Tình Si Mãi Một Người

Chương 2



Trước khi xuất môn, quan binh trùm lên đầu ta một cái bao đen.

Ta không trông thấy gì, chỉ biết đại khái là bị áp giải lên xe tù.

Chẳng hiểu sao, xe tù này lại mềm mềm kỳ lạ.

Ta ngồi một lát, dần dần nghĩ thông suốt.

Cùng lắm cũng chỉ là đi dạo Nam Phong quán, giam hai hôm rồi cũng thả, Dung Viên đâu thể nào giết ta được.

Chỉ là cứ nghĩ đến hành vi bỉ ổi của hắn, trong lòng lại nghẹn một cục tức.

“Hay cho ngươi đó, Dung Viên, câu cá bắt người, đợi ta ra ngoài rồi, ta nhất định…”

Ta còn đang lầm bầm thì chợt nghe phía trước vang lên thanh âm lãnh đạm của Dung Viên:

“Nhất định thế nào?”

Ta giật bắn cả người.

“Ngươi, ngươi, ngươi sao lại ở đây?”

“Bản vương đích thân áp giải trọng phạm, có gì không ổn? Ngươi còn chưa nói cho bản vương biết, vừa rồi định nói gì kia mà?”

“Không, không có nói gì cả…”

“Hửm?”

Không khí trong xe lập tức lạnh đến mức khiến người ta rùng mình.

“Có nói, có nói! Ta nói… đợi ta ra ngoài, nhất định… nhất định sẽ cải tà quy chính, làm người tử tế…”

Ta cúi đầu càng lúc càng thấp, cứ như có lưỡi đao lơ lửng ngay trên đỉnh đầu.

Dung Viên im lặng một hồi, cười lạnh một tiếng:

“Vậy thì tốt.”

Không nói thêm gì nữa.

Ta thở phào, lại âm thầm kêu khổ.

Ta chẳng qua chỉ phạm cái lỗi mà rất nhiều nữ tử đều từng phạm, cớ sao lại bị xem là trọng phạm? Còn khiến Dung Viên đích thân áp giải?

Lẽ nào… lẽ nào cái gã ám vệ kia là người của hắn…

Nghĩ kỹ mà thấy lạnh sống lưng!

Xe ngựa lắc lư một hồi, cuối cùng cũng tới Vương phủ.

Ta bị người áp giải theo sau lưng Dung Viên, chẳng nhìn thấy gì, chỉ nghe tiếng bánh xe lăn của hắn vang rầm rầm trên mặt đất.

Chưa đi được mấy bước, liền có một nữ tử chạy tới, giọng lanh lảnh gọi:

“Viên ca ca!”

Dung Viên khựng lại.

“Là Tĩnh Hòa quận chúa? Lâu rồi không gặp.”

“Đúng thế! Thiếp đi du ngoạn ba tháng, càng đi càng thấy chẳng có gì thú vị. Vẫn là ở chỗ Viên ca ca tốt hơn, có nhiều sách, hoa cỏ cũng đẹp! Cho nên vừa hồi kinh liền tới tìm chàng ngay!”

Tĩnh Hòa quận chúa cười tươi rói, lại hỏi:

“Ủa? Người kia là ai vậy?”

Chắc là đang hỏi ta.

Ta nhận ra nàng ta, từng lời qua tiếng lại một lần. Giờ lại bị bắt quả tang đang chơi trai bị tóm, quả thật chẳng còn mặt mũi nào, bất giác cúi đầu thấp thêm chút nữa.

Nhưng vừa cúi đầu lại nhớ ra, hôm nay ta mặc y phục của ca ca, nàng ta chắc gì nhận ra được, thế là lại ngẩng cao đầu, đầy tự tin.

Dung Viên ngoảnh lại liếc ta một cái, rồi nói:

“Một nghi phạm, không có gì quan trọng.”

Dường như hắn không muốn nhiều lời với Tĩnh Hòa quận chúa, nói xong liền tự lăn bánh xe đi vào trong phủ.

Tĩnh Hòa quận chúa vội vàng đuổi theo.

“Đúng rồi, trên đường đến đây, thiếp nghe được một chuyện cười. Nói là có một nữ tử tên gọi Tống Bảo Châu, đi khắp nơi rêu rao rằng nàng ta ái mộ chàng, say mê đến điên cuồng, muốn cùng chàng sinh không cùng chăn, chết cùng huyệt…”

Dung Viên đột ngột dừng bước, không khí lập tức tĩnh lặng như chết.

Da đầu ta tê rần, xấu hổ đến mức chỉ muốn lấy chân bới đất chui xuống.

May mà Dung Viên không nhận ra ta, bằng không ta hối hận đến muốn thắt cổ luôn cho rồi.

Tĩnh Hòa vẫn thao thao bất tuyệt:

“Thật là nực cười! Nữ tử ấy ta biết, từ nhỏ đã mất mẹ, được phụ huynh nuông chiều đến vô pháp vô thiên, hôm nay thì đào tổ chim, ngày mai lại nổ phân trâu, thô lỗ không chịu nổi, lại còn dám vọng tưởng tới chàng. Theo thiếp thấy, kiểu nữ tử nhẹ dạ lẳng lơ như thế, chẳng có chút chân tâm nào, bất quá thấy chàng tuấn tú liền nổi tà tâm…”