Tình Yêu Đến Rồi

Chương 8



Chương 8: Về nhà

Lộ Dương trợn tròn mắt nhìn anh, chỉ vài giây thôi mà vành mắt cậu đã đỏ lên.

Câu nói của Khang Toại có hơi nặng. Đúng là anh đang không vui, nhưng phần nhiều là sự xót xa chẳng thể nói nên lời.

Cậu bị trầy xước đến thế này, ngoài mặt anh tỏ ra là không có gì, nhưng tim lại đau như bị ai nắm chặt, làm gì còn chỗ để giận nữa. Anh cũng không hiểu sao mình lại buột miệng nói ra câu ấy. Bình thường anh vốn quen sống trầm ổn, đối xử với ai cũng có chừng mực, chưa bao giờ nói với ai bằng giọng ấy. Có lẽ vì quá xót, nhìn vào đôi mắt đó, anh bỗng chẳng muốn lựa lời mà nói nữa, cứ nghĩ gì là nói đó.

Muốn thể hiện điều gì thì thẳng thắn thể hiện, để người trước mắt nhìn thấy, biết được. Điều này là Lộ Dương đã dạy anh.

Lộ Dương cuống quýt, theo bản năng lại với tay nắm lấy tay anh.

Khang Toại không né tránh. Anh để bàn tay gầy guộc ấy siết lấy mu bàn tay mình, anh nhìn Lộ Dương, hỏi: "Biết sai chưa?"

Lộ Dương dụi mắt, gật đầu lia lịa.

"Sai chỗ nào?"

Lần đầu tiên cậu gấp gáp dùng ngôn ngữ ký hiệu đáp lại anh.

— Em không nên không nghe lời anh.

Khang Toại không hiểu những cử chỉ ấy, nhưng anh nhìn thấy đôi mắt của Lộ Dương vì một câu "tôi giận rồi" mà sốt ruột đến nỗi ngấn nước. Anh bèn không nói gì nữa.

Lộ Dương chợt nhớ ra gì đó, cậu vội xoay người lấy điện thoại, gõ chữ đưa cho anh xem. Khang Toại đọc xong chỉ thở dài, đứng lên xoa xoa mái tóc mềm của cậu: "Nói mà không giữ lời."

Anh cầm hộp thuốc định mang vào phòng. Lộ Dương hoảng hốt đứng phắt dậy, cậu đuổi theo níu lấy cánh tay anh lắc mạnh.

Khang Toại nhìn đôi tay đang nắm chặt cánh tay mình. Một lúc lâu sau, anh mới ngẩng lên nhìn Lộ Dương. Một câu nói lặng lẽ xuất hiện thoáng qua đầu anh, anh chưa kịp suy nghĩ là miệng đã thốt ra trước: "Em với người khác cũng như vậy à?"

Lộ Dương sững lại.

Như vậy là như thế nào?

Khang Toại muốn hỏi rằng:

— Cũng níu lấy như thế này, ôm chặt như thế này, không chịu buông như thế này?

— Vui thì đôi mắt sáng như vầng trăng non?

— Khi hốt hoảng hay đau đớn thì mắt sẽ ngấn nước, sẽ tủi thân nhìn người ta như vậy sao...

Nhưng Lộ Dương không hiểu anh muốn nói gì, chỉ tròn mắt cố nghĩ xem mình lại làm sai điều gì.

Khang Toại nhẹ vỗ lên mu bàn tay cậu: "Để tôi đi cất đồ."

Lộ Dương do dự buông tay. Khang Toại quay người đi vào phòng.

Anh vào rồi mà mãi vẫn không bước ra.

Đợi một lúc, Lộ Dương bất an đứng dậy, cậu nhẹ nhàng đi đến cửa phòng ngủ. Cậu thấy Khang Toại đang đứng trước tủ cúi đầu nhìn cổ tay mình, chẳng biết đang nghĩ gì.

Lộ Dương gõ nhẹ một cái lên khung cửa.

Khang Toại hoàn hồn, anh ngẩng đầu lên cười với cậu rồi bước lại gần.

Lộ Dương nhìn anh tiến lại gần, tay lại theo bản năng nắm lấy cánh tay anh, nhẹ nhàng lắc một cái.

— Đừng giận nữa mà.

Anh phải làm sao mới được đây...

Khang Toại nhìn cậu, trong lòng đầy những suy nghĩ mà chỉ biết cười trừ.

Lộ Dương nhắn cho mẹ, nói mình bị ngã, lát nữa Khang Toại sẽ chở về. Cậu còn len lén dặn mẹ trưa nhớ giữ bác sĩ Khang lại ăn cơm. Đào Nguyệt Hoa gửi liền mấy tin hỏi xem cậu thế nào, Lộ Dương đáp không sao, không sao, chỉ trầy xíu thôi.

Cậu không gọi được nên bà nhắn dồn dập một hồi, xác nhận thật sự không sao mới vội đi chuẩn bị bữa trưa.

Khang Toại thu dọn xong thì đưa cậu xuống lầu. Anh tìm một bác bảo vệ quen mặt trong khu, hỏi xem gần đây có tiệm sửa xe không. Bảo vệ hồ hởi bảo có, ở gần lắm, mà ông còn quen chủ tiệm.

Khang Toại lấy hai trăm đưa cho ông, nhờ đẩy chiếc xe điện bị hư đi sửa giúp, tiền sửa sẽ thanh toán sau. Bảo vệ vui ra mặt, miệng không ngớt "bác sĩ Khang khách sáo quá", vừa hứa hẹn chắc chắn sẽ đem sửa cho đàng hoàng, tuyệt đối không tốn thêm đồng nào. Khang Toại cười cảm ơn, rồi lái xe ra khỏi khu.

Lộ Dương ngồi ở ghế phụ nghịch điện thoại, rồi đưa tay lắc nhẹ tay áo anh. Khang Toại nhìn sang, là màn hình thanh toán WeChat, nhóc con định chuyển tiền cho anh.

Khang Toại bật cười: "Quỹ đen nhiều hơn lần trước rồi đấy."

Lần trước mở ví ra chỉ có hơn hai nghìn, lần này gần năm nghìn rồi.

Lộ Dương thấy Khang Toại cười lập tức cũng vui lây, trên mặt còn hiện ra vẻ đắc ý nho nhỏ. Cậu gõ chữ đưa cho anh xem: [Đây mới chỉ là một phần thôi, còn một ít tiền nữa mà em nhờ mẹ cất giùm rồi.]

"Giỏi lắm." Khang Toại nói: "Chỉ là vất vả quá."

Cậu làm việc rất chăm chỉ, ngày ngày dãi nắng dầm mưa len lỏi từng ngóc ngách, lại còn bị va quệt, bị té ngã, đồng tiền nào kiếm được cũng vô cùng cực khổ.

Khang Toại lái xe thẳng đến bệnh viện. Khu khám ngoại trú đông người quá, muốn chen lên khám trước cũng không khó, bởi đây toàn người quen, nhưng để người ta thấy cũng không hay, nên anh dẫn Lộ Dương lên thẳng khu nội trú. Ở đó cũng có phòng CT. Anh chào đồng nghiệp, để Lộ Dương vào chụp phim.

Chưa ra phim mà Khang Toại đã đứng cạnh máy tính chờ xem. Đồng nghiệp bên chẩn đoán hình ảnh, Tiểu Lưu, chỉ vào màn hình: "Không sao, mọi thứ đều ổn cả, không vấn đề gì."

Khang Toại gật đầu: "Cảm ơn nhé, lại làm phiền cậu rồi."

"Ôi giời." Tiểu Lưu cầm cốc nước đứng lên cười: "Khách sáo cái gì."

Khang Toại nói: "Hôm nào mời cậu ăn một bữa."

"Được luôn!"

Lộ Dương bước từ trong ra, cậu ngoan ngoãn đi tới trước mặt anh. Khang Toại nói: "Xương cốt không sao, chỉ bị bầm nhẹ. Cảm ơn bác sĩ Lưu đi."

Lộ Dương liền cúi gập người chào một cái.

"Ai chà!" Tiểu Lưu bật cười: "Đừng khách sáo thế, làm tôi ngại đấy!"

Khang Toại cũng cười: "Chúng tôi đi trước nhé, cảm ơn cậu."

Ra khỏi bệnh viện, Khang Toại bảo Lộ Dương mở định vị. Lộ Gia Bình cách trung tâm không xa, chạy xe vài chục phút là đến. Trên đường đi, Lộ Dương đã quên sạch cái đau, thi thoảng chỉ ra ngoài cửa sổ cho Khang Toại xem, toàn là những con đường cậu chạy xe mỗi ngày. Khang Toại nhìn một cái rồi mỉm cười với cậu, Lộ Dương lại càng cười tươi hơn.

Đào Nguyệt Hoa đã ra đứng ở đầu phố đợi sẵn. Từ xa bà đã thấy Lộ Dương vẫy tay liên tục. Xe vừa dừng là cậu lập tức nhảy xuống chạy đến, kéo mẹ lại gần.

Khang Toại xuống xe, anh đóng cửa, nở nụ cười chào: "Chào bác gái, cháu là Khang Toại."

"Ôi! Chào bác sĩ Khang, làm phiền cậu quá, còn tự mình đưa Dương Dương về đến nơi."

Khang Toại nói: "Cháu mới là người ngại ấy ạ, ngày nào cũng ăn đồ ăn bác làm, lại còn để Lộ Dương bị thương."

"Đừng nói thế chứ." Đào Nguyệt Hoa vội xua tay: "Thằng bé này vốn bất cẩn, ngày nào bác với ba nó cũng nhắc nó chạy xe cho cẩn thận, chạy chậm thôi mà nó cứ để ngoài tai!"

Khang Toại nhìn Lộ Dương cười một cái. Lộ Dương hơi chột dạ, chỉ biết gãi đầu cười.

"Đi, mau về nhà thôi, ba thằng bé đang trông bếp đấy, bác nấu cơm xong hết rồi!"

"Làm phiền hai bác quá ạ."

"Ôi trời, đừng nói vậy. Bác sĩ Khang đối xử với Dương Dương tốt như thế, nó lại quý bác sĩ như vậy, cậu hiếm khi tới chơi, cứ xem như nhà mình, đừng khách sáo."

Lộ Dương vui vẻ làm ngôn ngữ ký hiệu hỏi mẹ:

- Ba cũng ở nhà ạ? Không đi làm sao?

"Đang đi làm thì con nhắn là bị ngã, mẹ gọi ba con về đó. Bác sĩ Khang đến ăn cơm thì sao mà ba con không có ở nhà được."

Nhà họ Lộ là căn nhà thứ hai từ đầu ngõ đi vào. Lộ Dương khoác tay Khang Toại dẫn anh đi, Khang Toại hơi khựng lại, anh nhìn Đào Nguyệt Hoa nhưng bà đã quen với sự thân thiết của con, chỉ cười bảo: "Đi thôi, ngay phía trước."

Vừa vào cổng, Lộ Vệ Dân cầm khăn từ bếp bước ra. Lộ Dương thả tay Khang Toại ra, bật người nhào đến trước mặt ba. Cậu không phát ra âm thanh, nhưng miệng lại "ha" một hơi đầy vui mừng.

Lộ Vệ Dân là người đàn ông trung niên cao lớn, rắn chắc, ánh mắt nhìn con đầy yêu thương. Ông nắm tay con trai nhìn từ trên xuống dưới một lượt, thấy còn nguyên vẹn mới yên tâm, ông đưa tay bóp nhẹ sau gáy cậu rồi quay sang chào: "Bác sĩ Khang phải không, chào cậu!"

"Cháu chào bác ạ, gọi cháu là Khang Toại được rồi."

"Được! Mau rửa tay rồi vào trong ngồi."

Lộ Dương chạy ra vòi nước ngoài sân xách nước cho anh. Khang Toại cúi xuống rửa tay, Lộ Dương đưa khăn chờ sẵn. Khang Toại đứng thẳng dậy, anh nhận khăn vừa lau vừa nhìn cậu cười. Lộ Dương cười còn rạng rỡ hơn cả anh.

Cả nhà ai cũng cởi mở, chân thành, Khang Toại thầm nghĩ, Lộ Dương đáng yêu thế cũng chẳng có gì lạ.