để băng qua các khu vực nguy hiểm đến các căn cứ khác, tình trạng này mới dần được cải thiện.

 

Dần dần hình thành nên những tổ chức chuyên đi lại giữa các căn cứ, bán lại đặc sản của các căn cứ khác nhau, giúp truyền đạt tin tức.

 

Vốn dĩ ba căn cứ Ngô Đồng, Xương Hưng và Mộc Lan đều có đội buôn của riêng mình, nhưng một chuyện xảy ra trước đó đã khiến đội buôn của Mộc Lan bị tiêu diệt toàn bộ, đến nay vẫn chưa thể phục hồi nguyên khí để tổ chức lại.

 

Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Trịnh Tuệ Quyên vô cùng khó coi: “Nếu không phải Xương Hưng thấy lợi quên nghĩa, sao chúng tôi lại rơi vào hoàn cảnh hiện tại! Nếu không phải không có bằng chứng, chúng tôi đã sớm liều mạng với Xương Hưng rồi!”

 

Cố Hoài Đình lắc đầu: “Cho dù có bằng chứng, các người cũng không tiện trực tiếp trở mặt với Xương Hưng.”

 

Trịnh Tuệ Quyên tức giận đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, nhưng không phản bác lại câu nói này, xem ra bọn họ còn có nỗi khổ tâm.

 

Giang Nhất Ẩm không muốn xát muối vào vết thương của mọi người ở Căn cứ Mộc Lan, thế là chuyển chủ đề: “Vậy nên các người muốn hợp tác thành lập một đội buôn mới sao?”

 

“Đúng vậy,” Cố Hoài Đình gật đầu, “Thực lực của đội chúng tôi là đủ, nhưng trước đây không có hàng hóa phù hợp, tôi không muốn tranh giành lợi ích với đội ngũ chính thức.”

 

“Nhưng nếu Trương đoàn trưởng cũng muốn làm vụ làm ăn này thì sao?” Cô hơi nhíu mày, hiện tại cô vừa mới đạt được thỏa thuận hợp tác với Căn cứ Ngô Đồng, mối quan hệ đang trong thời kỳ trăng mật, nếu đối phương cũng có dự định này, cô thật sự không tiện một lời từ chối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cố Hoài Đình lại lắc đầu: “Trương đoàn trưởng sẽ không làm như vậy đâu, trừ phi cô đồng ý gia nhập Căn cứ Ngô Đồng.”

 

Suy nghĩ một lát cô chợt hiểu ra.

 

Một khi thức ăn của khu ẩm thực được bán dưới danh nghĩa đội buôn chính thức của Căn cứ Ngô Đồng, trong mắt những người khác hai bên chính là cùng chung một chiếc thuyền. Nếu có âm mưu quỷ kế gì, Căn cứ Ngô Đồng tự nhiên sẽ đứng mũi chịu sào.

 

Nhưng thực tế cô và Căn cứ Ngô Đồng căn bản không phải là quan hệ phụ thuộc, bọn họ đương nhiên không muốn làm người đỡ đạn.

 

Nghĩ thông suốt điểm này cô liền không còn gì lo lắng nữa, tiếp tục nghe bọn họ nói về các chi tiết khác.

 

Cố Hoài Đình lấy ra tấm bản đồ kia: “Đây là sự phân bố các căn cứ của người sống sót mà tôi biết hiện tại. Giao thông không thuận tiện, đi đến những nơi quá xa một chuyến mất quá nhiều thời gian, mức độ nguy hiểm cũng tăng lên gấp bội, tôi cảm thấy không đáng, vì vậy tôi cho rằng tuyến đường này là giải pháp tối ưu.”

 

Trên bản đồ đã vẽ ra một đường màu đen, ngoại trừ điểm xuất phát là Căn cứ Ngô Đồng, tuyến đường này còn kết nối năm căn cứ khác.

 

Cô hoàn toàn mù tịt về những thứ này, chỉ nhìn bản đồ không nói gì. Trịnh Tuệ Quyên đưa ra ý kiến phản đối: “Mặc dù tuyến đường này có thể đến được khá nhiều căn cứ, nhưng ba căn cứ này đều rất nhỏ, e là không có sức mua gì đâu nhỉ?”

 

“Đúng vậy, vì vậy mục tiêu khách hàng lớn nhất của chúng ta là hai căn cứ này, ba căn cứ trước chỉ bán lẻ một chút và tiếp tế thôi.” Anh trước tiên đồng tình với lời của đối phương, rồi lại chuyển hướng, “Nhưng ba căn cứ này có rất nhiều dị năng giả hệ Mộc, thực vật biến dị được trồng trọt phong phú hơn cả Ngô Đồng, có lẽ sẽ có nguyên liệu mà bà chủ cần.”

 

Không ngờ anh lại cân nhắc đến cả điểm này, trong lòng Giang Nhất Ẩm ấm áp, gật đầu nói: “Nếu có nhiều nguyên liệu hơn, có thể thử làm thêm nhiều loại mỹ thực khác nhau.”

 

Anh tiếp lời: “Mặc dù điểm bán hàng lớn nhất của chúng ta là khả năng hồi phục mạnh mẽ, nhưng sự thơm ngon cũng có sức hút đủ lớn, Đội trưởng Trịnh chắc hẳn rất hiểu điều này.”

 

Trịnh Tuệ Quyên đương nhiên có thể hiểu, nếu không bọn họ cũng sẽ không dăm ba bữa lại đến đóng gói đồ ăn mang về.

 

Cố Hoài Đình lại nói: “Hơn nữa tuyến đường hành thương không phải là cố định bất biến, chúng ta có thể điều chỉnh lại dựa theo tình hình thực tế, tương lai có lẽ có thể phát triển thêm nhiều tuyến đường hơn.”

 

Anh suy nghĩ chu đáo lại biết linh hoạt biến thông, rốt cuộc đã thuyết phục được Trịnh Tuệ Quyên.

 

Sau đó là về việc cung cấp hàng hóa, Giang Nhất Ẩm chủ động bày tỏ: “Sau này tôi có thể đặc biệt dành ra một chút thời gian để cung cấp những thứ các người cần, nhưng có một vấn đề… Giá cả của thức ăn tôi không thể thay đổi.”

 

Cô có thể tặng thức ăn miễn phí cho người khác, nhưng nếu giao dịch bình thường thì bắt buộc phải theo giá định sẵn của Hệ thống, nếu không tinh hạch thu được sẽ không thể vào hóa đơn Hệ thống, mà cô mua nguyên liệu lại phải trừ tiền từ hóa đơn Hệ thống.

 

Một hai đơn hàng ưu đãi thì còn dễ nói, nếu giảm giá số lượng lớn, thu chi mất cân bằng quá mức, cô có thể ngay cả nguyên liệu cũng không mua nổi.

 

Nhưng Cố Hoài Đình lại cảm thấy đây không phải là vấn đề: “Giá cô định vốn dĩ không đắt, chúng tôi mua với giá gốc, vận chuyển đến các căn cứ khác hoàn toàn có thể bán với giá gấp mấy lần.”

 

Cô chớp chớp mắt: “Gấp mấy lần, thế này quá đắt rồi.”

 

Trịnh Tuệ Quyên cười: “Đồ của cô khả năng hồi phục mạnh lại ngon, hơn nữa chúng tôi mạo hiểm vận chuyển cũng là chi phí mà.”

 

A Hùng có điểm chú ý khác: “Phần lớn thức ăn do dị năng giả trị liệu làm ra khó ăn như t.h.u.ố.c vậy, đồ của bà chủ ngon như thế, đắt mấy tôi cũng sẵn sàng mua.”

 

Đã mọi người đều cảm thấy giá cả không thành vấn đề, cô cũng không tranh cãi nữa, có thể kiếm thêm tiền ai lại không muốn chứ?

 

Cuối cùng ba bên đã thống nhất việc phân chia lợi nhuận. Bọn họ nhập hàng trả toàn bộ tiền, sau khi bán ra trừ đi tiền vốn nhập hàng, số tinh hạch còn lại sẽ được chia theo tỷ lệ 4.5: 3.5: 2 cho đội của Cố Hoài Đình, đội của Trịnh Tuệ Quyên và cô.

 

Hai phần lợi nhuận này hoàn toàn thuộc về cô, không cần nộp lên cho Hệ thống, cô rất hài lòng với điều này.

 

Bàn bạc xong chuyện hợp tác, Cố Hoài Đình cho biết ngày mai sẽ mang hợp đồng đến, sau khi ba bên ký kết là có thể chuẩn bị cho chuyến hành thương đầu tiên.

 

Trong lúc nói chuyện, mọi người chợt nghe thấy trong rừng truyền đến động tĩnh, nhao nhao quay đầu nhìn sang, liền thấy một bóng người đột nhiên lao ra.