Bấn Phong thẩm tra kỹ lưỡng, moi móc đủ chuyện, gần như lôi hết chuyện xấu cả đời nàng ra mà viết vào.
“Năm mười hai tuổi, đập vỡ mái nhà của Triệu tham quân, bồi thường mười lượng bạc.”
“Năm mười tuổi, vì Đồ tể Chu bán thịt ôi, ngươi lén ném ba cân phân chó vào giếng nhà hắn.”
“Ngươi cũng lợi hại đấy chứ, còn gì nữa?”
Bấn Phong ghi lại từng chuyện.
“Hết rồi mà!”
“Thành thật khai báo, khoan hồng xử lý.”
Ta cố nhớ, hồi lâu sau mới nói:“Còn… à đúng rồi, năm bảy tuổi, ta theo cha vào cung, lần đầu thấy thái giám, tò mò nên giữ lấy một tiểu thái giám cỡ tuổi ta, nài hắn cho xem cái ‘cái kia’. Hắn không chịu, khóc um lên. Ta sợ hắn gọi người tới nên bịt miệng hắn lại. Ai ngờ càng bịt hắn càng khóc, cuối cùng ta phải lôi hết đồ quý giá trong người ra xin lỗi. Tới mức tặng luôn cả khóa trường mệnh, bị cha đánh cho một trận no nê… Ngoài ra, ta thật sự không làm chuyện xấu gì nữa!”
Dung Viên nãy giờ im lặng lắng nghe, bỗng hàng mi khẽ rung.
Ta nhận ra không khí hơi lạ, vội im miệng.
Trầm mặc một lát, hắn khẽ hít một hơi, hỏi:“Ngươi còn nhớ gương mặt tiểu thái giám đó không?”
Ta lắc đầu:“Đương nhiên là không rồi, chuyện bao nhiêu năm trước còn gì.”
Vừa dứt lời, ánh mắt Dung Viên tối lại.
Bấn Phong liếc hắn một cái, ho nhẹ, rồi hỏi tiếp:“Ngươi là tiểu nha đầu kiểu gì vậy? Sao lại tùy tiện đi hôn người khác? Ta hỏi ngươi, ngươi thường xuyên hôn con trai à, hay là…”
“Đúng vậy! Hồi nhỏ ta thích hôn người khác, trai gái gì cũng hôn, hễ thấy ai xinh xắn là hôn, cả khu quanh nhà ai cũng bị hôn hết. Chỉ có cái tiểu thái giám ấy không hiểu sao khóc thôi.”
Ta không để ý sắc mặt Dung Viên mỗi lúc một khó coi, chỉ gãi đầu ngượng ngùng:“Khi đó còn nhỏ, không hiểu chuyện. Mẹ mất sớm, chẳng ai dạy ta điều gì là không nên… Giờ nghĩ lại cũng thấy…”
“Đủ rồi.”
Rắc một tiếng, như thể có thứ gì đó bằng gỗ bị bóp nát.
“Hôm nay đến đây thôi, không cần thẩm vấn nữa.”
Hắn mặt lạnh như tiền, tay siết chặt tay vịn xe lăn.
Vừa dứt lời, liền có người tiến vào, đẩy hắn rời đi.
Ta nghĩ suốt nửa đêm, cảm thấy chắc là Dung Viên có phần chán ghét ta.
Dù sao ta từng rêu rao khắp nơi rằng ái mộ hắn, lại còn giở trò với ám vệ của hắn, rồi hắn lại biết ta từng làm bao nhiêu chuyện xấu, người ngay thẳng chính trực như hắn, hẳn là chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với ta.
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng lại lo tới chuyện bữa sáng ngày mai, sợ hắn không cho ta ăn cơm nữa.
May mắn thay, sáng hôm sau cơm vẫn được đưa đến đúng giờ, thơm ngào ngạt, ta rốt cuộc cũng thở phào.
Chỉ là địa lao thực sự âm u, nhàm chán quá, ngủ rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ, càng nằm càng khó chịu.
Bấn Phong xuất hiện lần nữa, ta vội vàng cầu xin:“Ngươi đổi cho ta sang phòng giam có người được không, hoặc lại bắt ai vào đây trò chuyện với ta cũng được! Cùng lắm thẩm vấn thêm lần nữa cũng được, hai ngày không ai nói chuyện với ta, ta sắp phát điên rồi!”
Hắn nhướng mày:“Vậy ta đưa ngươi đến Đại Lý Tự nhé? Bên đó có đại lao trăm người một phòng.”
Chỗ nằm tập thể à?
Ta cắn răng:“…Cũng được!”
Bấn Phong bất lực:“Được thôi, giờ ta đưa ngươi đi.”