Tôi Ở Mạt Thế Kinh Doanh Thành Mỹ Thực

Chương 278: Cậu Đúng Là Chẳng Hiểu Gì Cả



 

Giang Nhất Ẩm trực tiếp nhét cái lọ vào túi mình: “Thứ này tôi tịch thu, tôi nói này, cậu có thể đi đường chính đạo một chút được không? Sư phụ trước đây dạy cậu như vậy à!”

 

Tề Dược Ninh khóc đủ rồi, nỗi lòng khó chịu cũng đã giải tỏa được không ít, tài năng đấu võ mồm cũng quay trở lại, khàn giọng nói: “Nếu không phải ông ấy luôn thiên vị cô, tôi sao lại…”

 

Bốp…

 

Cô không định nuông chiều đối phương nữa, trực tiếp đ.ấ.m một cú vào đầu cậu ta, Tề Dược Ninh không hề phòng bị, trán đập vào bia mộ, những lời muốn nói tự nhiên cũng bị cắt ngang.

 

Cô cười lạnh: “Cậu luôn nói sư phụ thiên vị, bằng chứng đâu? Từ nhỏ đến lớn, hai chúng ta ăn như nhau, mặc như nhau, dụng cụ luyện bếp cũng là hai bộ y hệt, ngoài việc cuối cùng sư phụ giao t.ửu lâu cho tôi, còn có chuyện gì hai chúng ta không giống nhau?”

 

Tề Dược Ninh mím môi, lúc này trong lòng cậu ta đã thừa nhận mình không phải là người có tài quản lý t.ửu lâu, nhưng không có nghĩa là cậu ta sẵn lòng thừa nhận điều này với “kẻ thù”.

 

Nhưng đôi khi im lặng lại đại diện cho một câu trả lời nào đó, cơn tức của cô đã nguôi đi một chút, dứt khoát ngồi xuống trước mộ, bình tĩnh nói: “Cậu nói sư phụ thiên vị, nhưng cậu nghĩ kỹ lại xem, lúc nhỏ người không chịu chăm chỉ luyện bếp là ai? Chẳng lẽ sư phụ chỉ dốc hết tâm huyết dạy dỗ tôi thôi sao? Chẳng phải là cậu la hét không chịu luyện, đ.á.n.h cũng không nghe.”

 

Tề Dược Ninh lí nhí: “Dù sao cũng không bằng cô, việc gì phải tự rước lấy nhục.”

 

“Hừ, cần cù bù thông minh cũng không chịu, còn nói sư phụ thiên vị?” Cô bĩu môi, “Nếu cậu không có hứng thú với nấu nướng, sư phụ cũng không ép buộc, để cậu đi làm những việc mình muốn, có một người ba như vậy cậu còn không mừng thầm sao? Kết quả cậu lại quay ngược lại cho rằng ông ấy thiên vị, làm sao, san bằng hết mọi con đường rồi trách người khác không đi cho đàng hoàng à?”

 

“…Nhưng tôi mới là con trai ông ấy.”

 

Cô mất kiên nhẫn lắc đầu: “Thì sao chứ, nhà Thanh đã mất rồi có được không, còn chơi trò cha truyền con nối à? Hơn nữa, sao cậu biết sư phụ không nghĩ đến việc t.ửu lâu có phần của cậu?”

 

Tề Dược Ninh lập tức chống đầu dậy, miệng thì nói “cô đừng hòng lừa tôi”, nhưng lại không biết rằng mặt mình đầy vẻ mong đợi.

 

Cô thầm lắc đầu, thực ra từ rất lâu trước đây cô đã nhận ra, cậu em trai nuôi này của mình chủ yếu là quá mong đợi được ba công nhận, đến mức dần dần chui vào ngõ cụt, không thể thoát ra được, liền đi theo một hướng cực đoan khác.

 

Thở dài một hơi, cô hỏi: “Những lời sư phụ nói với cậu lúc lâm chung, cậu đúng là chẳng hiểu gì cả.”

 

Tề Dược Ninh sững sờ.

 

Những lời ba nói lúc lâm chung…

 

Cậu ta không khỏi cẩn thận nhớ lại.

 

Lúc đó Tề Ngự Hải đã sắp không qua khỏi, bệnh viện đã úp mở bảo họ chuẩn bị hậu sự, cho nên mọi người cũng coi như có chút chuẩn bị tâm lý.

 

Thế là khi Tề Ngự Hải yêu cầu họ đều đến bệnh viện, trong lòng cậu ta đã có dự cảm.

 

Cậu ta tự nhiên hy vọng ba có thể cố gắng thêm một chút, biết đâu sau này còn có hy vọng.

 

Nhưng khi bước vào phòng bệnh, nhìn thấy ba sắc mặt hồng hào, giọng nói sang sảng như người không có chuyện gì, cậu ta liền biết đây là hồi quang phản chiếu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hôm đó Tề Ngự Hải rất phấn chấn, sau khi thấy cậu ta, Giang Nhất Ẩm và Du bá đều đã đến, liền kéo Du bá kể cho hai chị em nghe rất nhiều chuyện họ cùng nhau khởi nghiệp.

 

Lúc đó cậu ta lòng đầy bi thương, không có tâm trí nào nghe những câu chuyện quá khứ này.

 

Sau đó ba nói muốn để chị gái tiếp quản t.ửu lâu Ngự Sơn Hải, càng như sét đ.á.n.h ngang tai khiến cậu ta choáng váng, vừa định hỏi “tại sao”, ba đã trút hơi thở cuối cùng.

 

Từ đó, chuyện ngày hôm đó đã trở thành một nút thắt không thể gỡ trong lòng cậu ta, mỗi khi nhớ lại đều cảm thấy ba thật sự đã thiên vị cả đời, câu nói “A Ẩm sớm đã có tư cách tiếp quản vị trí bếp trưởng của Ngự Sơn Hải rồi”, giống như một con d.a.o cùn ngày đêm cứa vào tim cậu ta.

 

Cho nên cậu ta đã ép mình không nghĩ đến chuyện ngày hôm đó, cậu ta không muốn ba đã đi rồi, mà mình lại dần dần càng ngày càng oán hận ông.

 

Lúc này lại phát hiện ra rằng mình tuy không nghĩ đến nữa, nhưng hình ảnh ngày hôm đó lại không hề phai mờ, bị cô một câu khơi lại, từng câu từng chữ dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.

 

Chỉ là lúc này cậu ta đã không còn tinh thần tranh giành hơn thua nữa, cười khổ nói: “Cô muốn tôi hiểu cái gì? Ông ấy đã rành rành giao tâm huyết cho cô, nếu có sắp xếp gì cho tôi tại sao không nói thẳng, chẳng lẽ còn nói bóng nói gió gì sao.”

 

Đối với cái gã đầy mưu mẹo vặt vãnh, nhưng nói đến chuyện chính sự lại trở thành đầu gỗ này, cô thật sự tức không chịu nổi, không thể nhịn được nữa, liền vỗ một cái vào trán đối phương.

 

Tề Dược Ninh ôm trán vẻ mặt không phục, nhưng cô đã lên tiếng trước: “Cậu không nhớ chút nào sao? Trước khi nói để tôi tiếp quản vị trí bếp trưởng, sư phụ đã nhắc đi nhắc lại mấy lần bảo cậu theo Du bá.”

 

Cậu ta sững sờ, một lúc sau lẩm bẩm: “Có nhắc, thì sao chứ? Một đứa con nuôi như cô quản lý Ngự Sơn Hải, con ruột lại đi làm phục vụ cho cô à?”

 

“…Cậu cứ nói tiếp đi, biết đâu có thể làm sư phụ tức sống lại đấy.” Cô tức quá hóa cười, miệng đầy vẻ giễu cợt.

 

“Vậy thì ý là gì?” Cậu ta vặn lại.

 

“Sư phụ đã nói nhiều như vậy về chuyện chung tay với Du bá, hai người họ chỉ là bạn bè hợp ý mà còn có thể hợp tác ăn ý, chúng ta còn hơn họ một tầng quan hệ, chẳng lẽ không có nền tảng hợp tác tốt hơn họ sao?”

 

Mắt Tề Dược Ninh đột nhiên mở to: “Cô có ý gì? Không, không thể nào, ông ấy chưa bao giờ tiết lộ ý này…”

 

“Hừ, chẳng phải vì cậu luôn đứng núi này trông núi nọ, lúc thì hứng thú với cái này, lúc thì hứng thú với cái kia sao, trước đây sư phụ có đề nghị để cậu theo Du bá học quản lý t.ửu lâu, cậu nói sao?”

 

Cậu ta, cậu ta nói sao?

 

Cậu ta ôm đầu không lên tiếng, những lời phản bác, chống đối, bất kính của mình nói ra quá nhiều rồi, điều duy nhất có thể chắc chắn là, cậu ta chắc chắn không đồng ý.

 

“Điều sư phụ mong muốn nhất đương nhiên vẫn là cậu có thể kế thừa sự nghiệp của ông, nhưng cậu không có tài năng nấu nướng lại không chịu khổ, ông đành phải từ bỏ, nếu con đường ông mong đợi cậu đi nhất đã không thành, sư phụ thường nói vậy thì để cậu đi con đường mình muốn đi nhất, chỉ cần cuộc đời cậu vui vẻ ông cũng vui, kết quả cậu thì sao, chạy parkour trên đường đời à, sư phụ cũng không biết rốt cuộc cậu muốn gì nữa.”

 

“Thử đề nghị mấy lần để cậu theo Du bá học hỏi, cậu không phải mất kiên nhẫn thì cũng là tức giận, ông đành không nhắc nữa, nhưng cho đến khi sư phụ bệnh nặng cậu cũng không có định hướng, ông sao có thể không lo lắng cho cậu chứ? Nhưng tôi nghĩ sư phụ nhất định không muốn tranh cãi với cậu vào lúc đó, cho nên mới nói ẩn ý như vậy, kết quả hai người cậu và Du bá thì hay rồi, một người là con trai ruột của ông, một người là đối tác ăn ý nhiều năm, lại đều không thể lĩnh hội được ý của ông.”

 

Cô thì lại đoán được ý của sư phụ, giao cậu em trai nuôi cho Du bá để ông dạy dỗ, nhưng lúc đó cô lại không ngờ Tề Dược Ninh đối với mình đã có hận thù, mà Du bá cũng nhất thời sai lầm, hai người vừa hay nắm lấy cơ hội hợp mưu, gây ra một loạt biến cố sau này.

 

Cô đứng dậy phủi quần, nhìn xuống Tề Dược Ninh từ trên cao, lạnh lùng nói: “Sư phụ rõ ràng đã sắp xếp mọi thứ, mong đợi chúng ta giống như ông và Du bá, cùng nhau đưa Ngự Sơn Hải đến một tương lai tốt đẹp hơn, kết quả thì sao? Tề Dược Ninh, cậu nói xem cậu đã làm sư phụ thất vọng đến mức nào!”