Tình Yêu Giấu Kín Trong Cuộc Hôn Nhân Chớp Nhoáng

Chương 4



Editor: Trang Thảo.

 

Suýt chút nữa, suýt chút nữa anh đã bị Ôn Nghênh phát hiện ra rồi. Phát hiện ra rằng anh là một kẻ có tính chiếm hữu lệch lạc.

 

Anh thích Ôn Nghênh, yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên. Để tiếp cận em, anh đã dùng không ít thủ đoạn. Việc nhờ em giúp đỡ lúc đó thực chất là một vở kịch do anh tự biên tự diễn. Nếu không, với tài lực của mình, anh đâu cần đến sự giúp đỡ của em.

 

Từ nhỏ anh đã có một sự chiếm hữu bệnh hoạn. Món đồ chơi nào anh thích, anh đều muốn c.ắ.n hỏng. Cắn hỏng rồi mới thực sự thuộc về anh. Anh không ngờ tính cách lệch lạc này lại vận vào cả con người. Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy Ôn Nghênh, trong đầu anh đã nảy sinh ý nghĩ muốn c.ắ.n rách đôi môi em, muốn để lại dấu răng của mình trên cơ thể em.

 

Ý nghĩ đó một khi đã bén rễ liền phát triển mạnh mẽ như dây leo. Anh bắt đầu lên kế hoạch tiếp cận Ôn Nghênh. Mưu kế không những thành công mà còn thuận lợi hơn cả mong đợi. Nhưng sau khi đã ở gần em, anh lại bắt đầu sợ hãi. Sợ rằng bản thân sẽ thực sự làm tổn thương em. Thế nên anh mới về nước, trốn tránh suốt nửa năm trời và ngỡ rằng mọi chuyện đã êm đẹp.

 

Nào ngờ em cũng đã về. Vừa rồi, thực ra anh không hề say. Anh đã nghe rõ mồn một tiếng em gọi “ông xã”. Đó là cách xưng hô mà chỉ trong những giấc mộng anh mới dám mơ thấy em gọi mình.

 

Trong bóng tối, Tần Mạc khẽ l.i.ế.m răng mình. Dường như nơi đó vẫn còn vương lại dư vị của Ôn Nghênh. Không thể để em biết được. Tuyệt đối không. Chẳng có ai tình nguyện chấp nhận tình yêu của một kẻ điên cuồng đến hoang tưởng như anh cả.

 

Liên tiếp mấy ngày sau đó, tôi vừa tranh thủ tìm nhà, vừa ở tạm tại chỗ của Tần Mạc. Anh cũng không ghé qua thêm lần nào nữa. Tôi gần như đã đinh ninh rằng anh sẽ không quay lại căn nhà này.

 

Cho đến sáng sớm thứ Bảy tuần này, Trịnh T.ử Việt bất ngờ gọi video cho tôi.

 

“Đang bận gì thế?” Vừa kết nối xong, hắn đã hỏi với vẻ tự nhiên như quen thân lắm.

 

“Vừa mới ngủ dậy.” Tôi ngáp một cái rồi hỏi: “Có việc gì không?”

 

“Không có việc gì thì không được tìm cô sao?”

 

“Anh lạ thật đấy, thôi treo máy...”

 

“Đừng.” Trịnh T.ử Việt làm bộ nghiêm trọng nói: “Mấy ngày nay gửi tin nhắn mà cô chẳng thèm hồi âm. Hôm qua tôi vừa thi đấu xong, muốn chia sẻ niềm vui chiến thắng với cô một chút.”

 

“Chúc mừng nhé.” Giọng tôi đều đều như máy móc, chẳng chút gợn sóng.

Trang Thảo

 

“Cái đó... thực ra tôi còn muốn hỏi, tối thứ Năm tuần trước, rốt cuộc vì sao cô lại khóc thế?”

 

Tôi khựng lại một chút: “Chuyện này không liên quan đến anh.”

 

“Tôi biết là mình lo chuyện bao đồng. Chỉ là mấy ngày nay, tôi cứ luôn nghĩ về chuyện đó...” Hắn ngập ngừng, ánh mắt nhìn tôi cũng trở nên mềm mỏng hơn đôi chút: “Hôm đó tôi phát hiện ra một khía cạnh khác của cô. Tôi muốn biết vì sao cô buồn, để rồi thay cô giải quyết nó.”

 

“Anh không giải quyết được đâu.”

 

Tôi phát hiện ra Trịnh T.ử Việt này vẫn còn điểm tốt. Bị nói vậy mà hắn chẳng hề giận, trái lại còn đổi chủ đề để tiếp tục cuộc trò chuyện: “Nghe nói cô không ở nhà họ Dư nữa, giờ cô đang ở đâu?”

 

“Nhà bạn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Bạn trai hay bạn gái?” Hắn mỉm cười hỏi, dường như chắc mẩm đáp án là vế sau.

 

Tôi đang do dự không biết có nên trả lời thật lòng hay không thì cửa phòng ngủ chính đột ngột mở ra. Tần Mạc mặc áo ngủ, gương mặt không chút cảm xúc lướt ngang qua ống kính máy quay.

 

Trịnh T.ử Việt lập tức đờ người ra: “Đợi đã... ai vừa mới đi qua thế?”

 

Một giây sau, tôi dứt khoát ngắt cuộc gọi video. Tần Mạc dường như hoàn toàn không để tâm, thản nhiên đi pha cà phê.

 

“Anh về từ đêm qua ạ?” Tôi đ.á.n.h bạo hỏi.

 

“Ừm.” Giọng anh có vẻ cũng vừa mới ngủ dậy, trầm thấp và khàn khàn: “Hôm qua tận một giờ sáng mới xong việc, gần đây tôi sẽ ở lại đây.”

 

“Mười hai giờ tôi đã đi ngủ rồi nên không biết anh về.”

 

“Không sao.” Anh lấy thêm một chiếc cốc trong tủ ra: “Uống cà phê không?”

 

“Có ạ.”

 

Đến khi anh đặt chiếc cốc nghi ngút khói trước mặt, tôi mới sực tỉnh. Tần tổng lại tự tay pha cà phê cho mình sao?

 

Lúc này trong điện thoại, Trịnh T.ử Việt chắc đã sắp phát điên rồi.

 

[Sao cô lại tắt video?]

 

[Vừa rồi hình như tôi thấy Tần tổng!]

 

[Không thể nào, không thể nào!]

 

[Chắc chắn là do tôi dậy sớm quá nên hoa mắt thôi...]

 

Tôi nhắn lại cho hắn: [Đúng rồi, anh nhìn nhầm đấy.]

 

“Sức khỏe của em thế nào rồi?” Tần Mạc đột ngột lên tiếng, kéo sự chú ý của tôi khỏi điện thoại. Anh đang hỏi về trận ốm của tôi hồi ở nước ngoài.

 

“Khá hơn nhiều rồi ạ, nhưng bác sĩ bảo sau này vẫn phải chú ý nghỉ ngơi.”

 

“Nghe nói em đã tìm được việc làm.”

 

“Vâng, ở một triển lãm nghệ thuật, đúng chuyên ngành của em. Sau này em sẽ là người lên ý tưởng triển lãm cho các nghệ sĩ mới.”

 

“Công việc đó tốt đấy.”