Ở chung với họ lâu như vậy, Từ Uyển thật sự cảm thấy rất tốt.
Ban đầu, cậu đúng là không thích họ lắm - không quen với thay đổi, lại bị những điều bất định của tương lai làm cho bất an, đến mức chưa kịp thật sự chung đụng đã theo bản năng bài xích khi Từ Phúc Phúc đề nghị chụp ảnh cưới và ảnh gia đình.
Nhưng bây giờ, tâm thái cậu đã thay đổi hoàn toàn, thậm chí còn đặc biệt tắm gội sạch sẽ để chuẩn bị chụp hình.
Khi cậu đang sấy tóc trước gương, Hà Bất Ngôn bước tới, giục cậu nhanh lên, cả nhà đang chờ.
Từ Uyển quay đầu: “Cho tớ mượn cái áo khoác được không? Cái của tớ giặt xong vẫn chưa khô.”
Hà Bất Ngôn gật đầu: “Để tớ lấy cho cậu.”
Không lâu sau, hắn mang tới một chiếc áo khoác đen. Từ Uyển tắt máy sấy, nhận lấy, khoác vào rồi nhìn gương: “Ừm, vừa thật đấy, đúng không?”
Hà Bất Ngôn tựa vào khung cửa, nhìn cậu qua gương, đôi mắt đen sâu thẳm: “Rất đẹp trai.”
“Chuyện đó còn phải hỏi à.” Từ Uyển liếc hắn, trong mắt là ý cười không giấu nổi, “Tớ có khi nào không đẹp trai đâu?”
Hà Bất Ngôn nghĩ nghĩ rồi đáp: “Có.” Nói rồi, hắn lấy điện thoại ra, giơ tấm ảnh chụp màn hình video cho Từ Uyển xem. Trên đó là cảnh Từ Uyển cười ngây ngô, để lộ cả hàm răng.
Tấm ảnh này là Vương Xán và Trương Chí Minh cố ý cắt từ video, rồi gửi lên nhóm lớp, biến thành biểu cảm meme được cả lớp cưng như bảo bối. Bên dưới còn bị anh chàng học sinh lớp 12 nhàm chán là Trình Tư thêm chữ: Như thế này tôi vẫn đang cố gắng mỉm cười.
Từ Uyển lập tức nhào tới giật điện thoại, nhưng Hà Bất Ngôn phản ứng kịp, rụt tay lại, thế là Từ Uyển giật không được, bực mình chậc lưỡi nói: “Không phải nói đã chặn nhóm đó rồi sao?”
Hà Bất Ngôn đúng là đã chặn thật, nhưng vì Từ Uyển vẫn trò chuyện trong nhóm, nên lúc rảnh hắn vẫn lướt xem vài cái.
Từ Uyển thở dài thườn thượt, hối hận khôn nguôi:
“Trời ơi, đúng là đoạn lịch sử đen tối! Sớm biết thế đã không quay video gửi cho lão Trương. Một bước sai thành hận ngàn đời.”
“Vậy thì tớ xóa nó.”
Hà Bất Ngôn lại lấy điện thoại ra, xóa luôn tấm ảnh chụp màn hình.
Lúc này Từ Uyển mới hài lòng, giơ ngón cái: “Good boy.”
Hà Bất Ngôn nghĩ một lát, rồi ngước mắt lên hỏi: “Vậy... tớ có thể không xóa video được không?”
“Video nào?” Từ Uyển nhướng mày, “Cái video nấu ăn hả?”
Hà Bất Ngôn gật đầu.
Từ Uyển nói: “Cái đó thì khỏi xóa. Dù sao cậu cũng chẳng bao giờ cho người ta xem.”
Hà Bất Ngôn cong khoé mắt, mỉm cười thỏa mãn.
Từ Uyển vuốt lại tóc, đội mũ len đen và quàng khăn xám, rồi ra ngoài chụp ảnh.
*
Từ Phúc Phúc đã đặt lịch từ trước, hôm nay nhân vật chính là Hà Linh. Bà chọn xong váy cưới liền bắt đầu trang điểm.
Từ Phúc Phúc cũng thay vest, thắt cà vạt màu xám đậm, tóc đã được tạo kiểu và nhuộm đen những sợi tóc bạc lấm tấm.
Trên mặt ông tràn đầy nụ cười.
Từ Uyển ngồi trên sofa nghỉ ngơi, huýt sáo một tiếng, vẫn nói đùa linh tinh: “Sếp Từ hôm nay đẹp trai quá, ít nhất trẻ ra một tuổi rồi.”
Từ Phúc Phúc không để ý lời nói đùa của Từ Uyển, cười đến khóe miệng sắp lọt ra sau tai: “Con trai, con cũng đi sửa soạn đi.”
“Con thì thôi, đã là đỉnh cao nhan sắc rồi.” Từ Uyển nói xong, lại hỏi, “Bất Ngôn đâu? Sao cậu ấy còn chưa xong?”
Từ Phúc Phúc đáp: “Vẫn đang làm tóc, lát nữa là xong.”
Từ Uyển “Dạ” một tiếng, lại cúi đầu xem điện thoại.
Từ Phúc Phúc thò qua nhìn, bên trong điện thoại đang phát video bài giảng. Ông vỗ nhẹ vai cậu, thở dài: “Lúc này đừng học nữa, lát nữa đến lượt con làm tạo hình.”
Nói xong không lâu, Từ Uyển đã bị chuyên viên trang điểm gọi vào phòng trong.
Vừa bước vào, cậu đã chú ý tới Hà Bất Ngôn.
Từ Uyển ngẩn người.
Hà Bất Ngôn đối diện cậu, mặc vest đen thẳng tắp, lưng thẳng và rộng, hai chân thon dài, tóc mái vuốt ra phía sau để lộ vầng trán trắng nõn. Trên mũi là cặp kính không gọng.
Quý phái và lạnh lùng.
Hoàn toàn là hình mẫu hoàn hảo của một “Thiếu gia nhà giàu ”.
Từ Uyển lần đầu tiên cảm nhận được từ “khí chất” một cách chân thật đến vậy.
Chuyên viên trang điểm vẫy tay với cậu: “Lại đây, ngồi bên này.”
Từ Uyển lấy lại bình tĩnh, ánh mắt rời khỏi Hà Bất Ngôn, thong thả đi qua. Lúc đi ngang qua Hà Bất Ngôn, cậu cong môi cười: “Đẹp trai lắm.”
Hà Bất Ngôn kỳ thật không có cảm giác gì nhiều, quay đầu nhìn Từ Uyển, do dự một lát rồi vẫn đi ra ngoài.
Chuyên viên trang điểm qua gương đánh giá cậu, thở dài: “Em trắng quá, vừa rồi cậu kia là em trai em sao? Sao đứa nào cũng đẹp trai vậy.”
Từ Uyển cười, cố ý hỏi: “Em đẹp trai hơn hay cậu ấy đẹp trai hơn?”
Chuyên viên trang điểm cũng biết cách nói chuyện, cười đáp: “Hai em không cùng kiểu, đều đẹp trai cả. Hai em vẫn còn đi học đúng không?”
Từ Uyển rảnh, liền trò chuyện phiếm với cô: “Lớp 12, vừa nghỉ đông chưa được mấy ngày.”
Trò chuyện một lát, chuyên viên trang điểm liền tạo hình xong cho cậu.
Phong cách hoàn toàn khác Hà Bất Ngôn, cậu trông trẻ trung và tươi sáng hơn hẳn.
So ra, Hà Bất Ngôn ngược lại càng trưởng thành, càng giống anh lớn hơn.
Hà Linh cũng trang điểm xong, mặc váy cưới trắng tinh, nụ cười e thẹn, hơi ngại ngùng.
Từ Phúc Phúc và Hà Linh chụp ảnh cưới trước, sau đó mới chụp hai tấm ảnh gia đình.
Làm xong thì đã đến buổi chiều. Từ Uyển và Hà Bất Ngôn ngồi ở khu vực nghỉ ngơi chờ họ. Từ Uyển tiếp tục xem video, bỗng vai bị Hà Bất Ngôn chạm nhẹ:
“Từ Uyển, chụp chung một tấm ảnh không?”
Từ Uyển ngẩn người, tắt video trên điện thoại nói:
“Dùng điện thoại cậu chụp đi.”
Hà Bất Ngôn cầm điện thoại, Từ Uyển hơi nghiêng đầu lại. Cậu không muốn tạo dáng hay biểu cảm gì đặc biệt, chỉ mỉm cười nhẹ.
Hà Bất Ngôn chụp.
Nói chụp một tấm là chỉ chụp đúng một tấm. Cậu mở ảnh ra, xem kỹ, rồi nói: “Chụp rất đẹp.”
Từ Uyển cúi đầu nghịch điện thoại, một lúc lâu video mới hiện ra. Cậu trêu đùa, không mấy nghiêm túc: “Không có ai tự khen mình như vậy đâu nha.”
“Cậu muốn xem không?” Hà Bất Ngôn hỏi.
Từ Uyển liếc mắt, quét qua màn hình điện thoại, ánh mắt lướt qua bộ dáng đối phương. Khóe môi Hà Bất Ngôn hơi cong, nụ cười nhẹ nhàng, bình thản. Từ Uyển gật đầu nói: “Cũng khá tốt.”
Chụp xong ảnh, bốn người đi dạo siêu thị mua sắm đồ Tết.
Mấy người trong nhà đều không thích ăn vặt lắm, Hà Linh liền chọn rất nhiều quả hạch.
Về đến nhà đã gần đến giờ cơm, Hà Linh đi vào bếp nấu cơm.
Từ Uyển trở lại phòng, ngã luôn lên giường, hai chân vẫn chạm đất, thở dài: “Cuối cùng cũng về rồi, bận rộn cả ngày trời.”
Hà Bất Ngôn đứng trước mặt cậu, nhìn xuống, giọng thấp hỏi: “Cậu muốn uống nước không?”
“Cho một ly đi.”
Hà Bất Ngôn đi ra ngoài, rót một ly nước ấm mang vào, đưa cho Từ Uyển: “Uống đi.”
Từ Uyển ngồi dậy, uống một hơi lớn.
Hà Bất Ngôn ngồi xuống bàn học của Từ Uyển, cánh tay gác trên ghế, đáy mắt hiện lên nụ cười nhẹ nhàng, nhìn Từ Uyển nói:
“Nghỉ ngơi một lát đi, lát nữa là có thể ăn cơm.”
Từ Uyển quả thật hơi đói, buổi trưa chỉ ăn qua loa. Lúc vừa về nhà, cậu không nhịn được, bóc một miếng bánh mì nhỏ ăn trên xe, nhưng vẫn chưa đã thèm:
“Buổi tối có món gì vậy?”
Hà Bất Ngôn nói: “Tớ đi xem thử.”
“Không cần.” Từ Uyển gọi cậu ấy lại, cười, “Tớ chỉ thuận miệng hỏi thôi, mẹ chúng ta làm gì cũng ngon hết.”
Hà Bất Ngôn gật đầu, nhớ ra gì đó lại nói:
“Nhưng vẫn không ngon bằng cậu làm.”
“Cậu đừng khen tớ nữa.” Tài nấu nướng của Từ Uyển làm sao so được với Hà Linh. Cậu còn nghi ngờ ngay từ lần đầu nếm thử đồ ăn Hà Linh làm rằng liệu bà có tốt nghiệp ở Tân Đông Phương không, rồi chậc lưỡi nói, “Tiểu Hà, cái bộ lọc của cậu hơi nặng đó nha.”
Hà Bất Ngôn nhíu mày: “Đừng gọi tớ là Tiểu Hà.”
Từ Uyển lập tức vui vẻ, càng muốn nói:
“Tiểu Hà mới hé lộ chút tài năng thôi.”
Hà Bất Ngôn không để ý đến lời trêu chọc của cậu, mà hỏi: “Bộ lọc là gì?”
Từ Uyển đặt ly xuống, ngả người ra, nhẹ nhàng nói:
“Lấy điện thoại ra, mở album, chọn chỉnh sửa, sẽ hiện ra bộ lọc.”
Hà Bất Ngôn mím môi, làm theo lời cậu. Nhìn thấy hàng loạt bộ lọc, hắn cau mày thử từng cái. Ấn đến cuối cùng, bức ảnh hiện ra ở chế độ đen trắng. Hắn đưa cho Từ Uyển xem: “Như vậy ổn không?”
Hà Bất Ngôn chọn chính là bức ảnh họ chụp chung buổi chiều - giờ đã bị chỉnh thành ảnh đen trắng.
Từ Uyển bật cười bất lực: “Đổi bộ lọc may mắn chút đi chứ? Tết nhất mà.”
Hà Bất Ngôn “ừm” một tiếng: “Tớ chỉ thử thôi.”
Hắn lại ngồi xuống, thấp giọng hỏi:
“Từ Uyển, cậu có muốn bức ảnh này không?”
Từ Uyển vẫn không ngước mắt: “Cậu gửi cho tớ đi.”
Hà Bất Ngôn cười nhạt: “Được.”
Từ Uyển nhớ ra gì đó, cố nén cười, lại nói:
“Nhưng đừng gửi qua Bluetooth nha.”
Hà Bất Ngôn gửi bức ảnh. Từ Uyển mở ra, vài giây sau ảnh mới hiện.