Ta rất muốn nói cho hắn biết rằng ta thật sự chẳng có ý đồ gì với hắn cả, nhưng mỗi lần hắn từ chối đều làm ta có cảm giác như hắn đang lạt mềm buộc c.h.ặ.t.
“Đại sư, lúc ở trong chùa, giờ này ngươi thường làm gì.”
Ta cố gắng tạo ra một bầu không khí bình thường giữa hai người.
Hắn thở hắt ra một hơi.
“Thuyết giảng.”
Việc này thì dễ thôi, ta thành khẩn nói.
“Ta chính là thính giả của đại sư đây.”
Hòa thượng cố ý không tiếp xúc với ta, cứ như thể ta là loài sài lang hổ báo sẽ lao vào c.ắ.n hắn vậy.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
“Nếu không có đủ hai mươi người, bần tăng sẽ không bắt đầu bài giảng.”
Thế là cả gian phòng bị ta nhét đầy người.
Từ thị vệ, tỳ nữ cho đến nô bộc quét dọn trong viện đều phải ngồi xổm dưới đất, nhìn nhau ngơ ngác.
“Đại sư, ngươi đếm thử xem, hơn một trăm người đều đã ở đây rồi.”
Ta rất thành khẩn nhưng hắn có vẻ không tin. Hòa thượng tỏ vẻ khá hài lòng, hắn nhanh nhẹn bắt đầu tụng kinh.
Tiểu Phương, vị tỳ nữ tối qua vào thắp đèn, lén lút hỏi ta.
“Điện hạ, tối qua người ngủ thế nào.”
Ta gãi đầu, ngáp một cái.
“Cũng không tệ.”
Tiểu Phương nở nụ cười kiểu quả nhiên là như vậy.
“Điện hạ, tối nay vẫn tiếp tục chứ.”
Nàng như làm ảo thuật, móc ra một chiếc lọ, nghiêng đầu nói nhỏ với ta.
“Nô tỳ sợ vị hòa thượng kia không được nên đã cố ý chuẩn bị sẵn.”
Ta kinh hãi, cái gì mà không được chứ.
Chuyện này là sao.
Ta đang định từ chối thì một bóng người dừng lại trước mặt ta.
Sắc mặt hòa thượng không chút thay đổi nhưng đôi môi đỏ hồng lại không ngừng run rẩy.
Ta nháy mắt ra hiệu cho Tiểu Phương, chuyện này sao có thể nói ra ngoài như vậy, dù thế nào cũng phải lừa gạt cho hòa thượng qua chuyện đã.
Tiểu Phương mỉm cười hiểu ý, ánh mắt nàng như muốn nói điện hạ cứ yên tâm, nô tỳ hiểu mà.
Nàng lập tức đứng dậy, thanh âm không lớn nhưng đủ để khiến ta muốn nhảy cửa sổ trốn đi ngay lập tức.
“Thuốc trị thận hư, không đường, một viên còn mạnh hơn sáu viên.”
Mặt hòa thượng xanh mét lại.
Ta hoàn toàn muốn độn thổ cho xong.
Hòa thượng bám vào cửa muốn chạy ra ngoài, ta nhân cơ hội sai thị vệ Tiểu Thúy khiêng hắn trở vào.
Bây giờ mà chạy sao được, còn tận sáu ngày sáu đêm nữa kia mà.
Ta tiếp tục trấn an hòa thượng.
“Chỉ là viên kẹo thôi, không tin ta ăn thử một viên cho ngươi xem.”
Tiểu Phương còn chưa kịp ngăn cản, ta đã nuốt chửng viên t.h.u.ố.c đó vào bụng.
Hình như chẳng có cảm giác gì cả.
“Đại sư, ngươi xem, ta đâu có ý đồ không phận gì với ngươi.”
Lời ta còn chưa nói dứt thì hòa thượng đã kinh ngạc lùi lại hai bước, miệng liên tục niệm A Di Đà Phật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiểu Phương hét lên.
“Công chúa, người bị chảy m.á.u cam rồi.”
Ta đưa tay lên sờ, nhìn thấy m.á.u trước mắt thì thầm nghĩ thôi xong đời, ta bị chứng sợ m.á.u.
Ta tỉnh lại vào lúc chạng vạng, chính xác mà nói là bị đói đến tỉnh, vì trước khi ngất ta còn chưa kịp ăn sáng.
Ta hối hận vì bản thân không biết cố gắng mà hôn mê bất tỉnh, vị hòa thượng kia chắc chắn là đã chạy mất rồi.
Thế nhưng vừa mở mắt ra, hòa thượng đã ở ngay trước mặt ta.
Hắn đang tụng kinh, sợi nắng cuối ngày của buổi hoàng hôn chiếu lên người hắn, phảng phất như phủ lên một lớp Phật quang đẹp đẽ cực kỳ.
Cảnh tượng ấy giống như hắn có thể đắc đạo thăng thiên ngay tức khắc.
Giọng nói của hòa thượng thật là dễ nghe.
Lông mi của hòa thượng thật là dài.
Gương mặt của hòa thượng cũng thật tuấn lãng.
Dường như chú ý thấy ta đã tỉnh, đôi con ngươi đen nháy kia khẽ mở, hắn chậm rãi gọi ta một tiếng.
“Thí chủ.”
Ta lập tức không vui.
Thí chủ cái gì chứ, hắn thấy nữ nhân nào chắc chắn cũng đều gọi là thí chủ, hóa ra ta và những người khác trong mắt hắn đều như nhau sao, ta dù gì cũng là một công chúa mà.
Ta liền hỏi hắn.
“Kinh này ngươi chỉ niệm cho một mình ta nghe, hay là những người khác đều được nghe như vậy?”
Hòa thượng khép hờ mắt, hồi lâu sau mới lên tiếng, âm sắc thanh khiết như mùi đàn hương nhạt nhòa trên người hắn.
“Điện hạ còn muốn nghe điểm gì khác sao?”
Vị hòa thượng này rõ ràng là đang lảng tránh câu hỏi của ta.
Nhưng hắn lại nói thêm một câu.
“Thiên kinh này bần tăng chưa bao giờ đọc cho người khác nghe.”
Trong lòng ta thầm vui sướng nhưng ngoài mặt không hề hiển lộ, miễn cho vị hòa thượng này được đằng chân lân đằng đầu.
“Bản công chúa cố ý nể mặt mới để ngươi tiếp tục niệm đấy.”
Hòa thượng đã ba ngày không lên giường ngủ, ta có chút lo lắng hắn trụ không nổi nên gọi Tiểu Thúy tới.
Tiểu Thúy là thị vệ thân cận của ta, một tráng hán cao chín thước, ta bảo hắn mang tới cho hòa thượng một chiếc giường.
Giường còn chưa thấy đâu mà người đã chạy tới trước.
Hắn không dám vào nội thất, thần thần bí bí nói với ta.
“Điện hạ, vị hòa thượng này của người cũng thật mãnh liệt, người thật tinh mắt.”
Lời này nghe có chút kỳ quái.
Hắn không phải nghĩ rằng ta đã làm sập giường đấy chứ.
“Tiểu t.ử ngươi nghĩ đi đâu vậy. Ta là muốn để hòa thượng nghỉ ngơi, hắn đã ba ngày không chợp mắt rồi.”
Về chuyện này, ta thật sự rất lo lắng.
Ta tuy là nữ phụ độc ác nhưng cũng là người có nguyên tắc, nếu để hòa thượng lao lực mà c.h.ế.t ở chỗ này, lương tâm ta sẽ c.ắ.n rứt không yên.
Tiểu Thúy bày ra vẻ mặt căn bản không cần thiết, hắn lí nhí nói nhỏ.
“Điện hạ ban đêm đừng lăn lộn hắn nữa, cứ để hắn yên tĩnh nằm đó là được rồi.”
Ta suy nghĩ một hồi, thấy cũng có lý.
Mấy đêm nay hắn đều tụng kinh cho ta nghe, đêm nay ta sẽ cho hắn nghỉ phép.
Hơn nữa giường của ta đủ lớn, nằm hai người vẫn dư dả.
Chỉ là không biết hòa thượng có bằng lòng hay không.