Tôi Bị Mẹ Gả Cho Một Cậu Ấm Liệt Hai Chân

Chương 22



“Hồi còn lang thang bên ngoài, cô ấy từng giúp đỡ anh rất nhiều. Về sau, cũng vì anh mà cô ấy mới quen biết Phó Thời Chinh."

Nói đến đây, Phó Tiện khẽ thở dài:

"Lần trước nhìn thấy cô ấy đi theo bên cạnh Phó Thời Chinh… Anh chỉ cảm thấy xót xa.”

“Anh luôn thấy áy náy là anh đẩy cô ấy vào hố lửa."

Tôi ngập ngừng:

"Nhưng ánh mắt lúc ấy của anh… thật sự rất 'nồng nhiệt' mà."

Phó Tiện bị tôi chọc cười.

Anh đưa tay xoa nhẹ mái tóc tôi, giọng đầy nuông chiều:

"Làm gì có nồng nhiệt? Em đúng là hay tưởng tượng."

"Anh chỉ thấy người từng giúp mình, giờ lại đi theo một người không thương mình thật đáng tiếc."

Tôi thở phào nhẹ nhõm cũng hiểu được tâm tình của anh.

Do trải nghiệm tuổi thơ, Phó Tiện thật ra là người ngoài lạnh trong nóng.

Ai từng giúp anh, anh đều nhớ kỹ. Còn ai từng hại anh lại càng không quên.

Nhưng tôi vẫn thấy khó hiểu:

"Nếu anh công khai thân phận, cảnh cáo Phó Thời Chinh đối xử tốt với cô ấy,

chắc chắn anh ta không dám làm bừa."

Phó Tiện lắc đầu:

"Chuyện tình cảm, đâu thể dùng vũ lực ép buộc. Vẫn phải là hai bên đồng lòng mới được."

"Anh chỉ thấy cô ấy chọn sai người nhưng những việc sau đó, là lựa chọn của cô ấy, anh sẽ không can thiệp."

Tôi chăm chú lắng nghe, rồi gật đầu.

Phó Tiện quả nhiên là người rất tỉnh táo.

Khi tôi còn đang trầm ngâm, anh bất ngờ kéo nhẹ tay áo tôi.

Tôi cúi đầu nhìn, lại bị anh nắm chặt cổ tay.

Chỉ hơi dùng sức cả người tôi liền ngã vào lòng anh.

Tôi bị anh kéo xuống, buộc phải cúi sát người về phía trước.

Phó Tiện ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt nóng rực, vừa mới đối diện chưa đến ba giây, yết hầu anh khẽ chuyển động.

Sau đó anh hôn lên môi tôi một cái.

Cảm giác ấm áp, dịu dàng.

Ngay sau đó, anh buông tay.

Tôi ngơ ngác ngồi dậy, còn chưa hiểu tại sao anh lại đột nhiên hôn mình.

Phó Tiện lên tiếng, giọng nhẹ như gió thoảng, nhưng trong mắt lại chan chứa ý cười.

“Nhớ kỹ nhé.”

“Ánh mắt anh vừa nhìn em như vậy mới gọi là 'nồng nhiệt'.”

“Còn khi nhìn người khác, thì không phải.”

Tôi đỏ bừng cả mặt, không ngờ… anh lại để tâm đến điều đó đến vậy.

Khi không khí giữa chúng tôi còn đang ngập tràn ngọt ngào thì phía bên kia, Phó lão gia đột ngột tuyên bố một tin chấn động:

“Phó Tiện không phải con nuôi, mà là con ruột của tôi.”

Cả hội trường im phăng phắc vài giây.

Ngay sau đó nổ tung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Cả thành phố đều biết:

Phó Tri Thành cả đời chỉ có một đứa con trai nhưng cậu con ấy đã c.h.ế.t trong một vụ tai nạn từ lâu.

Những năm gần đây, ông chỉ nhận nuôi ba người một trai hai gái.

Mà trong ba người ấy Phó Tiện là người bị coi nhẹ nhất, bị cả gia tộc xem thường nhất.

Tất cả mọi người đều mặc định rằng Phó Thời Chinh mới là người thừa kế chính thống của nhà họ Phó.

Nhưng giờ Phó Tiện bỗng chốc đổi vai, từ con nuôi trở thành huyết mạch duy nhất của gia tộc.

Toàn bộ ánh mắt trong sảnh tiệc đều thay đổi.

Ai nấy trong lòng đều rối như tơ vò.

Những năm gần đây, bao nhiêu người dốc sức lấy lòng Phó Thời Chinh.

Mỗi lần hai người xuất hiện cùng nhau ở tiệc rượu, mọi người đều vô tình cố ý lạnh nhạt với Phó Tiện, lấy lòng Phó Thời Chinh.

Không ngờ tất cả đều đã đặt cược sai.

Tưởng đâu đây đã là cao trào lớn nhất của buổi tiệc…

Ai ngờ mẹ tôi lại xuất hiện.

Bà ấy đến.

Ăn mặc rực rỡ, khí chất không ai sánh kịp.

Một chiếc váy đỏ rực như máu, càng khiến làn da trắng nổi bật đến choáng ngợp.

Mái tóc xoăn sóng, môi tô đỏ sẫm tất cả hòa quyện thành một sự diễm lệ gần như đốt mắt.

Gần 50 tuổi, thời gian đã để lại dấu vết trên gương mặt bà nhưng cũng mang lại một vẻ đẹp từng trải, đầy quyến rũ.

Mẹ đi đến trước mặt tôi ánh mắt quét qua bàn tay tôi đang đan chặt với tay Phó Tiện nét cười trên môi càng thêm sâu.

Bà không nói gì với tôi mà đi thẳng đến trước mặt Phó Tri Thành.

Hai người đối diện nhau.

Tôi từng nghĩ Phó lão gia sẽ tức giận nhưng không.

Ông chỉ lặng lẽ nhìn bà rồi nhẹ giọng nói một câu:

“Em đến rồi.”

Như thể, ông đã sớm biết bà sẽ đến.

Và thế là buổi tiệc sinh nhật long trọng bậc nhất giới thương nhân, bị sự xuất hiện của bà ấy kết thúc vội vàng.

Phó lão gia cùng mẹ tôi lên lầu.

Hai người họ đã nói gì với nhau, không ai biết.

Tôi và Phó Tiện cũng không biết.

Mãi đến hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi từ đồn cảnh sát mẹ tôi... đã tự thú.

Và rồi, bà bị bắt giam.

Theo lời khai, bà đã g.i.ế.c người.

Người đó chính là con trai ruột của Phó Tri Thành.

Là cậu công tử nhà họ Phó đã mất trước tuổi 18 năm ấy.

Năm đó, thằng bé mới 17.

Sống trong nhung lụa, được cưng chiều tận trời.

Sau khi Phó lão gia mất khả năng sinh sản, đứa con trai "duy nhất" này gần như là cả thế giới của ông.

Chỉ cần nó muốn, mọi thứ đều phải có.

Ăn mặc xa xỉ, sống kiêu ngạo, ngông cuồng.

Năm 17 tuổi, nó lén chạy về vùng quê chơi.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com