Tính Ma

Chương 30: Bán giày cỏ



đã một tuần trôi qua số linh thạch từ việc chấn lột con em gia tộc cũng đã sắp hết, việc cướp bóc này tuy tốt nhưng không thể làm nhiều, nếu như làm quá nhiều sẽ dẫn tới bất mãn trong tộc cho nên lựa chọn nghỉ học một thời gian vẫn là tốt nhất tránh đầu sóng ngọn gió.

ta cũng cần chuẩn bị một số thứ, vừa hay tìm kiếm nguyên liệu luyện chế độc trùng.

mà thời điểm hiện tại việc làm ăn buôn bán trong tộc đang bị hai gia tộc khác kìm kẹp sinh ý không được tốt cho lắm, nếu như tận dụng tốt vừa hay có thể dễ dàng kiếm trắc một khoản không nhỏ từ vụ việc này.

Như Yên tay sách theo một túi đựng đầy dày cỏ trên lưng, bên tay trái ôm một cái thảm cũ,

nàng suất phát từ phía sườn núi đi dọc chân núi từ từ đi xuống thành thị phồn hoa.

Càng đi sâu vào trong, không khí càng trở nên hỗn tạp và ồn ào. Đây là con phố náo nhiệt nhất, nơi tụ tập đủ mọi hạng người từ đệ tử ngoại tộc, thợ săn cho đến đám người phàm làm nghề cử cửu, bán buôn.

Hai bên đường, các sạp hàng san sát nhau. Mùi máu tanh từ quầy thịt thú rừng trộn lẫn với mùi khói than hồng từ các lò rèn vách đất. Tiếng mặc cả, tiếng chửi bới gầm ghè vì một vài đồng tiền đồng vang lên loang loãng.

“Bánh bao sủi cảo nóng hổi đây! Một đồng hai chiếc, bao no bụng nào!”

Tiếng gã bán bánh đứng tuổi vang lên lanh lảnh giữa đám đông. Gã đứng cạnh một cái xửng hấp bằng tre lớn bốc khói nghi ngút, đôi tay thô ráp đầy mồ hôi nhanh nhẹn lật tấm vải nắp, để lộ những chiếc bánh bao vỏ xám đục, bên trong nhồi chút thịt băm vụn và hành củ. Khói nóng mang theo mùi bột mì lên men bay nghi ngút vào mặt những hành nhân đi ngang qua. Cách đó vài bước, một bà lão quẩy đôi gánh nhỏ cũng cất giọng khàn khàn rao khe khẽ: "Ai bánh khoai đúc không...?"

như yên tiến lại gần bà lão mở miệng nói.

“thưa bà cho cháu một bánh khoai đúc.”

bà lão mừng rỡ vui vẻ gói gém cẩn thận chiếc bánh nóng hổi.

mua một chiếc bánh xong xuôi liễu như yên cũng vui không kém trực tiếp dùng khí thế đè ép.

“hôm nay bán thế nào, có nhiều người mua không sinh ý không tệ chứ.”

bà lão dưới khí thế của liễu như yên run rẩy đáp lời.

“bẩm tiểu thư quan nhân sáng sớm ngài là người đầu tiên đến mua hàng.”

“vậy thì tốt về sau ngươi không cần bán ở đây, ngươi làm ta chướng mắt quá.”

nói dứt lời nàng tụ lực ở tay phá nát cả sạp hàng rổ khoai lăn lông lốc dưới đất bị xe ngựa qua lại dẫm nát không thương tiếc, bà lão tay chân run rẩy quỳ sụp xuống đất không giám hó hé nửa lời chỉ sợ chọc vị đại nhân này không vui chở tay giết cái mạng của lão.

“nói đến ta còn chưa trả tiền đúng không.”

nói rồi nàng cúi người xuống dúi vào ngực một cục gì đó.

nàng nói.

“đây là tiền cho cái bánh vừa rồi, giờ mau cút khỏi đây đi.”

bà lão có bao nhiêu nghẹn khuất cũng chỉ có thể nén vào trong lòng.

những người bán hàng xung quanh thấy thế dù muốn giúp cũng lực bất tòng tâm, người trước mặt thực lực mạnh mẽ tuổi còn trẻ mà đã như thế nhất định là con em gia tộc nào đó.

đám người nhìn bà lão đáng thương cúi người nhặt nhạnh vài củ khoai còn sót lại, chẳng quản được bà lão đáng thương ra sao bọn hắn cũng không để tâm đến người thực lực cường đại vừa rồi dúi vào trong ngực bà lão thứ gì, nếu như là đồ vật giá trị thì bà lão cũng không bi thương như vậy rồi.

sau khi bà lão đi dần biến mất trong dòng người đông đúc tấp nập.

nàng liền chải thảm ngay tại chỗ bà lão buôn bán lúc nãy, không khó để nhận ra liễu như yên đang bán giày cỏ.

đối với hành động của liễu như yên, những người bán hàng dong coi như không thấy càng không có ai dám tiến đến hỏi.

Từ sáng đến trưa, rồi từ trưa ngả sang chiều, hơn nửa ngày trời trôi qua mà đống giày cỏ của Liễu Như Yên vẫn nằm im lìm, không bán được một cái nào. Dòng người đi qua đi lại tấp nập, những quầy hàng buôn bán buổi sáng xung quanh cũng đã lần lượt thu dọn, đổi chủ từ lúc nào. Như Yên chẳng thèm bận tâm, nàng nằm gối đầu lên túi cỏ, nhắm mắt ngủ gật ngay sau sạp hàng.

Trong lúc nàng đang nằm ngủ, có một giọng nói thô kệch đột nhiên đánh thức nàng dậy:

“Tiểu cô nương, đôi giày cỏ này bán thế nào?”

Như Yên mở mắt nhìn lên. Người trước mặt là một gã đàn ông trung niên, tướng khí thô kệch, vóc dáng cao lớn nhưng ăn mặc vô cùng luộm thuộm, nhom nhem đầy vết bùn đất bẩn thỉu của kẻ đi rừng lâu ngày. Gã đang ngồi xổm, một tay cầm đôi giày cỏ lên ngắm nghĩa.

Như Yên đáp:

“Một đồng.”

Gã trung niên nhom nhem đếm ra một đồng tiền xu rỉ sét định đặt xuống. Đúng lúc này, một chiếc quầy gỗ lớn bọc sắt được hai gã gia đinh thô bạo đẩy tới, đập mạnh xuống sát sườn tấm thảm của Như Yên, bụi đất bay mù mịt.

Trên quầy gỗ bày ra mười mấy chai sứ đựng chất lỏng màu đỏ, có treo tấm biển vải viết chữ: “Hồi Huyết Tán Giá rẻ hai mươi đồng một bình.”

Dọc theo cả con phố, các sạp hàng lúc sáng giờ đã bị dọn sạch. Thay vào đó là năm sáu chiếc quầy gỗ giống hệt nhau, đám người đứng quầy đều mặc áo có gia huy hình ngọn lửa màu xám của Tiêu gia.

Một gã thanh niên Tiêu gia tay cầm cây roi da bước tới trước thảm của Như Yên, dùng mũi giày đá đá vào đống giày cỏ, hất hàm:

“Này con ranh, thu dọn đống rác này rồi cút đi chỗ khác. Khu phố này từ chiều nay Tiêu gia ta bao trọn để bán Hồi Huyết Tán. Đừng để tao phải ngứa mắt.”

Như Yên vẫn ngồi khoanh chân, nhìn gã đáp:

“Không dọn. Sạp của ta dựng ở đây từ sáng.”

Gã thanh niên Tiêu gia nghe vậy liền cười rộ lên, gã dẫm thẳng chân lên tấm thảm cũ của Như Yên, cúi người xuống nói:

“Mày bị ngu à? Quy tắc của cái chợ này là Tiêu gia tao nói chỗ nào bán được thì chỗ đó mới được bán. Nhìn xung quanh đi, đứa nào dám không dọn? Mày là cái thá gì mà đòi ngồi đây?”

Gã thợ săn luộm thuộm mua giày thấy thế sợ hãi nói nhỏ với Như Yên:

“Cô bé ơi, thôi bỏ đi, đây là người của Tiêu gia đấy.” Nói rồi gã buông đôi giày cỏ, lầm lũi chạy mất.

Như Yên không đứng dậy, nói tiếp:

“Không dọn. Đất này là địa bàn của Liễu gia.”

Gã thanh niên Tiêu gia biến sắc mặt, vung cây roi da lên quát lớn:

“Đất Liễu gia thì sao? Liễu gia các ngươi dạo này đến cơm còn không có mà húp, đan dược không luyện nổi, cửa tiệm đóng cửa phân nửa, còn đòi giữ địa bàn? Hôm nay tao cứ đập nát cái sạp này của mày xem đứa nào dám ra mặt!”

Gã định quật roi xuống đống giày cỏ thì đúng lúc này, từ trong con phố bên cạnh, một người trung niên bước ra. Người này mặc một bộ trường bào xám dài, trên ngực áo thêu gia huy Liễu gia viền chỉ vàng. Sự xuất hiện của ông ta ngay lập tức dẫn đến sự chú ý của tất cả mọi người xung quanh, đám đông đang ồn ào bỗng nhiên im bặt lại.

Người trung niên bước lại gần, nhìn chiếc quầy gỗ của Tiêu gia rồi nhìn sang gã thanh niên đang cầm roi da. Ông ta lạnh giọng hỏi:

“Tiêu gia các ngươi từ bao giờ có quyền định đoạt chỗ ngồi ở khu chợ này?”

Gã thanh niên Tiêu gia nhìn thấy người trung niên thì nụ cười trên mặt lập tức tắt ngấm. Gã hơi lùi lại một bước, giọng điệu không còn nghênh ngang như trước nhưng vẫn cố chấp đáp:

“Liễu Quản sự, ngài đến thật đúng lúc. Ta chỉ là đang dọn dẹp mấy cái sạp rác rưởi để lấy chỗ bày quầy hàng thôi. Ngài xem, đệ tử Liễu gia các ngươi dạo này không có thuốc dùng, chúng ta mang Hồi Huyết Tán đến đây bán là đang giúp các ngươi, sao ngài lại phải tức giận?”

Mọi người xung quanh nghe gã thanh niên gọi như vậy, tự khắc biết ngay người trung niên này chính là Quản sự lò thuốc của Liễu gia.

Liễu Quản sự nghe vậy thì sắc mặt càng trở nên khó coi. Ông ta chỉ thẳng tay vào chiếc quầy gỗ bọc sắt, trầm giọng nói:

“Giúp chúng ta? Các ngươi chặn đường nhập dược liệu ngoại vi của Liễu gia, khiến các cửa tiệm của chúng ta thiếu hụt thuốc men, giờ lại ngang nhiên mang quầy đến dựng ngay giữa địa bàn của chúng ta để bán thuốc với giá cắt cổ. Đây là hành vi cướp bóc công khai, các ngươi coi Liễu gia chúng ta không có người nữa rồi sao?”

Gã thanh niên Tiêu gia nắm chặt cây roi da, hất hàm ra hiệu cho mười mấy gã gia đinh phía sau tiến lên. Đám gia đinh này lập tức rút đoản đao ra, vây quanh chiếc quầy gỗ, đối đầu trực diện với Liễu Quản sự. Gã thanh niên cười khẩy nói:

“Liễu Quản sự, lời này của ngài nói ra nghe không lọt tai chút nào. Buôn bán là chuyện thuận mua vừa bán. Cửa tiệm của Liễu gia các ngươi đóng cửa phân nửa vì không có thuốc, đệ tử ngoại tộc của các ngươi tự tìm đến chúng ta mua Hồi Huyết Tán, chúng ta đâu có ép buộc ai? Hôm nay cái quầy này chúng ta đã dựng lên rồi, quyết không dọn đi đâu hết.”

Liễu Quản sự tức đỏ mặt, tay đã nắm chặt vào chuôi thanh trường kiếm bên hông, gầm lên:

“Ngoại tộc Tiêu gia các ngươi ăn gan hùm rồi! Hôm nay nếu các ngươi không lập tức đập nát cái quầy này rồi cút xéo khỏi đây, ta sẽ cho tất cả các ngươi nằm lại con phố này!”

“Ai muốn cho người của Tiêu gia ta nằm lại đây?”

Từ phía sau chiếc quầy gỗ bọc sắt, một giọng nói trầm đục khác lại vang lên. Một gã đàn ông to béo, tay cầm một thanh đại đao nặng nề bước ra từ đám đông, đứng chắn trước mặt gã thanh niên tóc bím. Tên này cũng là một Quản sự ngoại tộc của Tiêu gia, thực lực Khai Mạch cảnh không hề thua kém Liễu Quản sự.

Hai bên Quản sự đứng đối mặt nhau, chân khí trong người bắt đầu bộc phát ra ngoài, khiến không khí giữa con phố căng thẳng đến mức nghẹt thở. Người phàm và đám đệ tử cấp thấp xung quanh thấy tình hình không ổn, sợ hãi hét lên một tiếng rồi chạy dạt ra xa, chừa lại một khoảng trống lớn ở trung tâm.

Hai bên dằng co, cãi nhau inh ỏi, những lời chửi bới xúc phạm gia tộc liên tục thốt ra từ miệng đám gia đinh. Vũ khí của hai bên đều đã rút khỏi vỏ, tiếng sắt thép va chạm leng keng vang lên đầy sát khí, trận chiến chuẩn bị động thủ kịch liệt có thể nổ ra bất cứ lúc nào.