Cảnh Lê đẩy cửa văn phòng nhưng không thấy Kỳ Hiển đâu. Thư ký biết sơ qua thân phận của cô nên không dám ngăn cản.
“Kỳ tổng của các cô đâu?”
“Thời gian này ngài ấy đều ở nhà, hay là cô gọi điện cho ngài ấy xem.”
“Đều ở nhà?” Cảnh Lê nghi hoặc, thời gian này không phải cô không gọi điện cho Kỳ Hiển, nhưng anh chưa từng nhắc đến chuyện này.
Cảnh Lê tìm số Kỳ Hiển gọi đi. Đối phương vừa nghe cô đang ở công ty liền bảo sẽ đến ngay lập tức. Cảnh Lê ngồi trên sofa đợi anh.
Hơn mười phút sau, Kỳ Hiển bước nhanh vào. Anh mặc vest nhưng ống tay áo hơi nhăn, cà vạt cũng hơi lệch, có thể thấy chủ nhân mặc quần áo rất vội vàng.
Cảnh Lê: “Nghe thư ký nói mấy ngày nay Kỳ tổng đều ở nhà?”
“Ừ, ba tôi không cho tôi ra ngoài.” Kỳ Hiển rõ ràng không muốn tiếp tục chủ đề này, anh đi đến ghế giám đốc ngồi xuống, “Cô về sao không báo tôi một tiếng?”
Hồng trần cuồn cuộn Sóng gió bủa vây Tâm như chỉ thủy Tự tại chốn này.
“Tôi về cùng Cố Nghiêu Tinh bằng xe chuyên dụng, cũng vừa mới tới thôi.”
“Cô ở Hành Thị vẫn ổn chứ?”
“Đương nhiên là ổn, điện thoại tôi hết pin, may mà Cố Nghiêu Tinh mang sạc dự phòng đến cho tôi. Hơn nữa tôi còn cùng anh ấy đi cứu người, tuy rất mệt nhưng nhìn thấy sự biết ơn của những người được cứu, trong lòng vẫn thấy rất thỏa mãn.”
Kỳ Hiển chỉ cảm thấy nghẹn lòng. Cô bây giờ cứ mở miệng ra là Cố Nghiêu Tinh.
“Cô và Cố Nghiêu Tinh…”
“Chúng tôi đang quen nhau.”
Kỳ Hiển sững sờ. Anh cúi đầu, nắm tay vô thức siết c.h.ặ.t vào nhau. Dự cảm của anh quả nhiên không sai. Anh thực sự không còn cơ hội nữa rồi.
[Ting, độ hảo cảm của Kỳ Hiển tăng 20, độ trung thành tăng 5.]
Cảnh Lê: "?"
Trong tích tắc đó, Cảnh Lê hoài nghi liệu có phải Kỳ Hiển thích mình không. Sao nghe tin cô và Cố Nghiêu Tinh quen nhau, hảo cảm của anh ta không giảm mà lại tăng thế này.
“Cô tìm tôi muộn thế này… có chuyện gì không?” Kỳ Hiển cười gượng.
“Tôi đã ký hợp đồng với sáu thành viên còn lại của LTY rồi, họ đều sẽ về dưới trướng Hoa Nhạc, sau này sự hợp tác giữa chúng ta có thể giảm giá (chiết khấu) chút đỉnh nhé.” Cảnh Lê cố ý nói giọng vui vẻ.
Kỳ Hiển nhếch mép, biểu cảm có chút gượng gạo. Thấy anh như vậy, Cảnh Lê cũng không dám nhắc đến Cố Nghiêu Tinh nữa, chỉ nói về ý tưởng tuyển chọn nhóm nhạc nữ. Bầu không khí kỳ quặc giữa hai người lúc này mới tan biến. Cảnh Lê âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Đợi hai người nói chuyện xong đi ra thì đã hơn 10 giờ.
“Tôi đưa cô về nhé?” Kỳ Hiển lắc lắc chìa khóa xe hỏi.
“Không cần đâu, Cố Nghiêu Tinh còn đang đợi tôi ở phòng tập nhảy.”
Ánh mắt Kỳ Hiển thoáng buồn: “Được, vậy hai người đi đường cẩn thận.”
Anh chung quy chỉ có thể trơ mắt nhìn Cảnh Lê rời đi. Nếu… nếu lần này anh cũng đi. Nếu sợi dây chuyền đó là do anh mua được, kết cục liệu có khác đi không.
Cảnh Lê nhắn tin cho Cố Nghiêu Tinh trong thang máy bảo mình đã ra. Cố Nghiêu Tinh chắc đang tập luyện nên không trả lời. Cảnh Lê đi đến cửa phòng tập, quả nhiên thấy bảy người đang nhảy. Cô không vào làm phiền, không biết qua bao lâu, Cố Nghiêu Tinh tắt loa, cầm điện thoại lên, chắc là thấy tin nhắn của cô nên lập tức quay đầu lại.
Cảnh Lê mỉm cười với anh.
Cố Nghiêu Tinh đi tới mở cửa, kéo cô vào: “Em đến rồi sao không nhắn tin cho anh, đứng ngoài bao lâu rồi?”
“Không lâu đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trần Cạnh nằm dài trên sàn: “Sếp ơi, cô bảo Tinh Ca tha cho bọn em đi, em nhảy không nổi nữa rồi, giờ em chỉ muốn nằm lên giường ngủ một giấc thật ngon. Nhớ lại mấy ngày trước Tinh Ca không ở đây, quả thực là cuộc sống thần tiên.”
Lộ Miện: “Đúng đấy, chân em mềm nhũn cả rồi.”
Cố Nghiêu Tinh: “Về nghỉ ngơi trước đi, hôm nay tập đến đây thôi.”
“Cảm ơn sếp, cảm ơn Tinh Ca.”
Trong tiếng trêu chọc của mọi người, Cố Nghiêu Tinh mặc áo khoác, kéo tay Cảnh Lê đi ra ngoài.
“Nói chuyện gì với Kỳ Hiển thế?” Cố Nghiêu Tinh hỏi.
“Chỉ bàn chút việc cần chú ý khi tuyển chọn nhóm nhạc nữ thôi.”
Thang máy đến, Cố Nghiêu Tinh bước vào, ấn nút xuống hầm B1, anh giả vờ lơ đãng nói: “Vừa nãy ông nội anh gọi điện, ông muốn gặp em.”
“Ừ, bao giờ…” Cảnh Lê nói được một nửa thì sững sờ, cả người cứng đờ, sau đó hoảng loạn thấy rõ: “Gặp… gặp em? Ông nội anh á?”
“Yên tâm, ông chỉ muốn gặp em thôi, không có ý gì khác đâu, ông sợ anh bắt nạt em.”
Cảnh Lê căng thẳng đến mức chân tay luống cuống. Cô mới quen Cố Nghiêu Tinh mà giờ đã phải ra mắt phụ huynh rồi sao? Hơn nữa còn là người ông nội trong truyền thuyết tính tình không tốt, cứ gọi điện là cãi nhau kia.
Cố Nghiêu Tinh nắm tay cô trấn an: “Nếu em không muốn thì anh từ chối ông.”
“Cho em một đêm suy nghĩ đã.” Đầu óc Cảnh Lê rối như tơ vò. Cô không biết có nên gặp hay không. Nhỡ ông nội Cố Nghiêu Tinh không thích cô thì sao…
Cảnh Lê trằn trọc cả nửa đêm không ngủ được. Sau đó mơ mơ màng màng thiếp đi, trong đầu toàn là những chuyện xảy ra kiếp trước, cô ngồi bên cửa sổ nhìn ánh đèn neon bên ngoài, chỉ có Tiểu Tinh Tinh bầu bạn. Nhưng rất nhanh, giấc mơ chuyển cảnh, biến thành hình ảnh Cố Nghiêu Tinh tỏ tình với cô. Tay cô bị Cố Nghiêu Tinh nắm c.h.ặ.t.
Khi cô tỉnh dậy, ánh nắng bên ngoài đã xuyên qua khe rèm cửa chiếu vào. Cảnh Lê ngồi dậy xoa đầu. Nếu cô đã ở bên Cố Nghiêu Tinh thì việc ra mắt phụ huynh là cần thiết. Sớm muộn gì cũng không tránh được. Nếu ông nội anh không thích cô, cùng lắm sau này ít gặp mặt là được. Cô tin tưởng sự gắn kết giữa cô và Cố Nghiêu Tinh sẽ không bị người nhà phá hỏng.
Cảnh Lê nhắn tin báo cho Cố Nghiêu Tinh. Nửa tiếng sau, Cố Nghiêu Tinh nhắn lại.
[Được, anh đặt vé máy bay ba ngày sau, vừa hay anh về Bắc Kinh còn phải đi khảo sát công ty, đến lúc đó anh đưa em đi dạo Bắc Kinh.]
Nhưng ba ngày sau họ không đi máy bay thương mại. Cảnh Lê nhìn chiếc trực thăng trước mặt, ngơ ngác.
Cố Nghiêu Tinh bất đắc dĩ nói: “Ông nội bảo muốn gặp em sớm, đi trực thăng vẫn nhanh hơn.”
Cảnh Lê lại một lần nữa được mở mang tầm mắt về gia thế của Cố Nghiêu Tinh.
Vài giờ sau, trực thăng đáp xuống một trang viên. Từ trên máy bay nhìn xuống chỉ thấy khu vườn khổng lồ, bao quanh khu vườn là một tòa lâu đài. Nếu không tận mắt nhìn thấy, Cảnh Lê rất khó tưởng tượng ở Bắc Kinh lại có tòa lâu đài lớn thế này.
“Ông nội anh ở đây à?” Cảnh Lê khó tin hỏi.
“Ông không ở đây, đây là quà sinh nhật mười tuổi mẹ tặng anh. Thời gian ở Bắc Kinh chúng ta sẽ ở đây.”
Cảnh Lê: “……”
Tháng Hai, đúng mùa hoa mai nở rộ. Cả khu vườn trồng đầy hoa mai.
Cố Nghiêu Tinh đưa Cảnh Lê lên tầng 3, mở cửa phòng: “Em ở phòng này nhé, anh ở ngay bên cạnh. Vị này là quản gia, em gọi là bác Lưu là được. Bác Lưu, cô ấy là Cảnh Lê, bạn gái cháu.”
“Cháu chào bác Lưu.” Cảnh Lê lễ phép chào hỏi.
“Cảnh tiểu thư khách sáo quá. Những thứ này đều là vợ tôi bài trí theo sở thích của con gái, cô xem có gì không thích thì chúng tôi sẽ sửa lại ngay.”
“Không cần đâu ạ, cháu rất thích.”
Bác Lưu hơi cúi người: “Vậy không làm phiền thiếu gia và Cảnh tiểu thư nữa, hai người nghỉ ngơi đi ạ.”