Tìm Hoa Giữa Màn Sương

Chương 9



“Vị tiên sinh này, hiện tại tôi đang đau khổ suy sụp vì bị vị hôn phu phản bội, khổ sở chờ đợi ba năm còn tiện thể được lên chức mẹ kế.”

“Anh chắc chắn… muốn vì ngại ngùng câu nệ mà bỏ lỡ cơ hội trời cho để thừa nước đục thả câu thế này sao?”

Tôi có thể nghe thấy tiếng thì thầm mềm mại đầy mê hoặc của chính mình vang lên trong khoang xe kín mít.

Một bàn tay lớn đặt lên lưng tôi, tôi sợ nhột nên vô thức ưỡn eo lên.

Tư thế vốn đã hơi cao hơn Cố Tầm giờ càng cao thêm vài phần, ánh mắt giao nhau mang theo cảm giác từ trên nhìn xuống.

Giống như thần nữ đang quan sát tín đồ của mình.

Anh nghiêng mặt đi.

“Tô Triêu Vụ, anh nghiêm túc đấy.”

“Em… đừng đùa giỡn với anh.”

Giọng Cố Tầm khàn khàn nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, những lời nói ra lại mang theo vài phần van nài.

Kẻ ngốc mới không nhìn ra tình cảm anh dành cho tôi.

Từ lúc anh đột nhiên xuất hiện lại trong cuộc đời tôi: bắt chuyện, giảm cân, tìm nhà, mập mờ…

Khóe môi cong lên, tôi nở nụ cười rực rỡ với Cố Tầm, khoảng cách giữa chúng tôi càng lúc càng gần.

Cho tới khi hai cánh môi chạm vào nhau, cả hai đều run lên như bị điện giật.

Cố Tầm mở to mắt.

Mút nhẹ, quấn quýt, anh vụng về như thể chưa từng có kinh nghiệm.

Anh thanh mai trúc mã này đúng là thuần thật…!!!

Nhân lúc cả hai đang thở dốc, tôi chống tay lên vai anh ngồi thẳng dậy, lần nữa cúi nhìn gương mặt tuấn tú hơi ngẩng lên của anh:

“Anh à, kiểu đùa giỡn thế này… anh không thích sao?”

Trong mắt Cố Tầm vẫn còn sót lại d.ụ.c v.ọ.n.g và mê luyến.

“Em…”

Anh thở dài một tiếng, hoàn toàn đầu hàng.

Bàn tay lớn giữ sau gáy tôi kéo xuống, giọng nói khàn khàn mơ hồ:

“Vậy thì… cứ đùa giỡn anh đi.”

17

Cố Tầm đúng là kiểu “con nhà người ta” từ bé tới lớn.

Học gì cũng nhanh.

Rõ ràng vừa rồi còn vụng về bị động mặc tôi muốn làm gì thì làm, giờ đã có thể học theo dáng vẻ ban nãy của tôi một cách ra hình ra dạng.

Môi lưỡi quấn lấy nhau, còn cố ý c.ắ.n nhẹ.

Cuối cùng người thua trận trước lại là tôi, chật vật ngồi dậy.

Lúc tách ra, giữa hai người còn kéo theo một sợi chỉ bạc đầy ám muội.

“Cố Tầm, anh…”

Anh giả vờ thuần khiết đúng không…”

Tôi còn chưa nói xong đã bị một gương mặt vẫn còn phong vận áp sát ngoài cửa kính xe làm giật mình co rúm lại.

Mẹ của Cố Tầm nheo mắt, vẻ mặt đầy nghi hoặc nhìn vào trong xe.

Tôi thề nếu tôi cũng có con c.h.i.m nhỏ, giờ chắc đã bị dọa mềm nhũn rồi.

Cố Tầm vỗ nhẹ lưng tôi an ủi:

“Kính xe là kính một chiều.”

Nửa giây sau, anh mở cửa kính bên phía mình ra.

18

“Cố Tầm. Sao con lại… Ơ, Triêu Vụ cũng ở đây à?”

Gương mặt còn đang nổi giận của dì Cố lập tức tan mây thấy trời.

Tôi ngồi ở ghế phụ, bình thản ung dung gật đầu chào hỏi dì ấy.

Rùa

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Không ai biết nửa giây trước tôi đã cuống cuồng bò lăn bò càng quay về ghế phụ thế nào đâu.

“Sao miệng với mặt hai đứa đỏ dữ vậy?”

Bởi vì… bọn tôi vừa hôn nhau xong.

Nhưng lời này không thể nói được, sợ dọa mẹ Cố Tầm.

Mà trông cậy vào học sinh ba tốt không biết nói dối như Cố Tầm thì đúng là hơi khó.

Tôi lập tức tiên phong mở miệng trước:

“Dì Cố, vừa rồi anh Cố dẫn cháu đi ăn lẩu, cay quá ấy mà.”

Anh thanh mai trúc mã thuần tình cay nóng bỏng…

“Cố Tầm, sáng sớm con dẫn Triêu Vụ đi ăn lẩu? Con nghĩ gì vậy?”

“Cửa xe với cửa kính còn đóng kín mít không chừa khe nào?”

“Không trách anh ấy đâu dì, là cháu chủ động muốn ăn.”

Ánh mắt tôi lướt qua vành tai mỏng đỏ ửng của Cố Tầm, nhàn nhạt bổ sung:

“Lẩu ngon lắm.”

Hương thơm nức mũi, tầng tầng lớp lớp, còn là một bữa tiệc thị giác nữa.

Dì Cố không hỏi thêm, chỉ dùng ánh mắt mập mờ qua lại giữa hai chúng tôi:

“Hiểu…hiểu… hiểu, dì hiểu hết mà…”

Dì cười thở dài:

“Dì chỉ là lâu lắm rồi mới thấy hai đứa quấn quýt như vậy thôi. Hồi nhỏ Cố Tầm cứ như con ngỗng béo chạy theo sau m.ô.n.g cháu ấy, sáng nào cũng lon ton chạy tới nhà giáo sư Tô tranh giành đòi xách cặp đưa cháu đi học.”

Cố… ngỗng béo à?

Vậy thì đúng là tôi không có ấn tượng gì lắm.

Chỉ nhớ hồi nhỏ đúng là có một cậu bé mập mạp chạy trước chạy sau vì tôi.

Lúc đầu tôi còn khá hưởng thụ.

Sau lên lớp ba, được dùng b.út nước rồi, tôi thấy mình là học sinh lớn hẳn ra.

Không muốn có người gọt b.út chì, xách cặp cho nữa, hơn nữa ở trường cũng có thêm nhiều bạn mới nên dần lạnh nhạt với anh.

Cố Tầm không muốn bị nhắc lại chuyện hồi bé, chủ động chuyển chủ đề:

“Mẹ, Triêu Vụ về đây để lấy giấy tờ tùy thân.”

“Không thể đứng nói chuyện phiếm mãi được.”

Dì Tô trợn to mắt kinh ngạc:

“Giấy tờ tùy thân?”

[Thằng nhóc này sao hành động nhanh vậy! Không đúng không đúng…???]

Dì thu lại nụ cười, vẻ mặt nghiêm túc:

“Cố Tầm, sao con lại thiếu lễ phép như vậy?”

“Cầu hôn chưa? Triêu Vụ đồng ý chưa?”

“Đã tới gặp giáo sư Tô chưa? Ba mẹ Triêu Vụ đồng ý chưa?”

“Đã sắp xếp hai bên gia đình gặp mặt ăn cơm chưa?”

“Sính lễ chuẩn bị chưa? Chuẩn bị bao nhiêu? Thành ý đủ lớn chưa?”

“Con đừng tưởng Triêu Vụ đơn thuần rồi nghĩ có thể bỏ qua mấy bước này. Cũng đừng nghĩ mình mở công ty có năng lực rồi, cứng cánh rồi thì có thể tiền trảm hậu tấu.”

“Những điều mẹ vừa nói, thiếu bất cứ cái nào thì đừng nói giáo sư Tô, ngay cả mẹ con cũng không đồng ý.”

Cố Tầm mím môi, sắc đỏ nhanh ch.óng lan lên mặt, ánh mắt hoảng loạn dời đi:

“Mẹ… mẹ đừng nói lung tung nữa.”

Da anh vốn trắng lạnh, nên chỉ cần đỏ lên một chút cũng đặc biệt rõ ràng.