Tôi Ở Mạt Thế Kinh Doanh Thành Mỹ Thực

Chương 110: Tôi Không Tin



 

Giang Nhất Ẩm ngây người, diễn biến này là điều cô không ngờ tới.

 

Bà lão này mọi người gọi bà là Lý nãi nãi, tóc đã bạc trắng cả rồi, nhưng vóc dáng vẫn khá thẳng tắp, hành động cũng không hề chậm chạp.

 

Nhưng dù nói thế nào bà cũng đã lớn tuổi rồi, đáng lẽ phải an hưởng tuổi già chứ không phải tiếp tục vất vả.

 

Có lẽ nhìn ra điều gì đó từ biểu cảm của cô, Lý nãi nãi lên tiếng trước: “Mấy lão già chúng ta không giúp được gì nhiều cho tiểu Trịnh, nhưng cũng không muốn ăn không ngồi rồi, dồn hết gánh nặng cuộc sống lên vai đám thanh niên các cháu. Cháu đừng thấy bà đã lớn tuổi, trước đây bà từng là bếp trưởng món Âu của khách sạn năm sao đấy, đến chỗ cháu làm việc tuyệt đối không nhận lương không đâu.”

 

Trong lòng cô khẽ động, không ngờ vị này lại từng là bếp trưởng.

 

Tính toán tuổi tác của đối phương, trước mạt thế Lý nãi nãi chắc chưa đến ba mươi tuổi. Nếu thực sự đạt đến cấp bậc bếp trưởng, thiên phú tuyệt đối không tồi.

 

Cô tuy cũng có tìm hiểu về món Âu nhưng không tinh thông. Khu ẩm thực tất nhiên sẽ không có cửa hàng món Âu chính thống, nhưng cũng có thể bán những món như bít tết áp chảo, quả thực rất cần một đầu bếp món Âu như vậy.

 

Suy nghĩ một chút, cô trả lời: “Lý nãi nãi, bây giờ bà có thể trổ tài cho cháu xem thử không?”

 

Đối phương sảng khoái cười lớn: “Đây là muốn khảo nghiệm bà đấy à? Được, vậy bà sẽ trổ tài cho cháu xem.”

 

Khu ẩm thực không có thiết bị chuyên dụng cho món Âu, nhưng Lý nãi nãi không bận tâm. Nhìn quanh một vòng rồi mượn chảo của Tiệm Bánh Kẹp, cô lại cung cấp một miếng thịt bò cùng các loại gia vị.

 

“Bà mặc tạp dề vào đi ạ, kẻo làm bẩn quần áo.”

 

Lý nãi nãi nhận lấy chiếc tạp dề trong tay cô, vô cùng cảm khái vuốt ve một lúc mới mặc vào, vừa mặc vừa thở dài: “Ôi, người bạn già này trước đây ngày nào bà cũng mặc, bây giờ đã bao lâu rồi không chạm vào nữa.”

 

Nói thì nói vậy, nhưng khi bà bắt đầu áp chảo bít tết, động tác lại không hề thấy chút xa lạ nào.

 

Căn cứ Mộc Lan không có điều kiện để Lý nãi nãi làm những việc này, cho nên Giang Nhất Ẩm nghĩ, đối phương có thể thành thạo như vậy, ngoài việc trước đây thực sự làm trong ngành này thời gian dài, có lẽ còn vì đã vô số lần mô phỏng mọi thứ trong đầu, chưa từng quên đi sự nghiệp đã từng gắn bó.

 

Một lát sau Lý nãi nãi bày bít tết ra đĩa đưa tới.

 

Rũ mắt nhìn xuống, một miếng bít tết vốn nguyên vẹn được chia làm ba phần. Thoạt nhìn bề mặt ba phần đều có màu nâu giống hệt nhau, nhưng nhìn từ mặt bên sẽ phát hiện ra sự khác biệt.

 

Miếng bên trái chỉ chín ba phần, bên trong vẫn còn ửng đỏ ươm ướt.

 

Màu sắc của miếng thịt ở giữa chuyển từ màu nâu cháy xém của lớp vỏ sang màu hồng nhạt ở tận cùng bên trong, ước chừng là mức độ chín bảy phần.

 

Còn miếng bên phải thì chín kỹ, cho đến tận tâm thịt cũng không thấy nửa điểm màu đỏ.

 

“Tiếc là pha nước sốt tiêu đen tươi không kịp nữa, nhưng chất lượng thịt bò của cháu tốt, hương vị nguyên bản sẽ không tệ đâu, cháu mau nếm thử đi.” Lý nãi nãi hai mắt sáng rực nhìn cô, giọng điệu tràn đầy mong đợi.

 

Cô mỉm cười gật đầu, trước tiên đưa miếng bít tết chín ba phần vào miệng.

 

Cảm giác đầu tiên là: Mềm.

 

Chất thịt c.ắ.n nhẹ một cái là đứt, không hề có cảm giác khó nhai. Trông có vẻ vẫn còn nước m.á.u, nhưng khi đưa vào miệng lại không có một chút mùi tanh nào. Sự mềm mại và tươi ngon của thịt bò thượng hạng đã hoàn toàn nắm bắt được vị giác của cô.

 

Miếng bít tết chín bảy phần thì dai hơn một chút. Lớp vỏ hơi cháy xém và phần thịt tươi mềm bên trong tạo nên sự tương phản mạnh mẽ, khiến thực khách vô cùng tận hưởng.

 

Mà miếng bít tết chín kỹ cũng nằm ngoài dự đoán, không hề có cảm giác “già” chút nào. Cảm giác khi nhai của nó trái ngược với bít tết chín ba phần, chất thịt mọng nước kết hợp với thịt bò dai ngon, khiến người ta càng ăn càng muốn ăn.

 

Tỷ lệ nguyên liệu càng đơn thuần, muốn làm ra hương vị ngon lại càng khó khăn. Chỉ riêng ngón đòn này đã thể hiện được bản lĩnh của Lý nãi nãi rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cô không hề keo kiệt giơ ngón tay cái lên: “Ngon lắm ạ!”

 

Những nếp nhăn trên mặt Lý nãi nãi đều cười thành một đóa hoa, không chờ kịp mà hỏi: “Thế nào? Bà có thể đến khu ẩm thực làm việc không?”

 

“Chuyện đó còn phải hỏi Quyên tỷ nữa ạ.” Cô ném miếng bít tết cuối cùng vào miệng, “Bà không phải là dị năng giả, nếu muốn làm việc ở khu ẩm thực, cân nhắc đến vấn đề an toàn thì chỉ có thể ở lại đây sinh sống thôi, bà có nỡ không?”

 

Lý nãi nãi sửng sốt, chỉ vào một chiếc xe vận tải vùng cực vừa mới đến: “Cái đó không phải là xe buýt sao.”

 

Hóa ra là hiểu lầm rồi, cô dở khóc dở cười, liên tục lắc đầu: “Đương nhiên không phải rồi ạ, mấy chiếc xe đó đều là cháu thuê, làm xong sự kiện là phải trả lại rồi.”

 

“A... Vậy bà...”

 

Thấy đối phương do dự, cô liền đoán được suy nghĩ ban đầu của Lý nãi nãi. Có lẽ là người già không chịu ngồi yên, lại rất muốn trải nghiệm lại cuộc sống trước đây, lúc này mới nhất thời nổi hứng có ý định “ra ngoài làm việc”. Nhưng căn cứ Mộc Lan mới là ngôi nhà mà bà công nhận, cho nên vừa nghe nói không thể ngày nào cũng về nhà liền lập tức lùi bước.

 

Cô không hề giục giã, chỉ nhẹ nhàng đặt bát đũa đã ăn xong vào bồn rửa, quay người đi bận rộn chuyện của sự kiện.

 

Vì xe vận tải vùng cực được thuê cả một ngày, cô liền kéo dài thời gian sự kiện đến tám giờ tối.

 

Có một số người bình thường không dám đợi trời tối mới về, thế là từ sớm đã cầm tấm thẻ đã đóng dấu xong đến tìm cô, hy vọng có thể đổi quà sớm.

 

Cô sảng khoái đồng ý. Sau khi đối chiếu số lượng con dấu bọn họ thu thập được, cô lấy ra món quà nhỏ cấp độ tương ứng.

 

Quà tặng của khu ẩm thực đương nhiên cũng là thức ăn. Món quà cho việc thu thập đủ tất cả các con dấu thông thường là thạch trái cây dạng hút có hạt trái cây, do cô lục tục làm trong suốt một tuần qua, một phần có năm gói thạch với các hương vị khác nhau.

 

Quan trọng nhất là, một gói thạch có thể phục hồi 20 điểm dị năng, mạnh hơn tất cả các loại thức ăn trước đây.

 

Những người bình thường nhận được quà vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Bọn họ tuy không dùng đến hiệu quả phục hồi, nhưng lại có thể chọn mang ra ngoài bán, đến lúc đó nhẹ nhàng là có thể kiếm được không ít tinh hạch rồi.

 

Trong số những vị khách rời đi sớm, có một người đã ăn được túi phúc ẩn ở quầy lẩu xiên que, vì vậy ngoài túi quà thạch trái cây ra, anh ta còn nhận được một hộp sô-cô-la thủ công.

 

Trong hộp sô-cô-la này cũng có năm miếng sô-cô-la với các hương vị khác nhau, tạo hình là các loại động vật biến dị. Nhưng vì là phiên bản hoạt hình thu nhỏ, nên trông không hề đáng sợ chút nào, ngược lại còn vô cùng ngộ nghĩnh đáng yêu.

 

Tương tự, sô-cô-la cũng có thể phục hồi dị năng, một miếng có thể phục hồi tới 24 điểm.

 

Nghe cô giới thiệu về khả năng phục hồi, người may mắn này phát ra một tiếng kinh hô, lập tức ôm c.h.ặ.t sô-cô-la vào lòng. Cô phải nhắc nhở vài lần: “Sô-cô-la ở nhiệt độ cao sẽ bị chảy, tuy không ảnh hưởng đến việc ăn, nhưng cảm giác khi ăn sẽ không được ngon bằng đâu nhé.”

 

Nhưng đối phương rõ ràng cảm thấy so với cảm giác khi ăn, thì việc bảo vệ tốt sô-cô-la quan trọng hơn, vẫn luôn giấu c.h.ặ.t nó trong lòng, cô cũng đành mặc kệ anh ta.

 

Cùng với sắc trời ngày càng tối, lượng người nhanh ch.óng giảm bớt, ngay cả Trịnh Tuệ Quyên cũng dẫn mọi người về rồi:

 

“Bọn họ đều là người bình thường, vẫn là an toàn quan trọng hơn.” Chị ấy nói như vậy khi đến chào tạm biệt, không hề nhắc đến vấn đề của Lý nãi nãi. Cũng không biết là Lý nãi nãi không nhắc đến chuyện này, hay là đã xác định rõ ràng quyết định từ bỏ cơ hội làm việc ở khu ẩm thực.

 

Giang Nhất Ẩm tự nhiên cũng sẽ không cố ý nhắc tới, chỉ phát những món quà nhỏ của mọi người ra. Nhưng đáng tiếc là toàn bộ căn cứ Mộc Lan đều không xuất hiện người may mắn nào, mọi người đều chỉ nhận được túi quà thạch trái cây.

 

Chưa đến sáu rưỡi trời đã gần như tối đen. Những người dám ở lại bên ngoài lúc này đều tự xưng là kẻ tài cao gan lớn, mọi người vẫn tiếp tục ăn uống trò chuyện.

 

Nhóm Cố Hoài Đình tự nhiên cũng ở trong nhóm người này. Cô nghe thấy giọng oang oang của A Hùng: “Tôi không tin, lẽ nào ăn sạch đồ của một quầy hàng mà vẫn không ăn được túi phúc ẩn sao? Cho tôi thêm mười bát lẩu xiên que nữa!”

 

“Phụt——”