Con thỏ tôi săn được lúc này đang nằm gọn trong vòng tay cô Nhan. Cô ta xót xa vuốt ve cái chân thỏ bị thương, sốt sắng hỏi Văn Khê:
"Làm sao bây giờ hả anh Văn, chắc nó đau lắm."
Máu trên chân thỏ làm bẩn cả góc tay áo của cô ta, nhưng đó vốn là chiếc áo mẹ may cho tôi.
Mẹ đã thức trắng đêm, ngồi trên giường thêu từng đường kim mũi chỉ may cho tôi bốn bộ quần áo, bị Văn Khê lấy đi mất một bộ.
Anh ta bảo cô Nhan mới đến, ngày tháng nghèo khổ, bên cạnh chẳng có con hầu nào chăm sóc. Đến bộ quần áo thay giặt cũng không có, nên lấy tạm đồ của tôi mặc đỡ, hôm nào sẽ mang trả lại.
Thế là anh ta lấy bộ đồ có chất vải đẹp nhất đi.
Đến giờ vẫn còn mặc trên người cô ta.
Tôi nheo mắt nhìn chằm chằm vết m.á.u bẩn trên góc tay áo, nghe Văn Khê nói:
"A Chỉ, con thỏ này đáng thương quá, hay là đưa cho cô Nhan chăm sóc nhé."
Tôi cau mày: "Thỏ đưa cho cô ta, thế tối nay tôi ăn gì?"
Cô Nhan ngỡ ngàng ngước mắt lên: "Nó đã đáng thương thế này rồi, mà cô vẫn còn muốn ăn thịt nó sao?"
Con thỏ này tôi đi săn ròng rã cả buổi chiều mới tóm được, dĩ nhiên là do tôi quyết định.
Hai chữ "nghe lời" trước kia mẹ vẫn hay nói với tôi, Văn Khê học theo nét mặt của mẹ giống đến chín mười phần.
Nhưng anh ta đâu phải mẹ tôi.
Anh ta chỉ là một kẻ gãy chân, mất trí nhớ được mẹ cứu về lúc đi hái t.h.u.ố.c.
Mẹ chữa khỏi cái chân gãy cho anh ta, cưu mang anh ta hai năm trời. Còn dạy y thuật, d.ư.ợ.c lý, ấp ủ tâm tư để anh ta ở rể.
Lúc lâm chung mẹ phó thác, Văn Khê một mực nhận lời. Lúc ấy anh ta nắm lấy tay tôi bảo đảm:
"Dì Bạch, dì cứ yên tâm, đời này con sẽ luôn coi A Chỉ là quan trọng nhất."
Sau khi mẹ qua đời, tôi đi săn, Văn Khê làm nghề y, sống yên ổn qua nửa năm.
Cho đến khi cái trang cách làng mười dặm có một cô gái chuyển đến ở.
Cô ta đi lạc ở đầu làng, gặp được Văn Khê, anh ta tốt bụng đưa cô Nhan về. Kể từ lúc đó, anh ta liền coi cô ta là quan trọng nhất.
Là anh ta nuốt lời trước, nên tôi không nghe lời mẹ nữa cũng là lẽ thường tình.
Tôi rủ mắt xuống, dùng tay kia bẻ quặt ngón út của Văn Khê, dùng sức bẻ ngược ra ngoài.
Anh ta đau đớn kêu thét lên, buông tôi ra.
Tôi xách con thỏ về nhà củi, một nhát d.a.o rạch cổ thỏ cắt tiết.
Cô Nhan xúm xít vây quanh Văn Khê, xót xa hỏi han.
Tôi rửa sạch m.á.u trên tay, đi ra ngoài kéo tuột cô Nhan ra, giơ tay cởi cúc áo trên n.g.ự.c cô ta.
Cô Nhan hoảng hốt che kín n.g.ự.c: "Cô làm cái gì vậy?"
Văn Khê chẳng màng đến ngón tay út đang đau điếng, xông tới cản tôi: "Bạch Chỉ, buông tay ra mau."
"Áo của tôi, trả đây."
"Chỉ là mượn tạm thôi, đã bảo sẽ trả cô rồi, cô vội cái gì? Giờ lột áo cô Nhan ra, bắt cô ấy làm người thế nào nữa?"
Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt kỳ quặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô ta làm người thế nào thì liên quan quái gì đến tôi?
Cô Nhan níu lấy vạt áo anh ta:
"Anh Văn, là tại em không nên chiếm dụng áo của A Chỉ, đợi em về thay ra, sẽ đích thân mang đến trả, anh đừng giận A Chỉ."
Văn Khê nghiêng đầu nói với cô ta:
"Không cần đâu, cô ấy chẳng thiếu cái áo này. Trái lại là em, người trong trang cậy mạnh h.i.ế.p yếu, em cứ lo nghĩ cho người khác như thế, dễ bị bắt nạt lắm."
Lúc bọn họ đang mải nói chuyện, tôi nhìn quanh sân một vòng, thấy một khúc gậy to bằng cánh tay, bèn đi tới nhặt lấy.
Nhắm thẳng cổ Văn Khê mà phang xuống.
Động tác của tôi quá nhanh, Văn Khê không kịp né đã ngất lịm đi. Cô Nhan ngây ra nhìn tôi, thân hình lảo đảo, cũng sắp sửa ngất theo.
Tôi vội vàng tóm lấy cô ta, kẻo ngã ra đất làm bẩn áo tôi.
"Cô tự cởi, hay để tôi cởi cho cô?"
3
Cô Nhan mặt mũi trắng bệch, run lẩy bẩy cởi cúc, lột chiếc áo khoác ngoài trả lại cho tôi.
Tôi vứt gậy đi, xoa sạch bụi trên tay, đỡ lấy chiếc áo.
Cô Nhan không thèm nhìn Văn Khê lấy một cái, vừa run rẩy vừa lết đi ra ngoài.
Tôi mặc kệ cô ta đi hay ở, cũng chẳng đoái hoài Văn Khê đang nằm dưới đất, cất kỹ áo quần đi.
Làm thịt con thỏ xong xuôi, ăn một bữa no nê, rồi thắp cho bài vị của mẹ ba nén nhang.
"Mẹ à, con đã cố gắng nghe lời Văn Khê rồi, nhưng anh ta không phải là mẹ, anh ta không có lòng tốt với con. Con nghe lời anh ta, anh ta lại coi con là đứa ngu để bắt nạt."
Giải thích với mẹ xong, tôi yên tâm thoải mái cầm cây gậy lên.
Dùng hết sức bình sinh, nện thẳng vào chân Văn Khê.
Anh ta đau đớn tỉnh dậy, ôm lấy chân mình gào thét: "Bạch Chỉ, cô làm cái trò gì vậy?!"
Tôi chống gậy, rủ mắt nhìn anh ta:
"Mẹ tôi cứu mạng anh, cứu cái chân anh, nuôi anh hai năm trời, chỉ mong anh báo ơn. Nhưng giờ anh không báo ơn nữa, tôi đương nhiên phải đòi lại chút gì đó."
Mẹ đã năm lần bảy lượt dặn dò tôi, g.i.ế.c người sẽ bị quan sai bắt đi đền mạng.
Tôi chỉ mới g.i.ế.c một ông bố ruột thôi, mẹ đã phải tốn bao tâm sức che đậy, đưa tôi đến một nơi lạ nước lạ cái này.
Tôi thở dài một cái.
"Mẹ tôi hiền lành quá."
Anh ta lết chân lùi lùi lại, mặt đầy sợ hãi, chẳng còn tí phong độ của một thầy t.h.u.ố.c Văn điềm đạm, tao nhã ngày xưa.
Tôi lại giáng thêm một gậy nữa, anh ta muốn né, nhưng chân cẳng bất tiện. Vốn dĩ là thân gậy đập xuống chân anh ta, giờ lại trúng bằng đầu gậy.
"Tiếc là tôi lại giống bố tôi."
Hay phải nói là, tôi còn đáng ghét hơn cả bố tôi.
Dẫu sao bố anh ta đâu phải do anh ta tự tay g.i.ế.c.
Mặt Văn Khê nước mắt ròng ròng, ngoái ra ngoài kêu cứu.
Tôi bịt mồm anh ta lại, xách áo lôi tuột ra ngoài, kéo anh ta đến chỗ vũng nước mẹ từng vớt anh ta lên rồi dìm nửa thân dưới của anh ta xuống nước, anh ta bấu c.h.ặ.t lấy bờ cố để không bị trôi đi.
Mắt ứa đầy nước nhìn tôi.
Tôi xoa đầu anh ta, dịu dàng y như lúc cô Nhan vuốt ve con thỏ kia vậy.