Tôi và tên sát thủ đứng dưới bóng râm, nhìn Dịch Thanh thất thần nhặt mót lại miếng ngọc bội.
Gã hỏi tôi: "Đến kinh thành rồi đấy, bao giờ mày mới đưa t.h.u.ố.c giải cho tao?"
Tôi đang tự hỏi, rốt cuộc Dịch Thanh có trả tiền thù lao cho tôi được không đây?
Lúc xe ngựa lăn bánh lướt qua Dịch Thanh, một cơn gió tạt ngang vén rèm xe ngựa bay lên, để lộ góc nghiêng của vị phu nhân cao sang bên trong.
Bà ấy như có linh tính mà ngoái cổ nhìn ra ngoài, đụng ngay ánh mắt của Dịch Thanh đang nắm c.h.ặ.t ngọc bội trong tay.
Sắc mặt bà ấy thoắt cái tái mét.
Dịch Thanh vừa hé nụ cười hớn hở, thì đã thấy thấy người trong xe ngựa vờ vịt giả mù mà quay ngoắt mặt đi.
Cậu ta đứng c.h.ế.t trân cắm rễ tại chỗ.
Tôi rảo bước đến gần, nghe cậu ta lầm bầm:
"Mẹ thấy tôi rồi, có phải tôi khác trước nhiều quá nên mẹ không nhận ra không?"
"Hay là mẹ ngại người ngoài ở đó nên không có gan nhận? Đúng rồi, chắc chắn là không có gan nhận."
Cậu ta tự huyễn hoặc hít hà để vuốt ve bản thân mình.
Tôi đang tính kế xem nên đem bán cậu ta đi xó xỉnh nào.
Mẹ cậu ta bỏ mặt cậu ta rồi.
Dịch Thanh ngồi xổm thu lu dưới gốc cây suốt cả một buổi chiều.
Tên sát thủ hỏi tôi: "Đến kinh thành rồi, vẫn chưa chịu đưa t.h.u.ố.c giải cho tao à?"
Gã này cũng là một mớ rắc rối.
Tôi chưa quên bài học lần trước, chỉ vì không xuống tay triệt để nên giờ tôi mới mang cái danh tội phạm bị truy nã.
Gã hình như đ.á.n.h hơi thấy mùi gì nguy hiểm, cảnh giác xê m.ô.n.g lùi xa tôi hai bước.
Lúc bấy giờ, có một con hầu nhỏ từ trên núi đủng đỉnh đi xuống, đi đến bên cạnh Dịch Thanh:
"Cậu chủ nhỏ, phu nhân nhà chúng tôi gọi."
Dịch Thanh như thể được tiêm m.á.u gà sống lại, quay ngoắt sang nhướng mày với tôi:
"Đi thôi, cô chuẩn bị hốt bạc đi là vừa."
Gian thiền phòng tĩnh mịch lạ thường, bên trong có mỗi Hầu phu nhân.
Dịch Thanh vừa vào đã lao tới quỳ sụp dưới chân Hầu phu nhân:
"Mẹ, con về rồi."
Hầu phu nhân rủ mắt nhìn cậu ta, nước mắt ròng ròng, bà ôm chầm lấy mặt Dịch Thanh:
"Con của mẹ phải chịu khổ cực rồi."
Giọng Dịch Thanh cũng sụt sùi nghẹn ngào, cậu ta lắc đầu nguầy nguậy:
"Không khổ ạ, con lang thang ra ngoài học hỏi được nhiều thứ hay ho lắm, còn quen biết được hai vị bằng hữu. Chuyến này có thể an toàn về kinh, đều dựa vào bọn họ cả."
Hầu phu nhân liếc mắt sang tôi và gã sát thủ.
Tôi điềm nhiên đáp trả ánh nhìn, còn gã sát thủ thì cắm mặt cúi gầm xuống.
"Đội ơn hai vị, ta nhất định sẽ hậu tạ thật hậu hĩnh..."
Lòng tôi khấp khởi mở cờ, trong họa vớ được cục vàng, mẹ ơi, ngày tháng ngậm thìa vàng của con gái mẹ gõ cửa rồi.
"Từ nay về sau, cậy nhờ hai vị tiếp tục chăm sóc con trai ta, sau này xin đừng bao giờ vào kinh thành nữa."
Á à... Mẹ cậu ta đem cậu ta vứt sọt rác thật rồi.
18
Tên sát thủ bất giác ném ánh nhìn đầy thương hại về phía Dịch Thanh.
Sau giaay phút ngẩng người ngắn ngủi, Dịch Thanh lại tỏ ra vô cùng cứng cỏi nhìn của mẹ mình, cứ như thể chẳng có gì hoảng hốt.
Chỉ trong cái chớp mắt, cậu ta dường như đã lột xác, ra dáng một kẻ có não hơn hẳn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một bà v.ú bước vào, bưng theo một khay ngây phiếu đưa đến trước mặt tôi và tên sát thủ.
Tay tên sát thủ bất giác thò ra chộp lấy, bị tôi liếc xéo cho một cái, gã lại rụt tay về.
Tôi đón lấy xấp ngân phiếu, nhẩm đếm lại một lượt.
Hầu phu nhân nhỏ giọng:
"Chỗ này là năm ngàn lượng ngân phiếu coi như tạ ơn, đủ cho hai người sống sung sướng đến nửa đời sau. Thanh Nhi tính tình ngờ nghệch, xin nhờ hai người chăm sóc nó nhiều hơn."
Bà khẽ nhún người hành lễ hạ mình với chúng tôi.
Vừa mới khuỵu gối, Dịch Thanh đã vội đỡ lấy bà:
"Mẹ không cần nhọc lòng đâu, con đã lột xác không còn là vị cậu Cả ếch ngồi đáy giếng như ngày xưa nữa."
"Anh Cả đúng là người phù hợp để thừa kế tước vị hơn con, con cam tâm tình nguyện biến mất khỏi kinh thành. Con cũng sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân."
Hầu phu nhân nhìn cậu ta, hốc mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt lã chã rơi xuống như vỡ đê, bà ôm c.h.ặ.t lấy cậu ta mà khóc lóc sụt sùi.
Tôi nhíu mày suy nghĩ, ngày trước đẻ ra hai đứa con trai, có thể tống cổ một đứa lên chùa mà không hề đắn đó. Sao đến lượt Dịch Thanh phải rời đi, lại làm ra cái vẻ thê lương sinh ly t.ử biệt thế này?
Trừ phi... Hầu phu nhân đ.á.n.h hơi được có kẻ muốn lấy mạng Dịch Thanh, lần này là muốn đẩy Dịch Thanh tự động bốc hơi lặn không sủi tăm khỏi thế gian đây mà.
Tôi nhìn Dịch Thanh, đôi mắt cậu ta cũng rơm rớm nước long lanh.
Tên ngốc này có hiểu được cái gì không đây?
Bên tai đột nhiên vang lên tiếng sụt sùi thút thít không ngớt.
Tôi ngoảnh cổ nhìn sang, thì thấy tên sát thủ đang dùng cánh tay che mắt, cố nén tiếng khóc.
Tôi thầm thì móc mỉa gã: "Mẹ mày cũng đem mày vứt xó rồi à?"
Gã trợn tròn mắt nhìn tôi với vẻ khó nuốt: "Mẹ mày mới đem mày vứt xó ấy."
Cuộc đôi co thu hút sự nhìn ngó của hai người đằng kia.
Dịch Thanh nhìn tôi, nói với mẹ mình:
"Mẹ, người bằng hữu này của con bị chồng hãm hại, bây giờ vẫn đang bị phát lệnh truy nã. Mẹ có thể giật dây rút lệnh truy nã đó lại, tẩy trắng sự trong sạch cho cô ấy được không?"
Tôi sững sờ nghẹn họng một chốc, nhìn chằm chằm vào Dịch Thanh, chớp chớp mắt.
Ngón tay bất giác xòe ra rồi lại siết lại.
Một xó xỉnh nào đó trong cơ thể như bị kiến c.ắ.n, khiến các thớ thịt bất chợt co giật nhè nhẹ.
Chính tôi còn quên bẵng mất việc mình đang mang trên lưng lệnh truy nã, không ngờ cậu ta lại nhớ.
Hầu phu nhân gật gù: "Ta sẽ xcho người lo liệu, con đừng bận tâm, đêm nay các con hãy đi ngay đi, đi thật xa khỏi kinh thành này."
Bà lại dúi cho Dịch Thanh thêm một xấp ngân phiếu, nhét vào trong n.g.ự.c cậu ta:
"Đừng nói cho bất kỳ ai biết được thân phận của con, với ai cũng phải tuyệt đối giữ bí mật."
Hầu phu nhân đã chuẩn bị sẵn cho chúng tôi một cỗ xe ngựa, vẫn là gã sát thủ làm phu xe cầm cương đ.á.n.h xe ngựa, tôi và Dịch Thanh ngồi trong xe.
Cậu ta gục đầu xuống, câm như hến ngồi im re.
Tôi đếm chán chê đống ngân phiếu của mình, bắt đầu tưởng tượng những tháng ngày ngậm thìa vàng mà mẹ tôi từng nói, xem xét cần sắm sửa những gì.
Nhà cao cửa rộng tươm tất, một người chồng hầu hạ ân cần, đàn con cái ngoan ngoãn hiếu thảo...
Tiền có thể mua nhà, Văn Khê thì cho cút rồi, tôi cần sắm thêm một ông chồng mới, và thêm một đứa con.
Nhưng mẹ lại càm ràm, chửa đẻ là cửa mả, không khác gì một chân bước vào quan tài, bà càng mong tôi được yên ổn bình an hơn.
Thế nên, ngon ăn nhất là tôi vớ bở nhặt được một đứa con hiếu thảo từ trên trời rớt trúng đầu.
Tôi rủ mắt cân đong đo đếm, Dịch Thanh rúc trong xe ngựa, gã sát thủ cởi trần phơi gió bên ngoài xe, thằng ranh nào hợp làm con trai tôi hơn nhỉ.