Tình Yêu Bị Đánh Mất

Chương 5



Tôi hết lần này đến lần khác trấn an Quan Hữu, người đàn ông đang nổi trận lôi đình cuối cùng cũng dần bình tĩnh lại trong cái ôm của tôi.

Anh ấy nhìn tôi: "Cậu ta quên rồi, thì anh có thừa thủ đoạn để khiến cậu ta phải nhớ lại."

Tôi bi thương đến mức không thể kiểm soát được: "Anh họ, anh ấy đã không còn là Kỳ An Dật của em nữa rồi."

Kể từ khoảnh khắc anh mở mắt ra trong phòng bệnh, trong lòng trong mắt chỉ có Tô Đạm Nguyệt, thì mọi thứ đã thay đổi rồi.

Giọt nước mắt lăn dài trên má được đầu ngón tay của Quan Hữu dịu dàng lau đi: "Vậy sau này em định tính sao? Hôn ước giữa em và Kỳ An Dật thì thế nào?"

Tôi lắc đầu: "Em sẽ không kết hôn với Kỳ An Dật nữa. Chỉ là, em không thể rời khỏi Kỳ thị."

"Anh họ, anh phải tin vào năng lực của em, ngay cả khi em và Kỳ An Dật chia tay, công ty vẫn sẽ là công ty của trước đây. Anh đừng rút vốn, có được không?"

Quan Hữu lại không hề bắt lấy trọng điểm trong lời nói của tôi: "Em muốn chia tay với Kỳ An Dật?"

Tôi gật đầu.

Anh ấy không nói gì, bàn tay vừa lau nước mắt cho tôi dời lên bên tai, khẽ vén lọn tóc xõa của tôi ra sau.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên im ắng đến lạ kỳ, lúc này tôi mới nhận ra khoảng cách giữa tôi và Quan Hữu có phần quá gần gũi.

Sự giận dữ trong mắt người đàn ông đã tan biến, thay vào đó là một tia thâm ý đang cuộn chảy.

Tôi không hiểu được ánh mắt ấy, chỉ là vô cớ rùng mình một cái, tựa như có thứ gì đó đang quấn lấy cổ chân tôi, lặng lẽ không một tiếng động mà bò ngược lên trên.

6

Sáng sớm ngày hôm sau, tôi mang theo một chiếc vali rỗng đi đến tổ ấm tình yêu từng thuộc về tôi và Kỳ An Dật.

Đó là căn nhà cưới do tự tay hai đứa cùng nhau lựa chọn và trang hoàng.

Từng ngỡ chuyện kết hôn đã là ván đóng thuyền, tôi và Kỳ An Dật đều lần lượt dọn không ít đồ đạc vào đây.

Nhưng điều tôi vạn lần không ngờ tới là, vừa mở cửa ra tôi đã nhìn thấy một vị khách không mời mà đến.

Tô Đạm Nguyệt đang mặc bộ đồ ngủ của tôi ngồi trên ghế sô pha, còn Kỳ An Dật thì mặc bộ quần áo mặc ở nhà cùng màu với cô ta, đang quỳ gối dưới đất bôi t.h.u.ố.c cho cô ta.

Tôi không nghĩ Kỳ An Dật lại mang người phụ nữ khác về nhà cưới, thế nên mới tự mở cửa bước vào mà không đ.á.n.h tiếng trước.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, đôi bên đều sững sờ.

Kỳ An Dật vừa nhìn thấy tôi liền cau c.h.ặ.t mày.

Đầu tiên, tôi dặn dò trợ lý đi thu dọn hành lý giúp mình, sau đó chậm rãi bước đến chiếc ghế sô pha đơn khác trong phòng khách rồi ngồi xuống, lạnh lùng nhìn hai người bọn họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Sao cô lại ở đây?" Kỳ An Dật tỏ vẻ khó chịu.

Tôi ném thẳng chùm chìa khóa lên mặt bàn đá cẩm thạch: "Kỳ An Dật, anh đường đường là tổng giám đốc của Kỳ thị, đến cả thể diện cũng không cần nữa rồi sao?"

"Ý cô là gì?"

Tôi đứng dậy bước vào phòng sách, lấy từ trong két sắt ra cuốn sổ hồng chứng nhận quyền sở hữu nhà đất rồi ném thẳng vào mặt Kỳ An Dật.

Trên đó viết tên của một mình tôi.

Nực cười làm sao, anh ta không nhớ người vợ chưa cưới là tôi, nhưng lại nhớ rõ căn nhà cưới vốn dĩ chẳng hề đứng tên anh ta này.

Kỳ An Dật rõ ràng cũng không ngờ tới chuyện đó.

Sau khi xem xong cuốn sổ hồng, anh ta đang định nói gì đó thì Tô Đạm Nguyệt bên cạnh giật nhẹ tay áo anh ta, nét mặt vô cùng đáng thương.

Kỳ An Dật thở dài một tiếng: "Lâm Diệp, Đạm Nguyệt thích căn nhà này, cô ra giá đi, tôi mua lại."

Anh ta luôn có thể đem đến cho tôi những bất ngờ "kinh hỉ" như vậy.

Tôi nhìn sâu vào người đàn ông trước mặt lần cuối cùng, người giờ đây đã trở nên hoàn toàn xa lạ, rồi cất cuốn sổ hồng vào túi xách, chẳng còn buồn nói lời vô nghĩa với bọn họ nữa.

"Cho hai người thời gian một ngày để dọn ra ngoài, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát. Còn nữa, ngay chiều hôm nay tôi sẽ công bố tin tức chúng ta hủy bỏ hôn ước. Kỳ An Dật…"

Kỳ An Dật nghe thấy những lời tôi nói, trong một khoảnh khắc bỗng lộ ra vẻ mịt mờ, trống rỗng.

"Anh tự do rồi." Tôi nói.

Suốt bao nhiêu năm qua, không ngờ lại nhận về một kết cục như thế này.

Phía sau có tiếng bước chân dồn dập đuổi theo, Kỳ An Dật nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.

Anh ta nhìn tôi, mấy bận muốn nói lại thôi.

"À đúng rồi, bộ đồ ngủ trên người Tô Đạm Nguyệt là... là do trước đây tôi đi du lịch nước Áo mua về, trị giá bằng nửa năm tiền lương của cô ta đấy. Lát nữa tôi tìm thấy hóa đơn sẽ gửi cho anh, nhớ chuyển khoản trả tiền vào tài khoản của tôi."

Tôi hất mạnh tay Kỳ An Dật ra, sải bước rời đi.

7

Tin tức tôi và Kỳ An Dật hủy bỏ hôn ước đã gây ra một trận chấn động lớn cả trong lẫn ngoài công ty.

Cổ phiếu công ty từng có lúc biến động dữ dội, cũng may là đã chuẩn bị trước phương án ứng phó từ sớm nên mới không đến mức sụt giảm quá nhiều.