Tác giả đã viết ta là một nữ phụ độc ác cực kỳ không biết xấu hổ, lần này ta dứt khoát vứt bỏ luôn cái liêm sỉ này.
Dù sao cũng đã mất mặt bao nhiêu lần rồi, không thiếu lần này.
Hòa thượng tức đến mức người run bần bật như cầy sấy, răng môi đ.á.n.h vào nhau cầm cập nhưng lại chẳng thể làm gì được ta.
Nửa đêm còn lại, hắn ngồi trên đệm hương bồ, tĩnh tâm đả tọa.
Trên giường lúc này chỉ còn lại mình ta.
Ta không thích bầu không khí chiến tranh lạnh này nên chủ động cầu hòa.
“Đại sư, ta muốn nghe ngươi tụng kinh.”
Hắn đột nhiên khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, cẩn trọng hỏi.
“Người không sợ bần tăng sao?”
Ta ngơ ngác không hiểu gì, sợ hắn?
Chẳng phải hắn mới là người đang sợ ta sao?
À, ta hiểu rồi.
Ta sinh ra vốn dung mạo mỹ miều, chắc hẳn hắn sợ bản thân không nhịn được mà phá giới đây mà.
Ta tiếp tục bộc lộ tâm ý.
“Đại sư, ta thân cận ngươi còn không kịp, sao lại phải sợ ngươi. Nếu ngươi muốn ta phải chịu trách nhiệm vì chuyện lúc nãy đã lỡ chạm vào... thân thể của ngươi, ta sẽ đi xin phụ hoàng ban chỉ ngay lập tức.”
Hòa thượng dường như thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó hắn mặc kệ ta, tiếp tục tụng kinh.
Kỳ hạn bảy ngày bảy đêm đã tới, hòa thượng phải đi rồi.
Ta tiễn hắn lên xe ngựa, quyến luyến vẫy tay, hốc mắt đẫm lệ.
“Đại sư, không có ta ở bên ngươi cũng phải chăm chỉ tụng kinh, phải sống thật tốt, tu hành thật tốt, và nhất định phải bình an đấy nhé, đại sư!”
Hắn không nói với ta câu nào, chỉ để lại chuỗi Phật châu cho ta rồi không ngoảnh đầu lại mà đi thẳng.
Thế nhưng xe ngựa đi chưa được bao lâu đã dừng lại bên vệ đường.
Ta mím môi cười thầm trong lòng, chẳng lẽ hòa thượng đổi ý không muốn đi nữa mà quay lại sao.
Ta không biết xấu hổ mà nghĩ thầm, mị lực của bản công chúa làm sao có thể khiến hòa thượng rời đi mà không để lại lấy một câu nói dư thừa nào chứ.
Chắc chắn hắn đã bị vẻ đẹp của ta khuất phục nên luyến tiếc không nỡ rời xa.
Thế nhưng khi ta đuổi theo để xem thì hóa ra chỉ là ta đa nghi.
Vị nữ chính đáng ghét kia đã tìm đến tận cửa.
Nàng là con gái của Bột Dương Hầu, Lai An quận chúa Lưu Kỳ Ngọc, người luôn ghét cái ác như kẻ thù, mà trong danh sách cái ác của nàng ta chắc chắn có tên ta.
“Tĩnh Khánh đại sư, có phải nàng ta đã làm khó dễ ngài không?”
Lưu Kỳ Ngọc quan tâm hỏi han.
Ta xách váy tiến lên, trong lòng tràn đầy lửa giận nên sắc mặt chẳng hề tốt đẹp gì.
“Hắn thế nào thì liên quan gì đến ngươi?”
Vừa dứt lời ta đã thấy hối hận.
Bộ dạng này chẳng khác nào hạng đàn bà chanh chua gào thét ngoài chợ cả, hòa thượng vốn đã không thích ta, làm thế này chẳng phải càng đẩy hắn ra xa hơn sao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Từ sau buổi giảng kinh lần đó, ở chùa Khai An không còn thấy bóng dáng Tĩnh Khánh sư phụ đâu nữa.”
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Nàng ta cười lạnh một tiếng.
“Không phải ngươi bắt giữ người thì còn có thể là ai?”
Ta nhất thời nghẹn lời, nàng ta nói hoàn toàn đúng, nhưng ta không thể để thua về mặt khí thế được.
“Bản công chúa thích đấy, ngươi lấy tư cách gì mà quản ta!”
Ta lại thấy hối hận, cái danh điêu ngoa tùy hứng lần này coi như đã được chứng thực hoàn toàn.
Lần sau nói chuyện ta nhất định phải suy nghĩ thật kỹ, nhất định phải như thế.
Nhưng ta đã lỡ lời đến hai lần rồi.
Ta ủy khuất nhìn về phía hòa thượng.
Sao hắn lại chẳng nói lời nào thế kia, hay là hắn ngại không muốn vạch trần những chuyện ta đã làm với hắn để giữ gìn sự trong sạch của bản thân.
Còn nữa, tại sao Lưu Kỳ Ngọc cứ hết lần này đến lần khác tìm gặp hắn như vậy.
Hay là hắn cũng thích nữ chính, nàng ta vốn có nhiều người theo đuổi, không lẽ hắn cũng là một trong số đó.
Ta càng thấy tủi thân hơn, nhưng mặt vẫn cố giữ vẻ thản nhiên.
Hòa thượng lắc lắc đầu, nữ chính định ngăn cản thêm lần nữa nhưng hắn đã chắp tay trước n.g.ự.c, lần lượt gật đầu chào hai chúng ta ý muốn rời đi.
“Ngày sau nếu có điều gì khúc mắc, có thể đến chùa tìm bần tăng.”
Một vị hòa thượng khác còn nhìn ta thêm một cái, nhưng khi hắn chạm phải ánh mắt ta đang nhìn hắn thì lại cực kỳ nhanh ch.óng né tránh đi.
Câu nói vừa rồi chắc chắn là dành cho nữ chính rồi.
Hòa thượng rời đi, Lưu Kỳ Ngọc cũng không ở lại lâu.
Nàng ta trước nay luôn tràn đầy sức sống như một vầng thái dương nhỏ, nhưng bản công chúa cũng chẳng kém cạnh gì. Nàng ta nhìn ta đầy nghi hoặc.
“Tĩnh Khánh sư phụ sao có thể nói đỡ cho ngươi chứ? Có phải ngươi đã lấy chuyện gì đó ra để uy h.i.ế.p ngài ấy không?”
Ta khinh khỉnh cười một tiếng.
“Có thì đã sao?”
Nàng ta sao lại thích xen vào việc của người khác như vậy chứ, hơn nữa ta còn có chút ghen tị với nàng ta vì nàng ta quen biết hòa thượng sớm hơn ta rất nhiều.
“Phá hoại việc tu hành của người khác chẳng phải điều gì tốt đẹp, ngươi...”
Nàng ta ra vẻ đang khuyên nhủ chân thành nhưng ta chẳng lọt tai chữ nào.
Nàng ta còn chưa nói dứt câu thì một gã sai vặt hớt hải chạy tới, nói rằng lều cháo từ thiện ở ngoài thành đã dựng xong, mọi người đang đợi nàng ta qua đó.
Ta còn chưa kịp tranh luận thêm thì Lưu Kỳ Ngọc đã vội vàng rời đi.
Ta không để tâm đến chuyện của nàng ta, chỉ vì vị hòa thượng kia dường như đã mang theo trái tim của ta đi mất rồi.
Ngày thứ nhất sau khi hòa thượng đi, nhớ hắn.
Ngày thứ hai sau khi hòa thượng đi, vẫn nhớ hắn.
Ngày thứ ba sau khi hòa thượng đi, ta thật sự rất nhớ hắn.
Ta nắm c.h.ặ.t chuỗi Phật châu, cảm giác như đang nhìn thấy đôi mắt đen nháy của hắn vậy.