Tình Yêu Này, Tôi Không Gia Hạn Nữa

Chương 7



Editor: Trang Thảo.

 

Phốt đen của Tô Tình Nguyệt cũng không hề ít, từ chuyện tiếp rượu, quy tắc ngầm, làm kẻ thứ ba cho đến cướp vai diễn, ép đất diễn của bạn diễn. Chỉ là cô ta có ngoại hình đẹp lại debut sớm, so với Tô Tinh Hựu thì hiểu rõ quy tắc giới giải trí hơn nhiều. Cô ta khôn khéo không đắc tội với những người có danh tiếng hay bối cảnh đứng ở tầng trên, còn những ngôi sao nhỏ bị cô ta chèn ép thì chẳng thể gợn lên chút sóng gió nào. Bởi thế cô ta mới có thể tiếp tục lăn lộn trong giới.

 

Chỉ có Tô Tinh Hựu ngốc nghếch là vẫn nghĩ Tô Tình Nguyệt là cô gái nhỏ thanh thuần sạch sẽ năm nào, là ánh trăng sáng mà cậu ta yêu nhưng không có được.

 

Trang Thảo

Vì muốn thu hút lưu lượng, Tô Tinh Hựu và Tô Tình Nguyệt ăn nhịp với nhau, cùng hợp thể để kiếm tiền. Tô Tinh Hựu gần như đình chỉ tất cả các buổi huấn luyện thanh nhạc, bận rộn cùng Tô Tình Nguyệt tham gia show giải trí để phô diễn tình cảm.

 

Tiểu Trương nơm nớp lo sợ đứng trước mặt tôi. Nhìn video quay cảnh Tô Tinh Hựu thể hiện phong độ bạn trai khi ôm lấy Tô Tình Nguyệt để hôn môi, cậu ta mệt mỏi thở dài liên tục.

 

Tôi bình thản tắt video.

 

“Cậu muốn nói gì?”

 

“Tôi chỉ cảm thấy anh Hựu hiện tại rất quá đáng.”

 

“Cậu ta là nghệ sĩ của cậu!”

 

“Nhưng tôi...” Tiểu Trương thở dài một tiếng thật dài: “Địa vị của anh Hựu bây giờ căn bản sẽ không đặt những đề nghị của tôi vào mắt. Hơn nữa, nhóm fan couple của bọn họ sức chiến đấu quá mạnh, khiến cho một số fan lâu năm trong hậu viện hội đồng loạt bất mãn, cứ ngỡ là do đội ngũ quản lý chúng tôi không làm tròn bổn phận. Nhất là những fan sự nghiệp của anh Hựu, ngày nào cũng làm loạn. Việc anh Hựu hát chay vài câu khúc thành danh trong show giải trí đã bị công chúng chất vấn về năng lực chuyên môn rồi...”

 

“Sau đây là buổi hòa nhạc ở Hải Thị. Anh Hựu gần đây không luyện tập, không tổng duyệt, cũng không rèn luyện thể lực. Buổi hòa nhạc diễn ra liên tục hai ngày, mỗi đêm kéo dài từ bốn đến năm tiếng đồng hồ, tôi thật sự sợ...”

 

Tôi biết cậu ta đang sợ cái gì. Sợ xảy ra sự cố sân khấu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Làm ca sĩ không phải là chuyện dễ dàng như vậy, không phải chỉ đứng ở đó động động dung nhan là xong. Họ cần phải ngày đêm luyện tập để duy trì trạng thái tốt nhất, cần phối hợp vị trí di chuyển với các vũ công, và càng cần phải cùng ban nhạc ma hợp tinh tiến từng chút một. Nghĩ đến việc Tô Tinh Hựu cùng Tô Tình Nguyệt ăn lẩu cay nồng trong show giải trí, tôi cũng bất đắc dĩ thở dài. Giọng hát của ca sĩ quan trọng đến nhường nào, cậu ta không biết sao?

 

Tô Tinh Hựu bây giờ đúng là đang lao như bay trên con đường tự hủy hoại mình. Xem ra việc xảy ra sự cố cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

 

Nếu là trước đây, tôi có lẽ còn có thể phân tích lợi hại khách quan, kiên trì giao lưu và khuyên bảo cậu ta. Đáng tiếc, cậu ta từ lâu đã không còn là cậu thiếu niên nghe lời ngày nào. Là một thương nhân thuần túy, tôi cần phải hạ tổn thất kinh tế xuống mức thấp nhất.

 

“Tôi nhớ Tinh Ngu Truyền Thông luôn muốn đào góc tường cậu ta đi đúng không?”

 

Tiểu Trương trợn to mắt nhìn tôi: “Chị Vi, ý của chị là?”

 

Tôi bình tĩnh nói: “Gần đây có mấy đứa trẻ mới vào đoàn đội rất khá, nghe nói tính tình kiên định, siêng năng và chịu khó cố gắng, mỗi ngày đều luyện tập tám tiếng đồng hồ. Cũng đến lúc rồi, hãy buộc định bọn họ với Tô Tinh Hựu, để cậu ta dẫn dắt người mới.”

 

Tiểu Trương gật đầu, trong mắt hiện lên một tia sáng thâm trầm. Hắn làm quản lý nhưng bị Tô Tinh Hựu áp chế quá lâu, sớm đã sinh lòng bất mãn. Bây giờ đến tìm tôi chẳng qua là muốn xem thái độ và thăm dò điểm mấu chốt của tôi mà thôi. Trong cái vòng này, ai cũng không phải là kẻ ngốc. Người thông minh tốt nhất là đừng đắc tội với ai, đáng tiếc Tô Tinh Hựu không tính là thông minh.

 

Tiểu Trương là do một tay tôi đào về và bồi dưỡng nên phương pháp làm việc thế nào tôi đều rõ ràng. Miễn là không gây ra chuyện gì quá lớn, cứ để hắn tự mình xử lý.

 

Mấy ngày nay tôi vẫn như cũ bay khắp thế giới. Là ông chủ của một công ty đã niêm yết, tôi thực sự rất bận rộn. Nhất là khi sức khỏe của cha tôi hiện tại không được tốt, ông đã sớm đưa ra dự định muốn nghỉ hưu. Tôi muốn gánh vác một Lâm thị to lớn như vậy, đương nhiên phải bỏ ra nhiều nỗ lực hơn.

 

Cho đến một đêm nọ, tôi nhận được một bức ảnh từ một số điện thoại lạ gửi đến.

 

Là Tô Tinh Hựu. Cậu ta đổ bệnh, đang mặc quần áo bệnh nhân với gương mặt tiều tụy truyền nước biển. Đây là biểu hiện tỏ ra yếu thế của cậu ta, nhưng tôi đã không còn bận tâm nữa. Tôi bình thản xóa bức ảnh đi, nội tâm không hề có chút gợn sóng.

 

Có lẽ thấy tôi thủy chung không hề hồi âm, cậu ta cũng hiểu rõ thái độ của tôi. Tô Tinh Hựu vào ngày hôm sau khi tôi về nước liền tự mình tìm đến tận cửa. Ánh mắt cậu ta nhìn tôi ngập tràn oán giận và quở trách.