Tĩnh Khánh Trần Ai

Chương 11



5

Từ lúc bước chân vào công chúa phủ này, ta cảm nhận được hàng chục đôi mắt đang đổ dồn về phía mình.

Ta cúi mặt, đi theo gã sai vặt về phía sương phòng.

Vị nữ thí chủ cổ quái này rốt cuộc muốn làm gì đây?

Công chúa phủ canh phòng nghiêm ngặt, ta tuy là yêu nhưng đạo hạnh còn thấp, lại không muốn làm hại người, càng không muốn để lộ thân phận rắn trước mặt bất kỳ ai nên mỗi bước đi đều vô cùng cẩn trọng.

Chẳng thể ngờ tới vị nữ thí chủ này lại trực tiếp bám theo ta vào tận sương phòng.

Nhìn thấy những thứ đồ đạc trong căn phòng này ánh mắt ta bỗng trở nên sắc lẹm bởi chúng thật quá đỗi quái dị.

Nữ thí chủ sau khi bước qua bậu cửa liền nhanh ch.óng đóng sầm cửa lại.

Ta nghe tiếng cánh cửa đóng rầm một cái mà lòng không khỏi kinh hoảng.

Trong phòng lúc này chỉ còn lại hai người chúng ta.

Nàng rốt cuộc muốn làm gì đây.

Tâm ta đã tĩnh lặng suốt mười năm nay vậy mà lúc này lại đập liên hồi khiến hơi thở cũng trở nên hỗn loạn không ít.

Ta nhìn đống đồ chơi lạ lùng cổ quái kia mà lòng dâng lên cảm giác kỳ quái vô cùng.

Ta chỉ tay vào chiếc áo ngắn màu sắc rực rỡ kia mà đặt câu hỏi.

Vốn thanh tu trước cửa Phật đã lâu ta không còn gần gũi với ai nhất là nữ t.ử ở khoảng cách gần như thế này.

Không ngờ vị nữ thí chủ kia lại đỏ mặt trước.

Nàng lúng túng tiến lên phía trước rồi hỉ mũi một cái.

Nàng tựa hồ có chút lạnh nhưng xem ra chiếc đuôi rắn của ta vẫn chưa bị nàng phát hiện ra.

Nghĩ đến đây ta mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

6

Vị nữ thí chủ này sao mãi vẫn chưa rời đi.

Ta nhanh ch.óng liếc qua khuôn mặt nàng trong lòng lại thêm vài phần nóng nảy.

Mục đích của nàng là gì dường như chẳng hề đơn thuần chút nào.

Nàng c.ắ.n ta.

Thế gian vốn có nhiều kẻ mang đam mê kỳ lạ không thiếu những kẻ thích ăn canh rắn.

Vị nữ thí chủ này chẳng lẽ đã chú ý đến thân phận của ta nên muốn ép ta hiện nguyên hình rồi lột da rút gân ăn thịt ta sao.

Không thể cứ tiếp tục như thế này được ta phải rời khỏi đây.

Nhưng đám thị vệ của nàng vẫn đang canh giữ ngoài cửa khiến việc rời đi trở nên vô cùng khó khăn.

Thật là một nữ thí chủ gian trá và tham lam.

Nàng giả vờ như không biết gì để lừa gạt ta.

Sao trên đời lại có kẻ mang quỷ kế đa đoan đến nhường này.

7

Nàng tỉnh lại rồi vẫn tiếp tục giả vờ ngơ ngác.

Ta muốn rời đi nhưng bị nàng từ chối điều này cũng nằm trong dự tính của ta.

Thế nhưng nàng lại muốn thỏa mãn yêu cầu của ta.

Nàng giả vờ thành kính như muốn dẫn dụ ta mắc mưu.

Nhưng ta không ngờ tới nàng đối với ta lại mang tâm tư kia.

Nàng không phải muốn ăn thịt ta mà là muốn chiếm đoạt ta theo nghĩa khác.

Nàng không hề biết ta mang thân rắn nhưng nàng lại có ý đồ khác.

Sự kinh hoàng trong ta lại tăng thêm vài phần.

Từ trước đến nay chỉ có người sợ ta giờ đây sao nàng lại dám đối với ta như vậy.

Những lời này ta thật chẳng thốt nên lời.

Giây phút nàng nuốt viên t.h.u.ố.c kia vào bụng ta đã có một thoáng tin tưởng nàng.

Nhưng ngay sau đó nàng lại bị chảy m.á.u cam.

Đây chắc chắn là chiêu trò dụ dỗ ta.

Ta lùi lại phía sau hai bước để đề phòng nàng mưu đồ gây rối.

Ta không ngờ nàng lại thực sự sợ m.á.u đến mức ngất xỉu ngay trước mặt ta.

Dáng vẻ ngây ngô này của nàng xem ra không phải là giả vờ.

8

Nàng hỏi ta rằng kinh văn này có phải chỉ niệm cho một mình nàng nghe hay không.

Ta thoáng ngẩn người.

Suốt mấy năm nay chưa từng có ai hỏi ta những điều như vậy.

Nhưng nàng dường như rất để tâm đến câu trả lời của ta.

Ta như bị ma xui quỷ khiến mà đáp lời nàng.

Dường như nhịp đập trái tim đang dẫn dắt ta vậy.

Thiên kinh này ta quả thực chưa từng giảng giải cho ai nghe.

Nàng lại bảo ta lên giường nghỉ ngơi.

Sao nàng có thể như vậy. Nàng hoàn toàn chẳng biết kiêng dè gì cả.

Cõi lòng tĩnh lặng từ lâu của ta bỗng chốc đập loạn xạ.

Ta lập tức từ chối nàng.

Khi nàng nói những lời này ánh mắt vô cùng thanh khiết như thể đó chỉ là việc ăn cơm uống nước bình thường vậy.

Ta một lòng hướng về bồ đề vậy mà lúc này lại bị những lời nói của nàng làm xao động tâm can.

Nàng đột ngột nâng lấy khuôn mặt ta.

Một luồng ấm áp xâm nhập vào cơ thể khiến ta sững sờ.

Tay nàng có hơi ấm thứ mà ta vốn dĩ không có.

Nàng nhìn sâu vào mắt ta ý đồ muốn tìm kiếm điều gì đó.

Nhưng ta lại nhìn thấy chính mình trong đôi mắt nàng.

Một bản thân rõ ràng và mới mẻ.

Đôi mắt nàng trong trẻo sáng ngời phản chiếu ánh lửa như một sự dẫn dắt trong đêm tối giúp ta tìm thấy con đường độ hóa mà bấy lâu nay vẫn tìm kiếm.

Nếu Phật tổ không thể độ ta ta cầu xin nàng hãy độ cho ta.

Đồng thời ta cũng sợ nàng sẽ sợ hãi thân rắn của ta giống như thế gian vẫn luôn ghét bỏ ta vậy.

Ta cầu được độ hóa nhưng nếu nàng biết rõ sự thật chắc hẳn sẽ không chịu độ cho ta.

9

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nửa đêm ta nghe thấy tiếng nàng thút thít nên đưa chiếc khăn gấm đã giặt sạch qua.

Tiếng khóc của nàng lập tức ngừng lại chắc hẳn là do sự an ủi của ta đã có tác dụng.

Ta không nhịn được mà nhìn nàng khẩn cầu nàng hãy độ ta thoát khỏi bể khổ.

Nhưng ta lại sợ nàng sẽ cự tuyệt.

Nàng vốn là người làm việc quyết đoán gọn gàng những chuyện này thôi thì để lại sau này vậy.

Ta sợ nhất là ban đêm bởi đuôi rắn của ta sẽ mất kiểm soát mà hiện hình.

Thấy nàng đột ngột mở mắt ta tin chắc nàng đã phát hiện ra chiếc đuôi của ta.

Ta chờ đợi nàng hét lên chờ đợi sự ghét bỏ từ nàng nhưng nàng lại không làm vậy.

Nàng lại nói rằng nàng sẽ chịu trách nhiệm với ta.

Lời này có ý gì đây.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Tóm lại là nàng vẫn chưa phát hiện ra thân phận thật sự của ta nỗi lo lắng trong lòng ta cuối cùng cũng được trút bỏ.

Lời thỉnh cầu của ta vẫn chưa thể thốt ra thành lời.

Kỳ hạn bảy ngày đã tới nàng muốn tiễn ta đi.

Ta muốn ở lại nhưng thật khó mở lời nên đành thôi.

Ta tặng nàng chuỗi Phật châu kia.

Trong cuộc đối thoại với Lưu thí chủ ta đã ám chỉ rằng nếu nàng bằng lòng thì có thể đến tìm ta.

Ta chờ nàng suốt ba ngày ròng rã.

Ta ở trước cửa Phật chép kinh trì chú nhưng tâm trí chẳng thể nào tĩnh lặng như xưa được nữa.

Đến ngày thứ tư ta đã chờ được nàng.

Ta nhìn thấy bóng dáng nàng vội vã rời đi liền vội vàng che ô đi theo.

Ta không muốn để nàng thấy sự hoảng loạn của mình nên bước đi thật chậm rãi mặc cho sự nôn nóng và thấp thỏm đang đan xen.

Nàng vẫn luôn ngây ngô như vậy.

Thế gian này chỉ có nàng là si khờ nhất và cũng chỉ có nàng mới có thể độ được ta.

Thế nhưng nàng lại trực tiếp trả lại chuỗi Phật châu cho ta.

Lòng ta run lên.

Liệu có phải nàng đã nhận ra điều gì bất thường nên muốn đoạn tuyệt quan hệ với ta hay không.

Nếu tâm ý của ta không được bày tỏ e rằng sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa.

Dù là bị từ chối hay bị chất vấn ta cũng nên thẳng thắn một lần.

Nhưng nàng lại nói nàng thích ăn thịt rắn và muốn bắt hết rắn trong thành này.

Ta tức thì hoảng loạn.

Hóa ra nàng ghét ta đến nhường ấy ghét loài rắn đến mức thốt ra những lời tuyệt tình như vậy.

Nếu ta còn tiếp tục dây dưa thì chẳng phải sẽ trở thành một vết nhơ hay sao.

10

Ta chẳng thể nào tĩnh tâm tu hành trước cửa Phật được nữa nên quyết định trở về núi rừng.

Nơi này không có người ta nghĩ rằng dù có thêm trăm năm hay ngàn năm nữa ta cũng có thể tự cầu độ hóa.

Lưu thí chủ biết được tình hình của ta từ chỗ muội muội nên đã đem chuyện này làm điều kiện để báo cho nàng biết.

Ta rất muốn gặp nàng nhưng nàng lại không muốn thấy ta.

Nàng xuất hiện ở vùng núi hoang này ta vốn không muốn quấy rầy nhưng lòng vẫn luôn khát khao được nàng độ hóa.

Quả nhiên nàng vẫn rất sợ ta.

Ta thấy nản lòng thoái chí vô cùng.

Thế nhưng nàng lại dừng bước nhìn ta.

Ngọn lửa hy vọng trong ta lại bùng cháy.

Nàng nói sẽ mang thức ăn tới cho ta còn nhờ ta đừng ăn thịt vị hòa thượng qua đường nào.

Những lời này của nàng rốt cuộc có bao nhiêu phần là thật lòng đây.

Từ đó về sau nàng thường xuyên tới gặp ta.

Lúc đầu ta vô cùng câu nệ vì sợ sẽ làm nàng hoảng sợ.

Sau đó ta thử l.i.ế.m vào lòng bàn tay nàng.

Nàng phát ra tiếng cười trong trẻo như tiếng suối rừng rồi nhìn vào mắt ta.

Ta lại tiến thêm một bước thè lưỡi rắn l.i.ế.m nhẹ lên gò má nàng.

Khuôn mặt nàng hồng nhuận và trắng nõn chẳng giống như ta vốn thiếu đi huyết sắc của con người.

Nàng còn nói nàng thích vị hòa thượng kia.

Thích có nghĩa là gì.

Có phải nàng đang nhắc nhở ta điều gì không nhưng ta không dám bước tiếp vì sợ sẽ thất bại.

Nàng còn thổ lộ tâm sự với ta.

Ta chẳng thể làm gì khác nhưng Lưu thí chủ vẫn còn nợ ta một chuyện nên ta muốn giúp đỡ nàng.

Thế nhưng ta vẫn luôn do dự không biết nàng có bằng lòng độ cho ta hay không.

11

Nàng liều mạng xông vào hoàng cung để rồi mang trên mình đầy vết thương.

Lúc đó ta mới biết nàng cũng có một khía cạnh kiên cường và bướng bỉnh đến nhường ấy.

Ta cứu nàng về rồi giao cho muội muội chăm sóc.

Ta không biết những lời nàng nói là thật hay giả bởi tìm được một người như vậy trên đời này quá khó.

Ta sống bao nhiêu năm qua cũng hiếm khi gặp được một người như nàng.

Vết thương của nàng vẫn chưa lành vậy mà nàng đã rời đi.

Ta vừa lo lắng cho thương thế của nàng vừa thấp thỏm đoán xem có phải nàng vì ta mà bỏ đi hay không.

Nhưng mọi chuyện cuối cùng cũng phải nói cho rõ ràng.

Ta không thể tiếp tục chờ đợi được nữa bởi nàng sẽ rời đi nàng sẽ rời bỏ ta mà không chút do dự.

Ta vốn tưởng rằng nàng không thể chấp nhận được ta nào ngờ nàng lại chất vấn vì sao ta không nói sớm hơn.

Nàng còn nói nàng thích ta thích tất cả những gì thuộc về ta.

Nàng bằng lòng độ hóa cho ta.

Ta cầu xin được nhập thế và nàng đã độ ta vào chốn nhân gian.

Ta ở bên nàng đi qua những mùa xuân tươi đẹp bạn nàng bước qua nửa đời người và nhìn mái tóc nàng dần hóa bạc.

Nếu chẳng phải là sự thật thì ta nguyện mãi đắm chìm trong giấc mộng này.

Sinh t.ử như màn đêm ta chỉ mong giấc mộng này vĩnh viễn không tỉnh lại để ta mãi mãi được ở trong kiếp phù hoa này cùng nàng.