Tôi Càn Quét Showbiz Để Đổi Đời

Chương 34: Cô Ta Tự Đâm Đầu Vào



"Cậu ta cũng biết chuyện của cô rồi. Lệ Hoa à, tôi không dám đắc tội với họ."

 

Lưu Lệ Hoa khó tin nói: "Đổng tổng muốn tôi tự từ chức sao? Người đại diện nào mà chẳng đưa nghệ sĩ đi tiếp rượu chứ?"

 

"Tôi cũng không muốn, nhưng vì lợi ích của công ty. Việc Cảnh Lê và Cố Nghiêu Tinh rời đi đã khiến các lãnh đạo cấp cao khác rất bất mãn rồi."

 

"Lệ Hoa, làm người quan trọng nhất là phải biết thức thời. Chính cô đã dạy thực tập sinh như vậy mà, cô quên rồi sao?"

 

Lưu Lệ Hoa siết c.h.ặ.t t.a.y, trong lòng uất ức không nói nên lời.

 

Bà ta không thể ngờ có ngày mình lại bị ép từ chức.

 

"Đổng tổng, để tôi suy nghĩ thêm đã."

 

Thấy bà ta không biết điều như vậy, mặt Đổng tổng lạnh tanh: "Lưu Lệ Hoa, đây là thông báo, không phải thương lượng."

 

Sắc mặt Lưu Lệ Hoa cắt không còn giọt m.á.u: "Đổng tổng, tôi dẫn dắt thực tập sinh cả năm trời, không có công lao cũng có khổ lao mà."

 

Hoa Nhạc là công ty đào tạo thực tập sinh có tiếng trong giới. Giờ chuyện của bà ta bị phanh phui trên mạng, các công ty khác chắc chắn cũng biết. Nếu bị sa thải, chắc chắn sẽ chẳng có công ty nào dám nhận bà ta.

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Rời khỏi Hoa Nhạc, bà ta còn đi đâu được nữa?

 

Nhưng Đổng tổng thay đổi hẳn thái độ coi trọng trước kia, trực tiếp bảo thư ký mời bà ta ra ngoài.

 

"Đổng tổng, tôi nguyện ý giảm lương."

 

"Đổng tổng, cho tôi thêm một cơ hội đi."

 

Mặc kệ Lưu Lệ Hoa nói gì, cánh cửa văn phòng Đổng tổng vẫn từ từ khép lại trước mặt bà ta.

 

Đổng tổng thậm chí còn chẳng thèm ngẩng đầu lên.

 

Thư ký cười giả lả làm động tác mời.

 

Mấy đồng nghiệp đi qua đều tò mò nhìn về phía này.

 

Lưu Lệ Hoa vốn sĩ diện, không chịu nổi ánh mắt soi mói của người khác nên vội vã bỏ đi như chạy trốn.

 

Về đến văn phòng của mình, Lưu Lệ Hoa mở Weibo lên.

 

Bài đăng của tài khoản "Bà Tám Showbiz" vẫn còn treo trên hot search.

 

Đã có mấy người tag tên bà ta vào. Bà ta chỉ có thể run rẩy gõ bình luận thanh minh rằng người trong bài viết không phải là mình.

 

Làm xong, bà ta như bị rút cạn sức lực, ngồi phịch xuống ghế.

 

Bà ta không hiểu sao mình lại ra nông nỗi này.

 

Mới cách đây không lâu, bà ta còn nắm trong tay vận mệnh debut của 20 thực tập sinh, vậy mà chớp mắt đã bị công ty sa thải.

 

Kể từ khi Cảnh Lê trở nên mất kiểm soát, cuộc đời bà ta cũng đảo lộn theo.

 

Lưu Lệ Hoa ngồi dậy, lấy điện thoại gọi cho Cảnh Chấn Quốc.

 

Điện thoại vừa kết nối, chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng quát tháo của người đàn ông: "Mày còn dám gọi điện đến à! Nếu không phải con tiện nhân nhà mày chèn ép Cảnh Lê thì nó đã không phải vay tiền để giải ước với công ty. Con ranh con đó giờ không kiếm được đồng nào, lại còn nợ công ty 4 triệu tệ vì giải ước đấy."

 

Lưu Lệ Hoa: "Không thể nào, rõ ràng nó mua 14 căn nhà, người đàn ông kia còn gọi nó là sếp, sao nó lại không có tiền được?"

 

"Thế mày bảo tiền nó ở đâu ra?"

 

Lưu Lệ Hoa cứng họng.

 

Bà ta mách lẻo với Cảnh Chấn Quốc chính là để biết nguồn gốc số tiền đó.

 

Cảnh Chấn Quốc cười khẩy, c.h.ử.i một câu "đồ ngu" rồi cúp máy.

 

Lưu Lệ Hoa tức điên người ném mạnh điện thoại xuống đất.

 

Giờ thì ai cũng dám c.h.ử.i bà ta!

 

Đúng lúc này, cửa văn phòng bị gõ vang.

 

"Vào đi." Lưu Lệ Hoa tưởng là thực tập sinh nên gắt gỏng nói.

 

Nhưng người bước vào là giám đốc nhân sự.

 

Lưu Lệ Hoa vội đứng dậy: "Giám đốc Bành."

 

"Chị Lưu, Đổng tổng vừa chỉ thị yêu cầu chị hoàn tất thủ tục thôi việc trước khi tan làm hôm nay. Chị yên tâm, tiền bồi thường sẽ được chuyển vào tài khoản của chị."

 

Lưu Lệ Hoa nhìn ông ta đầy vẻ không thể tin nổi.

 

Bà ta đã đào tạo bao nhiêu người mới cho công ty, vậy mà công ty qua cầu rút ván, đuổi bà ta đi ngay trong ngày hôm nay.

 

Ngồi ở vị trí của bà ta hôm nay, ai mà thèm quan tâm đến tiền bồi thường chứ.

 

Lưu Lệ Hoa tức run người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bà ta gọi điện cho bạn bè trong giới, nhưng những người đó hoặc là không nghe máy, hoặc nghe thấy bà ta muốn chuyển công ty thì tìm đủ cớ thoái thác.

 

Lưu Lệ Hoa không hiểu.

 

Người đại diện nào chẳng đưa nghệ sĩ đi tiếp khách, sao chỉ có mình bà ta rơi vào hoàn cảnh này?

 

Họa vô đơn chí.

 

Lưu Lệ Hoa thu dọn đồ đạc về nhà, thấy chồng đang ngồi ngay ngắn trên sô pha, sắc mặt lạnh băng. Vừa thấy bà ta về, ông ta lạnh lùng nói: "Ly hôn đi."

 

"Tại sao?"

 

"Ở Hàn Quốc thì dan díu với sếp, về nước thì tằng tịu với thực tập sinh nam. Cái sừng trên đầu tôi đếm không xuể rồi."

 

Không đợi Lưu Lệ Hoa nói gì, ông ta đứng dậy: "Cô không đồng ý cũng được, tôi dọn ra ngoài ở, tôi sẽ nộp đơn ly hôn."

 

Những cú sốc liên tiếp ập đến khiến Lưu Lệ Hoa không biết phải làm sao.

 

Sao chỉ trong một đêm mà mọi thứ đều thay đổi?

 

Lưu Lệ Hoa đi đâu cũng gặp trắc trở, cuối cùng đành chấp nhận vào một công ty nhỏ không tên tuổi để dẫn dắt người mới.

 

Nhưng người mới đó chẳng coi bà ta ra gì.

 

Sau vài ngày suy nghĩ, Lưu Lệ Hoa cũng nhận ra vấn đề. Chuyện bà ta ở nước ngoài ngay cả chồng bà ta cũng không biết, sao cái tài khoản bát quái kia lại biết?

 

Người duy nhất bà ta có thể nghĩ đến là Cảnh Lê.

 

Dù sao Cảnh Lê còn biết cả chuyện bà ta với An Húc Quang, thì chuyện ở Hàn Quốc cũng chẳng khó biết.

 

Chỉ có Cảnh Lê mới có khả năng và lý do để chơi bà ta như vậy.

 

Bà ta sẽ không tha cho cô!

 

Cảnh Lê biết hết mọi chuyện qua lời kể của Thần Nhỏ.

 

Cô biết Lưu Lệ Hoa sẽ không chịu để yên, nhưng bằng chứng trong tay cô chưa đủ để tống bà ta vào tù.

 

Cô chỉ có thể chờ.

 

Cảnh Lê đặc biệt cài một thám t.ử tư theo dõi Lưu Lệ Hoa, hy vọng tìm ra bằng chứng phạm tội của bà ta.

 

Chỉ cần tống Lưu Lệ Hoa vào tù 3-4 năm, đợi bà ta ra tù thì đừng hòng làm hại Cố Nghiêu Tinh nữa.

 

Giải quyết xong xuôi mọi việc, Cảnh Lê quay lại công ty.

 

Kiều Vũ Tề đã chi số tiền lớn mời một giáo viên dạy múa từng đoạt vô số giải thưởng về dạy. Cô ấy họ Vân, chuyên về múa cổ điển, dáng người mảnh mai, tuy không quá xinh đẹp nhưng rất ưa nhìn, khí chất thoát tục.

 

Cố Nghiêu Tinh thấy Cảnh Lê ở cửa liền kéo cô vào tập cùng.

 

Cô Vân làm mẫu vài động tác cơ bản, bảo Cảnh Lê nhảy thử một đoạn, sau đó lập tức lên giáo án điều chỉnh lại kiến thức cơ bản cho cô.

 

Kiều Vũ Tề đi ngang qua, thấy ba người trong phòng tập múa bèn dừng lại nhìn một lúc.

 

Phải công nhận sếp và Cố Nghiêu Tinh đúng là hạt giống tốt, chỉ tiếc tâm tư của sếp dường như không đặt ở giới giải trí.

 

So với debut, cô ấy có vẻ thích đi thâu tóm công ty hơn.

 

Kiều Vũ Tề bật cười trước suy nghĩ của mình, lắc đầu bất lực.

 

Cô Vân cho họ nghỉ giải lao, tự mình bước ra ngoài.

 

Kiều Vũ Tề cười nói: "Cô Vân, vất vả cho cô rồi."

 

"Vất vả gì đâu. Công ty các anh trả lương cao nhất, ít việc nhất, lại còn gặp được học sinh có thiên phú tốt nhất. Chỉ sợ một thời gian nữa tôi không dạy nổi Cố Nghiêu Tinh nữa ấy chứ."

 

Kiều Vũ Tề ngạc nhiên: "Cậu ta giỏi thế sao?"

 

"Kiến thức cơ bản của cậu ấy còn vững hơn cả tôi, chắc chắn là được danh sư chỉ dạy từ nhỏ."

 

"Thế còn sếp tôi?"

 

"Cảnh Lê nền tảng hơi yếu, nhưng trí nhớ và khả năng lĩnh hội cực tốt. Vũ Tề, không biết anh tìm đâu ra hai người này hay thế."

 

Ánh mắt Kiều Vũ Tề lướt qua cửa kính, nhìn Cảnh Lê đang uống nước. Tóc ướt dính bết vào mặt, má ửng hồng, tạo nên một vẻ đẹp lộn xộn đầy quyến rũ.

 

Đẹp đến kinh tâm động phách.

 

Kiều Vũ Tề: "Cô ấy hả? Cô ấy tự đ.â.m đầu vào đấy."

 

Anh ta vô cùng may mắn vì mình trượt phỏng vấn ở Hoa Nhạc nên mới gặp được Cảnh Lê.

 

Cô Vân ngơ ngác: "Hả?"

 

Kiều Vũ Tề cười mà không nói.